HaYunki
New member
- O-h M-y G-o-d
- Choáng không
- Toàn tập luôn, ôi quen biết bấy lâu giờ muội mới biết sư huynh biết đàn Cello tưởng chỉ biết bật bông ghitar và piano ai dè! Nhưng em nghi ngờ là chỉ show hàng thôi nhé, làm gì có chuyện ông anh nhiều tài lẻ thế này mà vẫn alone.
- Tùy cô nghĩ, hai chuyện ấy không hề liên quan đến nhau tí nào.
- Đàn em nghe một bài đi.
- Cảm hứng âm nhạc tùy lúc, nhưng nể tình cô ghé thăm tệ xá, thích nghe bài gì ?
- Em chưa nghe ai đàn Cello bao giờ, nên không biết, bài gì hay thì đàn.
- Dỏng tai lên nè. Xin trân trọng dưới thiệu với em gái xinh đẹp, bản Andante cantabile của Tchaikovsky.
- Hay không?
- Hay, rất hay, cảnh nghệ sỹ kéo đàn cũng hay không kém. Thế mà sao anh không dùng chiêu này đi lòe một bà chị xấu số nào đó mà phải chịu cảnh “độc thân vui vẻ”này.
- Lừa đảo không tốt. Cái gì đến rồi sẽ đến, nhanh làm gì.
- Bức tranh này của ai đấy, đừng nói anh vẽ nhá, em tủi thân em về đấy
- Cái đấy thì đúng là không phải anh vẽ, một ông họa sỹ ngày trước quen ông anh đã tặng hôm sinh nhật. Treo mãi ở đấy, càng để lâu trông lại càng giống đồ cổ. Mà thôi đến giờ rồi, cô bảo chiều nay cần nhờ gì mà.
- Đúng thế, có việc em mới nhờ, không thì em lặn lội đến tận nhà anh làm gì cho mệt. Tối nay anh đưa em đi họp lớp cũ được không. Và tế nhị hơn nữa, cái này quan trọng lắm, anh nghe kỹ nhá. Em chọn mãi mới có người chưa có người yêu để nhờ.- Nháy mắt tinh nghịch, nó cố lấy cái giọng nghiêm túc nhất có thể. - Nhờ anh nhận làm bạn trai của em tối nay được không.
- Cô ẩm à, lớp cô chứ lớp tôi đâu mà đi theo. Không đi đâu, tôi nhớ ra tối nay tôi bận.- Và anh nở một tràng cười đáng ghét nhất nó từng biết.
- Không được, tối nay bọn nó tổ chức ra mắt người yêu nữa.Nếu chưa có cũng chẳng sao, nhưng em có một vụ phét lác nho nhỏ rồi, không dẫn anh đi xấu hổ lắm.
- Chuyện cô gây ra cô tự mà giải quyết, toàn bọn trẻ con không xứng tầm cho tôi nói chuyện cùng.
- Anh trai tốt bụng mà thế à, mãi em mới nhờ anh một việc, ki bo thế.
- Về sớm đấy.
- Okkkkkkkkkkkkkkkk ! À anh ăn mặc tươm tất vào nhá.
- Nói nữa tôi đổi ý bây giờ.
(hai ngày trước)
Một tin nhắn offline đập vào mắt nó khi vừa đăng nhập Yahoo!
“Cuối tuần này lớp họp tại Starbus, yêu cầu mang theo người yêu, nếu ai không có yêu cầu dẫn thêm bạn đi cùng (khác giới), không có lý do nào được chấp nhận nếu vắng mặt. Nguyên lớp trưởng”
Ôi một tin khá hay ho, chí ít là vào trong những ngày nhạt nhẽo như thế này. Nhưng cái mở ngoặc ấy lại chẳng hay ho tí nào. Bạn trai thì chẳng thiếu, nhưng dẫn một thằng lù lù đi cùng, nó lại nghĩ ra đủ thứ “đen tối” về tình cảm hết sức “trong sáng” dưới cả bạn bè của mình dành cho nó, danh sách của nó cũng chẳng ai đủ tốt để nhận làm bạn trai của nó dù chỉ một tối. Nhưng cái gì đến rồi sẽ đến, thỉnh thoảng tự thưởng cho mình chút AQ cũng chẳng sao. Và nó quên mất câu chuyện đó cho đến khi đồng hồ máy tính hiện 2:34AM. Rê chuột định tắt máy đi ngủ.
BUZZ!!!
julesverne IAMSAM: OMG anh làm em giật cả mình, đau cả tim
minh Le:
julesverne IAMSAM: anh cũng thế hỏi ai
julesverne IAMSAM: đag định đi ngủ
julesverne IAMSAM: thì nhờ phúc ai đó
julesverne IAMSAM: tỉnh cả ngủ
minh Le:
julesverne IAMSAM: haizzzzzzzzz
julesverne IAMSAM: anh vẫn vô duyên như ngày nào
minh Le: giang sơn dễ đổi bản tính khó dời mà
julesverne IAMSAM: thế anh đang làm gì giờ này
minh Le: đang lang thang nghe nhạc chuẩn bị bài tập
julesverne IAMSAM: có gì hay send em nghe thử
minh Le: nhạc bác học cô nghe không tiêu đâu
minh Le: ngủ gặp ác mộng đấy =))
julesverne IAMSAM:
minh Le: chẳng lớn thêm tí nào
minh Le: ah ông anh cô dạo này có cua thêm bà chị xấu số nào ko
julesverne IAMSAM: chẳng biết con số đang là bao nhiêu
julesverne IAMSAM: có vẻ vẫn trong hệ đếm cơ số 10
minh Le: chắc định tu tỉnh
julesverne IAMSAM: còn anh thì đã qua zero chưa
minh Le: vẫn "tôi hát một mình"
julesverne IAMSAM: biết mà
Chợt một tia sáng, phải gọi là một tia sáng lóe lên trong đầu nó.
julesverne IAMSAM: ah mà nếu thế,em nhờ tí việc nhá
julesverne IAMSAM: cuối tuần anh có rỗi không
minh Le: có
minh Le: việc gì
julesverne IAMSAM: mai khắc biết
julesverne IAMSAM: chuyện này đảm bảo có thù lao chứ không nhờ suông
minh Le: thù lao là cái gì
julesverne IAMSAM: một đĩa Secret Garden bản xịn, ok
minh Le: nghe có vẻ việc khó đấy nhỉ
minh Le: nhưng anh vốn tốt tính
minh Le: không muốn để một đĩa nhạc xịn như thế rơi vào tay người không biết thưởng thức
minh Le: ok
julesverne IAMSAM: chiều CN 4h45
Nó đã biết chuyện gì sẽ đến rồi mà, quan trọng là biết chờ đợi. Gặp lại người yêu cũ trong cảnh tay trong tay với một em xinh tươi nào đó quả không hề dễ chịu, và càng không dễ chịu hơn khi mình chỉ đi có một mình. Tính nó vốn hiếu thắng và cay cú, nó không dễ bỏ qua chuyện này.
- Ôi ông anh có con mắt thẩm mỹ nhỉ, ai lại ăn mặc như đi phỏng vấn thế bao giờ. Anh thay ngay cái bộ đóng hộp đấy đi, trông già chết. Áo phông ấy, mà em nhắc nhở thêm đừng có mặc mấy cái áo màu cà rốt kinh dị như hồi nọ nữa nhá.
- Trông thế mà anh cũng đẹp trai ra phết, hôm nay anh làm em choáng hết đợt này đến đợt khác.
- Hô, tài năng tiềm ẩn đâu cần cô biết.
- Đó đó cái quán đó.
- Hey chào, Baby hy, hôm nay mặc gì mà đen toàn tập thế, bạn đâu?
- Kia - Đứa bạn thân chỉ tay về phía một thằng con trai đang lúi húi dắt xe vào khu nhà gửi. Nhưng là bạn đi cùng thôi nhá, cấm hiểu lầm. Còn ...
- Ah giới thiệu mày luôn, bạn trai tao, học năm cuối nhạc viện khoa Piano, tên là Lê Minh. Còn đây là Phượng, bạn thân em hay còn gọi là Baby Hy theo tên một nhân vật trong truyện.
Cố ra vẻ toe toét nhất, nó khoác tay ông bạn trai hờ vào phòng một cách hùng dũng nhất và đầy tự hào. Một phần vì hôm nay nó mặc một bộ khá tươm, một phần vì hôm nay ông anh trai mà nó quen biết từ hồi bé tí lại đẹp trai đột xuất.
- Đến muộn thế, tí phạt lên hát tặng một bài. Mà giới thiệu đi.
- Lẽ dĩ nhiên là bạn trai rồi …
- Em đi vào đi, có mấy đứa con gái nó gọi vào kìa.
- Vào đi, à tí anh lên hát tặng em hay đàn tặng em thì càng tốt, một bài nhé.
- Nghe như phim Hàn ấy nhỉ, xem nhiều nhiễm mất rồi, sến quá, ôi tôi chết mất với mấy cái trò trẻ con này của cô.
- Hứ, nhớ đấy, cái đĩa đang ở nhà em đó nhá.
- Ê, em uống gì không, mà ngồi làm gì như phỗng thế. Ê…
- Anh lại làm em giật cả mình, đau cả tim.
- Ai bắt ngồi im thế, tưởng chết rồi, uống gì không?
- Anh trù ẻo em hả, có, Coca ấy nhé, lạnh vào.
- Ê mày lên hát đi, mỗi đôi phải lên hát một bài đấy.
- Điên à, khoản hát hò mày thấy tao hát bao giờ chưa, đợi tí khắc có người lên hát hộ. Mà mày biết cái đứa đi cùng Tuấn không.
- À, đó hả, tao không biết chắc lắm, nghe loáng thoáng bọn nó bảo tên là Nhi, học năm thứ nhất trường gì tao cũng quên rồi. Sao ? Vẫn ôm mộng tương tư hay sao mà hỏi.
- Tò mò thì hỏi chứ sao, không biết hôm nay tao đi cùng ai mà tương mới chả tư.
- Coca này em.
- Anh lên hát tặng em một bài đi. Có piano kìa !
- Thật hả, ngại lắm.
- Lên đi, em lên giới thiệu đây này.
- Hey chú ý nhá, giới thiệu này. Uh! Hôm nay đi cùng tao có một người khá đặc biệt, anh ấy định sẽ đệm đàn và hát một bài. Vỗ tay.
- “Đặc biệt ” trong ngoặc kép hả?
- Tự hiểu nhá.
- Uh, xin chào các bạn, hôm nay tôi mới gặp các bạn lần đầu…Uh tôi sẽ đàn bài “Em ơi Hà Nội phố”, nếu không hay các bạn thông cảm. Và bài hát này tôi tặng cho người đi cùng tôi ngày hôm nay.
- Uầy Dương ơi tự hào nhá. Hát song ca đi
“…Con đường vắng rì rào cơn mưa nhỏ Ai đó chờ ai tóc xõa vai mềm…”
Nốt nhạc cuối cùng ngân lên, tiếng vỗ tay rào rào của lũ bạn nó và những người có mặt trong quán. Anh bước tới, cầm tay nó đang đứng dựa vào đàn bước xuống chỗ ngồi. Hôm nay nó cảm thấy thực sự hạnh phúc và kiêu hãnh, dù là lòng kiêu hãnh trẻ con. Có lẽ nó đã vượt qua được cái bóng lớn trước mặt, gạt bỏ đi một niềm ký ức nào đó mãi vẫn ám ảnh bấy lâu, dù là quá trình loại bỏ đó không hoàn toàn. Cái ký ức khiến nó mỗi lần nghĩ lại, lại thấy chán nản xen lẫn những cảm xúc nhẹ nhàng nhưng cũng đủ đau lòng.
…
- Mình thích Tuấn, có lẽ nhiều hơn những gì Tuấn biết. Uh mình muốn hỏi, chúng ta có thể là một couple không
- Có lẽ mình làm bạn tốt hơn Dương à, mình biết cậu không muốn nghe câu này nhưng mình không muốn yêu bất cứ ai vào thời điểm này.
- Vậy là sau này thì có phải không.
- Mình không biết, nhưng mình và Dương có lẽ mãi là bạn thì tốt hơn.
- Có lẽ vậy.
Và nó nhớ, hôm đó, một con bé lấy hết dũng cảm nói với người lần đầu tiên nó cảm thấy đặc biệt trong đời đã buồn đến mức nào, buổi chiều cuối cùng của năm học. Thất vọng, có rất nhiều; nhẹ nhõm, có một chút; nó biết rồi chuyện gì đến rồi sẽ đến nhưng liệu nó có đủ dũng cảm đợi chuyện đó đến hay không, hay nó vẫn chỉ ám ảnh mãi bóng hình đó mà thôi. Có những lúc nó cũng chẳng biết tình cảm của nó là tình yêu hay chỉ là chút bồng bột thời học sinh, rồi sẽ tan nhanh như bọt bong bóng xà phòng, nhiều màu sắc nhưng chóng vỡ. Nhưng nó biết nó sẻ chẳng thể xóa nhòa những rung động đầu tiên đó.
- Hôm nay anh làm em tự hào kinh lên được. Cám ơn ông anh nhiều lắm nhá. Nếu cứ tiếp diễn tình trạng này không khéo em đổ anh lúc nào không biết mất. Haha
- Tôi bảo là cô vẫn còn trẻ con lắm mà, có sai đâu.
- Cứ coi như là thế đi, ai chả muốn trẻ, ai mong già đâu.
- Mà cái thằng cô muốn trả thù ấy có cô bạn gái xinh nhỉ.
- Ai bảo anh thế, em gái anh xinh hơn chứ.
- Haha, lại ghen tức trẻ con rồi.
- Còn sớm, em mời anh ăn kem nhá. Đây là phần thưởng cho diễn viên đóng đạt chứ em vẫn giữ cái đĩa ở nhà không sợ em nuốt lời đâu mà lo.
- Ôi cô mời dĩ nhiên là anh phải ăn rồi.
- Cốc thứ 3 rồi đấy, vẫn ăn tiếp à.
- Ăn tiếp. coi như xóa sổ tình yêu đầu, anh cứ ăn đi, em đủ tiền trả mà. Nâng cốc nào.
- Cô định ăn kem đến say à, không say được đâu chỉ viêm họng thôi.
- Kệ- Vừa nói nó vừa thanh toán nốt cốc kem thứ 3 và định gọi tiếp cốc thứ 4.
- Anh cho một cốc cacao nóng nhé.
- Haha con trai uống cacao nóng em gặp lần đầu đấy.
- Gọi cho cô đấy, cô sưng phổi ra đấy anh trai cô dám giết tôi lắm.
- Thật hả.
- Cô ngốc lắm. Anh khẽ đưa tay đẩy cốc cacao nóng bỏng về phía nó. Nó chẳng hiểu tại sao anh gọi nó là ngốc nhưng trái tim nó thật ấm lạ lùng. Mùi cacao lan dần trong cổ họng nó. Cất tiếng hỏi một câu chẳng ăn nhập gì.
- Anh Minh em hỏi anh một câu thật nhá, nghiêm túc đấy. Anh chưa yêu ai thật à, mọi người bảo anh bị Gay đấy
- Cô thấy tôi bị gay à.
- Không hề, em thề có bóng đèn là không thấy có dấu hiệu nào khả nghi. Thế sao anh chưa yêu ai à?
- Có, nhưng chưa đến lúc để thổ lộ, vì người ấy có một vết thương lòng khá đau mà mãi không quên, anh phải đợi người ấy rũ bỏ hoàn toàn quá khứ anh mới thổ lộ.
- Thế phải đợi đến bao giờ.
- Có vẻ như là đã đến lúc rồi. Ánh mắt anh nhìn xoáy sâu vào nó, trái tim nó lại rung lên lần thứ hai trong ngày, má nó nóng rực, cốc cacao còn không nóng bằng tay nó lúc này, vì có một bàn tay khác đã đặt phủ lên bàn tay nó.