Quà của bố

Marlboro

New member
Xin lỗi con

Bữa cơm tối lạnh tanh.
Bố xin lỗi hai con vì thái độ của bố hôm nay, im lặng, hằn học, nóng nảy, cáu gắt, gầm gừ… hai con như bị khủng bố tinh thần, im lặng ăn, im lặng học, im lặng ngủ, im lặng đi… một dòng không khí đặc quánh trĩu nặng đông cứng trong nhà mình tưởng chừng như có thể xắn ra được từng khối.
Bố thương hai con quá, lại phải chịu đựng tính khí bất thường của bố, lại phải gánh vác sự mệt mỏi của bố.
Vào phòng hai con, buồn quá, hai khuôn mặt ngủ bình yên như một sự tha thứ, bố ngồi vân vê từng ngón tay con gái, vuốt má con, luồn tay vào mớ tóc dày cứng của con trai. Bố muốn nói lên bằng lời, xin lỗi con, bố sẽ điều chỉnh. Bố biết các con sẽ cười và nhẹ nhàng cho qua, nhưng trong bố, chẳng có gì nhẹ nhàng cho qua.
Chưa bao giờ con gái bị đánh đòn thực sự, một lần duy nhất bị phát vào mông bằng tờ báo cuộn lại, tiếng kêu to làm con gái giật mình khóc sưng cả mắt. Con trai vẫn bị bố bắt nằm sấp quất roi vào mông. Chưa bao giờ bố đánh đòn con vì sự tức giận của bố, bố phải đánh đòn con bằng lỗi của con, bố vẫn nhớ cảm giác vừa buồn vừa xấu hổ khi vào chợ mua roi mây để đánh đòn con !!!
Có hai điều bố tuyệt đối không làm, không bao giờ làm, đó là đánh con trong lúc con ăn và trong khi con ngủ.
Ngày xưa, bố ở nhà một mình, bố ngủ say trong cơn mưa đêm rầm rì gõ mái tôn, bố không nghe tiếng ông nội con gọi cửa. có lẽ ông nội con gọi cửa rất lâu, lâu đến nỗi phải dùng thanh sắt cạy cửa để vào, và dùng đúng thay sắt đó đánh thẳng vào người bố, trong lúc bố ngủ, một giấc ngủ trẻ con. Bố thức dậy trong sự la hét gầm rú, đòn roi tới tấp, mắt vẫn ngơ ngác chưa hoàn hồn, bàn tay hộ pháp quất tới tấp vào mặt, vào đầu, vào vai, bố ngã từ giường xuống đất, bố không hiểu để khóc, bố chưa tỉnh để biết đau. Trời ơi, sao bố ghét cái tuổi thơ của bố quá vậy, sao nó ám ảnh bố hoài vậy, sao nó không chịu buông tha bố, sao bố phải nhớ những gì không nên nhớ…
Bố xin lỗi con, cả ngày hai đứa đi học, chỉ có buổi cơm tối bên nhau, bố đã để cảm xúc cuộc đời len vào hai con, để hai con sợ hãi, xa lánh, né tránh, bố càng thêm đau.
Đêm, lại mất ngủ, lại phải uống thuốc, lại phải kiềm chế những cơn điên chợt đến chợt đi, đè nén những cơn đau chợt ẩn chợt hiện
Sự ngu xuẩn của người lớn là đặt nỗi buồn không đúng chỗ.
Con ơi, bố có thể là con thú đối với cuộc đời, nhưng bố luôn luôn và mãi mãi là bố của các con, luôn yêu thương và chăm sóc con vô điều kiện, không cần lý do, không cần suy nghĩ.
Xin lỗi hai thiên thần của bố.
 

Marlboro

New member
Một nửa sự thật

Một nửa mẩu bánh mì là bánh mì, một nửa sự thật không là sự thật.
Con ạ, bố gần như luôn luôn nói với con và bà Nội một nửa sự thật, đối với tất cả những gì liên quan đến bố.
Khi bố thất nghiệp, bố không dám nói với con, với bà Nội, vì bố sợ mang lại gánh nặng vô hình cho người thân, bố nói rằng bố bận rộn lắm, vẫn ra khỏi nhà buổi sáng và về lại buổi chiều, bố ngồi đâu đó, một mình, nghĩ và nghĩ.
Có lẽ con sẽ ngạc nhiên khi biết sau mỗi lần bố đánh đòn anh Hai, bố ngẩn ngơ mất vài ngày, bố buồn vì nhìn anh Hai đau đớn dưới ngọn roi, nhìn vết tím trên đùi anh Hai, miếng cơm trong miệng đắng nghét. Bố không hung dữ và mạnh mẽ như hình ảnh con nhìn thấy.
Bố chẳng thể nào nói về nỗi buồn của mình, nó được quấn chặt nhiều lớp vải thô, như đồ sơn mài được làm cốt, mọi người chỉ có thể nhìn thấy thấy hào quang ánh sáng, nước sơn bóng lộn, nhưng những tấm vải quấn chặt cốt gỗ, không làm cho nứt nẻ bung tróc với sự thay đổi của thời tiết thời gian.
Hôm vừa rồi, bố present thành công một đề tài, có các quan to sếp bự, ai cũng vỗ tay hồ hởi phấn khởi, bố vui và hãnh diện lắm, bố ao ước có một ai đó trong số người thân của mình bên cạnh, để cùng vui, để chia sẻ, để bố được khoe cái trẻ thơ của mình. Bố đã ra hành lang, hút một hơi thuốc, im lặng.
Ngày xưa, khi bà nội đi buôn hàng chuyến, lúc đó bố chín-mười tuổi, ở nhà một mình, tự chăm sóc, tự học, tự lo, tự làm người lớn và làm con nít, tự làm con trai và làm con gái… bố ít được gặp bà nội, bà nội về khi bố đã ngủ, bà nội đi khi bố chưa thức dậy, bố nhớ bà nội dùng giấy khai sinh của bố để chen lấn mua vé xe, vì thế bố mang giấy khai sinh vào trường bị nhà trưởng trách mắng, bố phải đi xin giấy phép đi đường và khai báo tạm vắng cho bà nội, bố đi chợ, nấu ăn, chăm nom nhà cửa, lại còn nuôi được bầy gà vịt và trồng một vườn chuối, lúc bố thái chuối cho vịt ăn, ngón tay cái bên trái đã bị con dao thái chuối cắt vào, sâu hoắm, máu đỏ cả một khoản sân, lem lên cả thành giếng… (ừ, bố chưa bao giờ kể cho con là có một người duy nhất trên hành tinh này đã có một lần hôn vào ngón tay đó).. bố lại nói lan man rồi, ừ ở nhà một mình, làm mọi chuyện một mình, và nói với bà nội một nửa sự thật, khi bà nội hỏi bố “con có sợ không?” bố đã trả lời dõng dạc “dạ không”.. thật ra, bố có sợ, bố sợ ma con ạ, hình như đứa nhỏ nào ở tuổi bố hoàn cảnh bố cũng thế. Nhà là những miếng ván bóc ra từ thùng đạn đại liên ghép lại, mái tole thiếc tole nhựa chen lẫn thấp lè tè, chống nóng bằng bao cát may lại căng bên dưới mái tole, thời đó cúp điện hàng đêm, chỉ có điện vào chiều đến chập tối, tạo ra một thứ ánh sáng vàng vọt của bóng đèn tròn không đủ điện thế. Bố sợ ma. Bà nội bảo để ngọn đèn dầu hột vịt giữa nhà vặn tim nhỏ để thấy đường đi tè buổi tối, không bị cháy nhà. Ánh sáng leo lét của ngọn đèn dầu tim nhỏ hắt bóng mờ ảo lên vách gỗ, tạo ra những hình ảnh chuyển động theo trí tưởng tượng tuổi thơ. Bố sợ ma, sợ những hình ảnh mình nghĩ ra sau khi đọc say mê ngấu nghiến những trang sách “môt trăm ngôi mộ giả của Tần Thủy Hoàng, truy tìm mộ Tào Tháo, Pharaon và những lời nguyền, ông bảy thầy pháp, con quỉ một giò, Thuyết Đường…những Triệu Cao Lý Tư Tôn Tẩn Bàng Quyên về cùng bố trong đêm, bố có sợ ma, nhưng bà nội không bao giờ biết điều đó.
Bố cho con nửa sự thật, các con chỉ nhìn thấy bố vui cười, nhiều bạn, đi đến đâu cũng gặp người quen, ăn ngon mặc đẹp. Các con chẳng bao giờ biết bố mất ngủ trong đêm, chẳng bao giờ biết bố buồn, chẳng bao giờ biết bố khóc (có chủ quan không nhỉ? Hình như con biết, và con giỏi cách dấu sự biết của mình).
Những khi mưa đêm, bố thường là không ngủ được. Tiếng mưa đêm ầm ì xa vắng, buồn và cô độc. Bố nhớ ngày xưa, khi còn bé, mưa đêm nhà dột, bố phải dậy, hứng nước, nếu mưa to hơn, bố phải đội nón ra dời mấy ổ gà vì sợ nước trôi, dời củi vì sợ ướt, dời thau chậu vì sợ nước cuốn đi, bố đã ngồi co ro nghe mưa và chờ mưa qua, bố đã khóc vì sợ và đã ngủ say trong sự co ro tuổi thơ của mình. Bây giờ nhà mình không nghe được tiếng mưa đêm gõ nhịp dồn dập khoan thai lên mái tôn, các con ngủ say bình yên, bố lại mất ngủ vì thói quen vô thức của mình.

Hạnh phúc

Hạnh phúc là duỗi chân, vươn tay cầm ly rượu sóng sánh ánh nâu sẫm, xoay xoay trong tay, nếm nếm từng ngụm nhỏ,
Hạnh phúc là ngồi quán khuya không còn khách, mình ta tận hưởng sự tĩnh lặng trong đêm.
Hạnh phúc là nằm co ro ngủ dưới chân con, vươn tay ra có thể chạm vào đôi chân chắc nịch to đùng của con trai, ngủ lịm trong tiếng rì rầm mưa đêm.
Hạnh phúc là thức giấc trong chăn ấm, con trai đi học sớm, choàng chăn qua đắp cho bố trước khi ra khỏi phòng, im lặng cuộn mình hít hà hơi con, nồng nồng đượm đượm mùi thằng đàn ông sắp lớn.
Hạnh phúc là thả hồn thơ thẩn trong phòng con trai, lãng đãng nhìn quần áo giầy vớ treo giăng khắp phòng, sách tập bút viết tạp chí ngổn ngang hỗn độn như trận động đất vừa tràn qua, khuất sau chồng đĩa nhạc là lá thư đã viết cho con trai từ lâu rất lâu.
Hạnh phúc là khoảnh khắc đi công tác xa về, con gái ôm chầm choàng tay qua cổ, tóc con quấn quit vào mặt vào tay, tiếng con rưng rưng nấc nghẹn “con nhớ bố quá bố ơi”. Lặng người như trĩu, với cảm giác mắc nợ con một tấm lòng.
Hạnh phúc là giữ lời hứa với con gái, năm ngày để râu không cạo, cho con làm cô tiên hóa phép biến bố từ ông già lang thang thành hoàng tử chói lòa.
Hạnh phúc là tài khoản trống rỗng, lo lắng với các khỏan chi đầy ắp đầu năm học của hai con, bỗng tin nhắn 997 thông báo tiền đã chuyển về, thở phào nhẹ nhõm.
Hạnh phúc là học trò thì thầm với nhau khi viết bản đánh giá sau khóa học “thoáng tay vào chúng mày, để thầy còn có chút sữa melamine về nuôi cháu bé
Hạnh phúc là được sống hòa lẫn nhưng không hòa tan với đa vùng miền.
Hạnh phúc là thương yêu và được yêu thương.
Hạnh phúc là khoảnh khắc sợ mất điều mình đang giữ, để cố giữ nó tinh khôi như vốn có.
 

Marlboro

New member
Gỏi bệt

Chiều qua, đón con gái, rẽ qua Hai Bà Trưng góc Võ Thị Sáu, dừng lại vỉa hè, chống xe, khóa cổ, hai bố con ngồi bệt ăn gỏi đu đủ.
Quán không bàn ghế không bảng hiệu không đồng phục không tiếp thị.
Cũng không gọi là quán, chỉ đơn giản là “khô bò công viên Lê Văn Tám”.
Người ta lót sẵn bìa simili lên bậc thềm, không cần gọi, tự nhiên xuất hiện hai đĩa khô bò trên tay.
Con gái sung sướng trộn trộn trộn gắp gắp gắp nhai nhai nhai.
Ông bố hướng dẫn con thêm tuyệt chiêu húp húp húp.
Xì xụp hai bố con đánh chén, giành nhau đổi nhau từng mẩu khô bò đen đen, từng mảnh đậu rang vàng vàng, từng cọng rau thơm xanh xanh.
Lại còn cụng dĩa, cụng đũa, cụng mũi… một hai ba dzô, một hai ba dzô…
Ngắm người ngắm xe ngắm cây ngắm lá.
Nghe con nghe khách nghe chiều nghe tiếng còi xe.
Con gái muốn xin thêm chút tương ớt, bố lười gọi, trút phần của mình cho con, đổi lại, xin con miếng bánh phồng giòn ruộm.
Hai bố con xuýt xoa thơm ngon chua ngọt cay mặn, toe lưỡi toe môi…
Bố gọi tính tiền, em ơi tính tiền…
Cô bán hàng nói vọng lại “thầy ơi, có mấy cô chú học trò trả tiền cho thầy rồi”.
Chết choa chèn đét ơi, chit tùi rùi, tiu tui roài. Thầy giáo ngồi vỉa hè, mặc quần short, tranh ăn với con, cười hô hố, húp xì xoạt. Thầy giáo bị soi super soi mà không biết, chit roài… hic hic..
Con gái cười tủm tỉm… bố oai ghê, đi đâu cũng gặp người quen, ngồi vỉa hè mặc quần đùi cũng có người trả tiền ăn.
Quê ơi là quê
Kéo quần lên, về.
 

Marlboro

New member
Lặng

Hai giờ sáng, đi vào phòng con, nhìn con ngủ, kéo chăn lên đắp, vén tóc xõa vào mặt, hôn con thật nhẹ, sợ con thức giấc, khe khẽ vân vê từng ngón tay con.
Ngồi nhìn con ngủ say.
Lên lầu, vào phòng con trai, nằm gối đầu lên tay con, hít cái mùi chua chua của mồ hôi, ôi ôi của giầy vớ bẩn.
Lại xuống phòng con gái, ôm con thật chặt, Ti ơi, bố thương con nhiều lắm, nhiều lắm.
Con gái trở mình.
Nhích người ra, chỉ để lại bàn tay chạm vào vai con.
Đêm yên lặng
Không internet,
Không nhạc,
Không sách,
Không TV,
Không đèn,
Ngồi trong bóng đêm.
Chờ sáng.
 

Marlboro

New member
Trẻ con

Cuối năm, người bạn béo rủ đi xem bói “ngu ơi, con gái tớ bảo chổ này hay lắm, đi không?”, nhận lời trong trạng thái vô thức có chút hồ hởi (??!!)
Hai đứa béo như hai con tê giác lồm cồm bò lên tầng gác, vừa tối vừa hôi vừa dốc ngược vừa bé tí để chiêm ngưỡng và lắng nghe lời phán của thầy bói.
Thầy bói là một người đàn bà trạc ngoài ngũ tuần, béo, bẩn, móng tay dài đen kìn kịt, quần tà lỏn cháo lòng, áo may ô ngả màu theo năm tháng không kèm giảm sóc, hàng họ ngỗn nghện tuôn trào.
Buồn cười người bạn béo, một người lừng lẫy Bắc Nam, xuyên suốt Đông Tây, thế mà ngồi thành kính nuốt từng lời phán dạy … hi hi…chuyện tình duyên gia đạo, chuyện xưa chuyện nay..
Đến phần mình, nghe trong sự uể oải, cuộc đời sự nghiệp của một con người lại thể hiện trên những lá bài sờn rách cũ mèm thế này ư?
Nghe trong sự thờ ơ, vài điều trong quá khứ vài điều về tương lai….
Có vài chi tiết bà thầy bói nói, gây sự chú ý “sắp có người trả tiền cho cậu, số tiền cậu nghĩ là đã mất, tôi cam đoan với cậu như thế… lá bài này nói như vậy, nếu không có cậu đến đây gặp tôi”… hê hê.. chuyện này cần chú ý.. có người trả mình tiền…. “nhưng cậu phải chú ý cẩn thận chuyện trong nhà, năm nay cậu xui lắm, con gái cậu có thể bị phỏng.. nặng nhẹ tui chưa biết, nhưng có phỏng”… thầy bói nói mà… chờ đó.. nhưng sắp có tiền… sắp có tiền….”cậu có một tình yêu lớn.. nhưng nó làm cậu tan nát…”. Yêu hả.. ăc ặc… ối giời ôi…yêu là ị trong quần một đống, âm thầm lặng lẽ xách ra sông, yêu làm chi cho tốn xà bông giặt quần… muak…
Chuyện xem bói mau chóng đi vào quên lãng, vì đổi job, vì cổ phần cổ phiếu, vì tết, vì ham ăn ham chơi…
Đột nhiên có cuộc điện thoại lúc 10g đêm, “chào anh, em là H. Anh khỏe không? Chắc anh quên em rồi, đã 4 năm rồi còn gì… blah blah… mai anh em mình café ở Terrace nhé…”
Hàn huyên câu chuyện… và cuối cùng.. tin nổi không…”anh cho phép em trả lại anh số tiền …. em tính toán rồi anh ạ… em xin lỗi anh… xin lỗi anh nhiều và cảm ơn anh cũng rất nhiều…em quá khó khăn và anh lại quá tốt với em.. blah blah..”
Hey, một dãy số có sáu số không phía sau… được đấy.. dek thèm sĩ diện hão để phát biểu linh tinh “ừ, thì em có lòng anh cũng có túi để đựng.. hêhê”
Vui, cả ngày liên hoan ầm ĩ, trả nợ chút này.. mua thêm chút kia… còn dư chút đỉnh…
Chợt lạnh người,
Bà ấy đã nói đúng một phần,
Còn chuyện con bé bị phỏng thì sao?
Trời ạ, tôi ghét phải biết trước tương lai, ước gì đừng có cuộc điện thọai xin trả tiền, ước gì tiền có thể mua được sự bình an…
Suốt năm ngày liên tục, hì hục các chương trình giáo dục phòng cháy chữa cháy, phòng phỏng không chữa phỏng.. cho hai nhóc… nào là tập cho hai nhóc thóat hiểm khi nghe mùi khói, bấm giờ khi hai nhóc chạy ra, thằng anh phải cầm tay và đưa em ra, hai đứa không được chạy môt mình, nào là chìa khóa nhà luôn đặt đúng vị trí để có thể với tay ra lấy mà không phải đi tìm, nào là hệ thống báo khói, nào là chỉ dẫn in ra dán vào bếp gas, microway, nào là dặn dò cách nấu ăn, cách phòng ngừa những khả năng bị phỏng…
Hai đứa nhỏ choáng với ông bố tâm thần, hoang tưởng, sợ hãi. Ông bố miệng thì giải thích, chân chạy thử, tay chỉ trỏ.. hai nhóc làm theo… buồn cười vì đây lại là trò chơi thú vị bố mới sáng tác…
Chạy thoát hiểm, cúi đầu thấp nếu có khói, bỏ hết tất cả lại không mang gì theo.. chỉ cần thoát ra ngòai.. hướng dẫn và hướng dẫn….
Lần chạy thử đầu tiên, 13 phút, lần thứ nhì 7phút, lần thứ ba, 4 phút… thế là đựơc rồi, cố nhanh lên con nhé.. cái gì thế này? Bố đã bảo là không mang gì ra, cố mà chạy thóat thân, nhiều người chết ngu ngốc vì mớ tài sản vớ vẩn.. lo cứu mạng người thôi.. nhớ không… sao con không nghe lời bố..
Thằng anh trầm giọng xuống.. bố à, con gấu mềm này Mẹ mua cho Ti hồi sinh nhật.
Con bé mắt đỏ hoe,
Thằng bố bối rối,
Im lặng…
Im lặng…
Ông trời, hai đứa nhỏ là cả cuộc đời tôi, nếu có xảy ra chuyện gì, xin hãy xảy ra cho tôi, với tôi, chính tôi, xin đừng xảy ra với con tôi, xin hãy trừng phạt tôi với những gì tôi đáng phải chịu, nếu hai đứa nhỏ nhà tôi có chuyện gì, tôi biết tôi sẽ sụp nát đổ vụn, lạy trời, và trước khi tôi nát vụn, tin tôi đi, trời cũng sẽ nát vụn.
Phát tâm nguyện ăn chay, không bỏ lễ, làm điều thiện trong ba mươi ngày, với một niềm hy vọng điều bình an cho con.
Chả biết bao giờ mình mới làm người lớn nhỉ.
 

Marlboro

New member
Nhà

Nhà thiếu Cha như nhà thiếu nóc, chưa gọi là nhà hoàn chỉnh, nắng mưa đều đưa đầu chịu báng, thiếu sự che chở nép kín bảo bọc.
Nhà thiếu Mẹ như nhà thiếu vách, chỉ có được cái mái che, còn lại là trống hoác tứ bề, một con gió cũng lao xao, sự trống trải mênh mông.
Nhà thiếu Con là nhà rỗng không, một căn nhà có nguy nga lộng lẫy, vườn tược cắt tỉa, cổng cao rào kín, vật liệu đắt tiền, nhưng thiếu con, căn nhà rỗng, không bàn ghế giường tủ bếp núc.

Thiếu nóc, người ta không gọi là nhà,
Thiếu vách, người ta gọi là chỗ trú tạm,
Thiếu vật dụng, người ta gọi là hoang vắng.

Nóc ngói không thể phủ vách lá,
Tường đất mái lá không thể chứa đựng sập gụ trường kỷ

Điều kỳ diệu là khi túng quẫn, người ta bán nhà, nhưng người ta thường mang vật dụng theo mình.
Điều kỳ diệu là tất cả những căn nhà bỏ hoang, nóc nhà thường rệu rã xuống cấp nhão nát trước vách nhà.
Điều kỳ diệu là người ta có thể quét vôi sơn phết vách nhà, chẳng ai tô điểm nóc nhà.
 

Marlboro

New member
Đố

Thằng anh đố cô em gái
anh Hai đố Ti, bà Âu Cơ khác những người phụ nữ thời nay ở chỗ nào
Ti thiệt thà trả lời
bà ấy có quá nhiều con.
Sai, biết sao không?
Sao hả anh Hai?
Cái tí của bả bự khổng lồ, và có 100 cái vòi.
——-
Mấy hôm sau:
Ti đố anh Hai, bà Eva có cái gì khác mình?
Thằng anh vò đầu bức tai, nghĩ không ra..
Bả mọc ra từ xương sườn ông Adam, đúng không?
Sai, ừ mà cũng đúng, nhưng không phải ý của Ti
Đúng rồi thì thôi, còn ý gì nữa – thằng anh gắt giọng
Con em mặt xìu lỉu, giọng hờn dỗi
Ti định nói là bả không có cái rún.
 

Marlboro

New member
Nếu có 2012

Nếu có 2012, bố sẽ không bắt tụi con dầm mình trong tuyết, nhúng mình trong nước, trải mình qua những cơn sợ hãi tột cùng.
Nếu có 2012, bố sẽ đưa tụi con lên đỉnh Yellow Stone, đề cùng ngắm khoảnh khắc khai thiên lập địa, để cùng chạm vào nhau lần cuối và tan ra mãi mãi
Nếu có 2012, chúng ta sẽ hưởng thụ được cảm giác sống cùng người thân và chết cùng người thương, chúng ta luôn ở bên nhau, từ giây đầu tiên đến phút cuối cùng của cuộc đời.

Nếu có 2012, bố sẽ không phí hoài một cuộc điện thoại chỉ để nói với con rằng bố yêu thương con, vì tụi con đã được tắm mát vùng vẫy thỏa thuê từng ngày trong tình yêu thương của bố từ ngày con vừa chào đời
Nếu có 2012, bố sẽ không lãng phí tiền để mua một suất tồn tại, bố không đưa tụi con trở về thuở hồng hoang sống như bộ lạc, số tiền đó sẽ dùng làm chuỗi ngày tươi vui hạnh phúc cho tụi con và tất cả những ai có thời gian muốn tận hưởng cùng con cái của mình.
Nếu có 2012, bố sẽ không khóc, bố sẽ ung dung điềm tĩnh và vui đùa cùng tụi con, bố sẽ kể con nghe vài nghìn năm sau nhân loại sẽ tim thấy ba bộ xương hóa thạch của bố con mình dinh chặt lấy nhau, tay cầm tay, miệng vẫn cười, yêu thương, gắn bó, khi ấy loài người sẽ đưa mình vào viện bảo tàng và gọi mình là nhân chứng tình thương.
Nếu có 2012, bố vẫn chải tóc cắt móng tay chân con, vẫn ngoáy rốn con, vẫn cụng bụng với con, vẫn hôn con và cắn con.
Nếu có 2012, hình ảnh cuối cùng đọng lại trong võng mạc của bố là bóng dáng của con, vật thể bố chạm vào cuối cùng là bàn tay con, mùi thơm cuối cùng bố cảm nhận được là mùi mồ hôi của con.
Nếu có 2012, chúng ta không phải nói lời từ biệt nhau, lời cuối cùng bố sẽ nói, vẫn như mọi ngày “bố yêu thương con, nhiều, hoài, mãi”
 

Marlboro

New member
Cánh Cửa Cuộc Đời


Trước tết, hai bố con cùng sơn lại cánh cửa ra vào. Chuẩn bị sơn cọ giấy lót, hai bố con, mỗi người phụ trách một cánh cửa.
Hai chú béo cùng nhễ nhại mồ hôi, cùng tám chuyện trên trời dưới đất, với thằng nhóc thì dường như cả thế giới đều lõm một lỗ to đùng, đó là ô tô. Xe nào, công suất bao nhiêu, ai mua, giá thế nào, thuế má ra sao… đã thế nhóc còn khoe con là thành viên của ôtô sàigòn, em Ti cũng là thành viên, khi nhóc anh post bài vở hình ảnh, nhường máy lại cho em gái vào khen tưng bừng, thằng anh hướng dẫn con em cách khen cho nó có mùi ôtô sài gòn, em Ti vừa tiếp nước uống vừa tham gia công nghệ tám, con cũng là thành viên, có nick đàng hòang, mà con chỉ khen anh Hai thôi, thiệt là bó tay với con tui.
Gần ba giờ sau, hai cánh cửa sơn hòan tất, thằng bố dọn dẹp rồi bảo thằng con ngắm nghía tác phẩm của mình. Vết cọ không đều, loang lổ chổ đậm chỗ nhạt, nhóc có biểu hiện chán nản muốn bỏ cuộc nửa chừng, sơn rơi vãi tùm lum văng tung tóe.. nói chung là tác phẩm của con xấu hơn tác phẩm của bố.
Và đây là phần chính câu chuyện:
Con trai nhìn nhé, cánh cửa như cuộc đời con, mỗi nhát cọ là một ngày sống, con chỉ có thể có một cuộc đời/tác phẩm hoàn chỉnh nếu từng ngày/từng nhát cọ của con được chăm chút. Chẳng ai làm Thánh Gíong và chẳng ai làm Tiến Sĩ sau một đêm, cánh cửa của bố đẹp hơn, chỉ vì bố có kinh nghiệm sống hơn con, bằng tuổi con, có lẽ bố sơn cánh cửa còn xấu hơn con bây giờ. Người ta chỉ có thể chán nản và thất vọng với chính mình khi họ không cố gắng và luôn so sánh với người bên cạnh, con nhìn vào cánh cửa bố sơn, con nói là phần của con xấu, nhưng bố lại muốn con nhìn cách khác.
Con chỉ có một cánh cửa đề sơn, một cuộc đời để sống, nếu nó loang lổ xấu xí, không ai chịu thay con, không có cơ hội để làm lại, nếu con cố tình làm lại từ đầu, cũng được, nhưng những người cùng sơn cửa với con họ đã đi làm việc khác, cao hơn, xa hơn, đẹp hơn.
Con có thể học cách tính số lượng sơn, tính số thời gian cần sơn, cách pha sơn… nhưng điều quan trọng là cách con sơn cánh cửa, cẩn thận, chăm chút, kiểm soát.. tất cả những điều đó như cuộc đời mình, con biết ăn gì ở đâu bao nhiêu tiền với ai, nhưng cách con ăn thể hiện chính con người con, con biết cách làm ra tiền, nhưng cách con sống với đồng tiền làm ra nói lên giá trị của con.
Nhưng mình có thể thuê người khác sơn cửa cho mình mà bố.
Đúng, nhưng mình không thể thuê người khác sống cuộc đời của mình.
Bây giờ con sơn lại hay sao bố?
Không con, cứ để vậy, với con, đó là bài học suốt năm nay, với bố, đó là tác phẩm của con trai mình, dù vụng về ngây ngô, đó cũng là của con, bố thích để vậy, ngày nào bố con mình cũng nhìn thấy. Cuối năm mình cùng sơn lại nhé, lần sau bố biết là con sẽ làm đẹp hơn.
Nhóc cười và hích vào mông bố, bố khôn vậy mà sao bố không giàu?
Ai nói với con bố không giàu? Có nhiều người ở nhà triệu đô đi xe tỉ, chắc gì họ có hai đứa con giống con và Ti, chắc gì họ có thời gian để sơn cửa cùng con trai mình.
Tối hôm đó lên phòng con trai, hai thằng nằm dài cùng nghe Beatles, vui ghê.
 

binho243

New member
hihi, cảm ơn bác Marboro, những mẩu chuyện nì thật mộc mạc và bình dị nhưng lại chất chứa biết bao thanh âm nhẹ nhàng của tình cảm@};-
 

Marlboro

New member
Bước chân đầu đời

Ngày con lẫm chẫm tập đi, bước chân con vụng về, ngón chân cái cong lên, lòng bàn chân úp xuống, con đứng chựng, con bước chập chững, từng bước chân nhỏ bé là niềm vui vỡ òa trong cuộc đời bố.
Ngày con tập tễnh bước những bước chân đầu tiên, vất vả, khó nhọc, liêu xiêu, ngắn ngủi, từng bước một, đơn giản, nhỏ bé.
Ngày con lóng ngóng tập đi, con không thể nào có những bước dài vững chãi, không thể nào có những bước đẹp khoan thai, nhưng bố biết và mọi người đều biết, điều đó sẽ đến với thời gian.
Ngày con lũm chũm tập đi, con bước đi một vài bước rồi lại ngồi bệt xuống khóc nhè, đôi lúc con hớn hở cười toe khoe bốn cái răng sữa bé tí.
Ngày con lon ton tập đi, bố mang vào chân con đôi giầy chít chít, để mỗi bước chân con đều phát ra tiếng động vui tai, để con hào hứng với những thành quả đầu tiên trong đời mình.

Bước chân đầu tiên của con, vĩ đại như bước chân đầu tiên của nhân loại đặt lên nền đất xốp cung hằng.
Bước chân đầu tiên của con, đủ để bố sung sướng phát rồ, bố nhúng chân con vào mực, ấn vào giấy, để lưu giữ hình ảnh bàn chân con, bước đi đầu tiên của con.
Con đã ngã, vấp, đau, khóc, nản, chán… nhưng con không bỏ cuộc, con vẫn đứng lên, đi tiếp, đi tiếp.. để rồi vài tuần sau, vài tháng sau, con là đứa bé chạy nhảy tung tăng chân sáo khắp nơi
Đó là bài học đầu đời mà tạo hóa vô tình làm hành trang cho con vào cuộc sống.
Bước đi, vấp ngã, vụng về, đau đớn, chao đảo…nhưng hãy bước tiếp bước tiếp, từng bước một… và đừng bỏ cuộc, đừng bao giờ bỏ cuộc.
Chuỗi ngày phía trước của đời con, luôn luôn là chuỗi ngày tập đi, con sẽ phân vân bối rối vụng về, con sẽ lúng túng hoang mang sợ hãi, và có thể bố sẽ không có ở bên con đề đưa tay ra nâng đỡ, bố không đi thụt lùi để con bước tới, dưới chân con có thể là chông gai mà không phải là đôi giầy chít chit, hãy bước tiếp, từng bước một, bước đi bằng đôi chân của mình, rồi đôi chân ấy sẽ cứng cáp, chai sạn, mạnh mẽ.. và kết quả là con có thể đi vững đi giỏi đi đẹp.
Bước chân đầu đời của con, là bài học suốt đời của con, con yêu ạ.
 

Marlboro

New member
Nguyên tắc trừ hai (-2)

Con thương yêu,
Từ cảm nhận và trải nghiệm của riêng bố về cuộc sống và sự giao thoa trong cộng đồng, bố rút gọn dễ nhớ là Nguyên Tắc Trừ Hai, khi con hiểu và vận dụng Nguyên Tắc Trừ Hai này trong cuộc đời, hy vọng, sẽ có cuộc sống nhẹ nhành thanh thản.
Tất cả những gì con đang có, tại thời điểm con đang có, nếu con nhận biết được và hưởng thụ được, thế giới gọi đó là Hạnh Phúc (Time Magazine, March 07)
Với tất cả những gì con đang có, vật-chất tinh-thần tình-cảm sức-khỏe, điểm mạnh, thế yếu, những mối quan-hệ xã-hội… và con biết cách gìn-giữ hưởng-thụ bày-tỏ bộc-lộ đúng với giá trị thật của nó, bố gọi là trừ không (-0), sẽ là sự TRUNG THỰC. Đã nhiều lần bố nói với con, nếu con giàu sẽ có người giàu hơn, nếu con giỏi sẽ co người giỏi hơn, nhưng nếu con trung thực, sẽ chẳng bao giờ có ai trung thực hơn con. Sự trung thực là giá trị sống của con người và là bản lĩnh sống của chính con, dám đối diện với nó là sức mạnh của bản ngã, không phải ai cũng làm được.
Nếu con thể hiện và hưởng thụ những gì con đang có, trừ đi hai đơn vị (-2), bố sẽ gọi đó là KHIÊM TỐN. Tức là mình sử dụng 80% những gì mình đang có, mình bày tỏ bộc lộ và chia sẻ nguồn lực có kiểm soát, điều đó tạo một vị thế tiềm ẩn, một sức mạnh chưa khai phá, một thế lực ngầm che dấu, một đường rút lui an toàn, một quĩ dự phòng kín đáo. Đó là phong cách sống của mỗi một con người, điều đó tạo một vùng đệm để mình không bỗng chốc trở thành kẻ khoe khoang bốc đồng, không để lại những lỗ hổng trên con đường mình đi… đây là một nghệ thuật sống đẹp và sống đầy.
Nếu con bày tỏ những gì con đang có, trừ thêm hai đơn vị (-2-2), bố sẽ gọi đó là KHÔN NGOAN. Tức là mình sử dụng 60% những gì mình đang có, mình biết mình sẽ làm gì với 40% còn lại, có định hướng có mục đích có phương pháp có tính kỷ luật bản thân. Không phải tất cả đều sống với định hướng 60-40 thế này suốt đời, tùy từng giai đoạn của cuộc sống, tùy từng thời điểm của cuộc đời, tùy thời cuộc, thế thời phải thời thế, vì thế, nó được gọi là khôn ngoan.
Nếu con lại tiếp tục trừ thêm hai đơn vị, (-2-2-2), bố sẽ gọi đó là TINH QUÁI, điều này bố không khuyến khích con làm, nhưng khuyến khích con nhận biết đề sống và dè chừng những kẻ tinh quái khác. Người ta có mười nhưng người ta chỉ sử dụng bốn, số còn lại là mượn lực của những người xung quanh, những kẻ tinh quái thường là những kẻ cơ hội, xu thời, láu lỉnh, tiểu xảo… ta không gọi tốt hay xấu… ta chỉ cần biết để sống phù hợp. Vậy đó con ạ. Cuộc sống muôn màu muôn mặt, khôn cũng chết dại cũng chết, biết thì sống.
Nếu con biết ai đó tiếp tục trừ thêm hai đơn vị (-2-2-2-2), tức là họ có mười phần nhưng họ chỉ sử dụng có hai phần, tám phần còn lại không nhận ra, giấu kín hoặc lãng phí, bố sẽ gọi đó là những kẻ NGU ĐẦN. Phàm những kẻ ngu đần, thế giới quan sẽ hạn hẹp, càm ràm xét đoán với hiện tượng mà không đoái hoài đến bản chất, rên rỉ khóc lóc với những điều vụn vặt chợt đến chợt đi…
kẻ ngu đần nói về con người,
kẻ tinh quái nói về sự việc,
kẻ khôn ngoan nói về cơ hội,
kẻ khiêm tốn nghe cả ba kẻ kia,
kẻ trung thực được cả bốn nhóm người trên chọn làm chỗ dựa.
Chọn lựa và quyết định là do con.
 

Marlboro

New member
Amateur pianist


Cô giáo dạy Piano cho con gái thông báo, con được chọn biễu diễn ở khán phòng A, nhạc viện thành phố, song tấu cùng violin.
Con gái hớn hở khoe bố trong ánh mắt long lanh, mồ hôi lấm tấm trên trán, giọng xúc động…”bố ơi, con được chơi trên cây đàn grand, Steinway and Sons”.
Nhận được thông báo của cô, con mừng và run đến nỗi mấy ngón tay lạnh lạnh, co co, run run, tươm tươm mồ hôi.
Nâng bàn tay con trong lòng bàn tay thô ráp của bố, thương quá bé cưng ơi.
Niềm vui của con và niềm tự hào của bố.
Con gái cần mẫn luyện ngón tập bài, sau thuần thục bắt đầu học cách thả hồn vào và duỗi người ra.
Ông bố ngồi nghe, nhắm mắt, nói với con “bố cảm nhận đoạn này hơi ráp, đoạn này hơi vội, đoạn này tình cảm, đoạn này có chút bối rối…”
Ông bố, với bản tính luôn nhìn đời bằng đôi mắt nghi kỵ, dặn dò con gái, để con bé không hụt hẫng, thất vọng
“nếu, giả sử nếu, có một lý do gì đó xảy ra, làm cho buổi buổi diễn không thực hiện được, hoặc thay người, hoặc đàn hỏng, hoặc khán phòng có chương trình khác, hoặc vì bất cứ điều gì, con cũng không nên buồn không nên thất vọng nhé, bố hy vọng buổi biễu diễn của con sẽ thực hiện được và thành công, bận gì thì bận, bố cũng đi dự”
Trong cái sống đã mang mầm cái chết, trong cái được đã hàm chứa cái không, trong cái có đã ẩn mình cái mất. Con sẽ học cách đương đầu với sự thay đổi đột ngột, để ít đau, để đừng sụp ngã.
Lúc con gái tập đàn, ông bố nhắc nhở, con gái, có một số chi tiết con cần làm chủ từng bước một, làm chủ bài nhạc bằng cách thuộc lòng từng nốt từng khung từng dấu nhấn nhá, làm chủ cảm xúc mình nhúng mình vào bài nhạc bằng cách cảm âm và tưởng tượng, làm chủ cây đàn mới với phím ghế pedal màu sắc vị trí bằng cách ngồi vào đàn, im lặng, quan sát, cảm nhận, làm chủ không gian biễu diễn bằng cách bước đến, bao nhiêu bậc thang, độ cao, góc nhìn của khán phòng, dàn đèn trên cao, hướng đi vào cánh gà, từ đàn đến vị trí nhận hoa là bao nhiêu bước chân, mỉm cười, cúi chào…
Bố hy vọng con sẽ có buổi biễu diễn đầu đời đẹp lung linh với sự hướng dẫn của ông bầu khó tính dễ thương là bố.
Đường tương lai của con rộng mở, hàng nghìn cánh cửa luôn chực chờ bàn tay con xoay nắm cửa, con có sự chọn lựa cho cuộc đời mình, ngày nào còn có bố, con còn một người bạn hướng dẫn tận tình, chăm sóc chu đáo, một chỗ dựa vững chắc.
Hãy khóc hãy cười, hãy hân hoan tột đỉnh hãy đau khổ cùng cực, với người con thân yêu, vì với cuộc đời, có lẽ, con sẽ tìm cách giấu kín chính mình.
 

Marlboro

New member
Cây thông Noel



Giáng sinh năm nào nhà mình cũng có cây thông noel, cây thông mà cách đây nhiều năm chú Hưng mang đến biếu khi bố nhận chú vào làm việc.
Giáng sinh nào mấy bố con mình cũng lắp đặt và trang trí cây thông, từ chân đế vững chải, cành to bên dưới, cành nhỏ bên trên, tận cùng là một ngôi sao lấp lánh.
Rồi mình treo lủng lẳng trái châu, kim tuyến, những gói quà nho nhỏ.
Rồi mình giăng đèn nhấp nháy lập lòe.
Rồi mình để những gói quà đầy màu sắc dưới gốc thông
Rồi, gần như năm nào cũng thế, mình nghe CNN đưa tin cây thông cao nhất thế giới luôn luôn nằm ở Time Square.
Rồi các con lại tranh nhau chí chóe về việc khi nào đón giáng sinh ở đâu, đứa chọn Paris đứa chọn New York, lại đổi sang London, Viena, Rome, Prague, Moscow kể cả một bộ lạc châu Phi nào đó… rồi cùng cười khì để biết rằng đó vẫn là sự tưởng tượng của ước mơ mơ ước.
Bố đã từng kể cho các con nghe lịch sử hình thành của tập tục trang trí cây thông, hang đá, và ngôi sao trên ngọn thông, và hình như năm nào bố cũng kể lại chuyện này.
Thế nhưng, năm nay, các con đã bắt đầu lớn, bố chợt nhớ hình như bố chưa diễn dịch cho các con nghe ẩn ý của cây thông giáng sinh, theo kiểu riêng của mình.
Con vẫn luôn nhìn thấy một qui tắc là gốc thông vững chãi – cành to bên dưới – cành bé bên trên – ngôi sao trên ngọn.
Con có biết bố nhìn thấy gì không? Bố nhìn thấy cách bố dạy dỗ các con, yêu thương các con và hy vọng vào tương lai các con qua hình tượng câu thông nhà mình.
Gốc thông luôn vững chải, cũng giống như giá trị sống của gia đình, như tình yêu thương trân trọng, như nền tảng xây dựng tính cách tình cảm của người làm cha làm mẹ dành cho con mình, mọi nhánh cành hoa lá đều đâm chồi nảy lộc trên nguồn gốc vững chãi này, nếu thiếu nó, sự còi cọc đổ ngã gần như là điều tất yếu. Gốc phải luôn luôn vững, như nếp nhà, như thói quen đã thiết lập từ khi con còn chập chững bước đi những bước đầu tiên trong đời.
Cành to bên dưới cành bé bên trên, với tuổi thơ lớn lên từng ngày, cá con sẽ có hàng nghìn ước mơ – sở thích – trải nghiệm – vươn lên trong quá trình phát triển tính cách. Bố đã khuyến khích các con làm điều các con thích, bất cứ điều gì, bố ủng hộ các con sống với giấc mơ của mình, bất cứ giấc mơ gì, có thể hôm nay con muốn làm nhà thiết kế thời trang, ngày mai bỗng mơ làm bác sĩ, ngày kia bỗng chăm chú tìm hiểu về máy ảnh… không bao giờ bố ngăn cấm hoặc chỉ trích chê bai, vì các con đang lớn, đang vươn cao, những tán lá rậm rạp của ước mơ quá khứ sẽ làm con mạnh mẽ tự tin trong tương lai, càng lớn lên, thú vui sở thích ước mơ sẽ tự động rơi rụng dần để con vươn lên cao với một hoặc vài đam mê, cũng giống như tán lá bé dần trên cao, nhưng vẫn cùng chủng loại, cùng tính chất, cùng định hướng của đời mình. Nhiều người vẫn thích tỉa cành cắt lá khi cây còn non, bố nghĩ điều đó có thể đúng vài mươi năm trước, khi sự chọn lựa và lượng thông tin còn ít ỏi, bây giờ, cần nên định hướng, cung cấp đủ không gian thời gian điều kiện ánh sáng dinh dưỡng và chăm chỉ bắt sâu bệnh trên tán lá, cây sẽ lớn mạnh theo cách riêng của mình, vươn cao, tự chọn lọc tự đào thải tự cắt bỏ và những gì còn lại là tinh túy.
Ngôi sao trên cùng, sự tỏa sáng của tính cách của nhân cách và của sự thành đạt, nếu may mắn, và đó là điểm cuối cùng cao nhất của cây thông noel, cũng là điểm vươn đến đích ngắm của một đời người, không nhất thiết phải được đo đạc bằng giá trị vật chất hoặc bằng cấp… mà có thể là phẩm chất của con Người. Mẹ Teresa không giàu, đức Ghandi không quyền lực, Phạm Xuân Ẩn không nhiều bằng cấp… nhưng nhân cách của những con người đó là ngôi sao tỏa sáng.
Bố linh tinh lung tung lang tang, từ chuyện cây thông noel lại diễn dịch sang hàng loạt chuyện không tưởng khác, đừng để ý nhé, bố luôn luôn và mãi mãi là lão già lẩm cẩm. Ngủ ngoan nhé, bố làm việc đây, còn một cái báo cáo dài đằng đẵng.
 

Marlboro

New member
Bạn gái đầu đời

Con trai đưa cô bạn gái về nhà, lên phòng chào bố và có vẻ hiên ngang “dạ, đây là M., bạn con”. Cô bạn nhỏ cũng e lệ cuối đầu chào. (ông bố tia một phát, scan từ đầu đến chân, tóc mắt trang phục, tay chân, trang sức… phản ứng tự nhiên)
14 tuổi, còn quá sớm để có bạn gái, nhưng không cấm cản được, sự phát triển của xã hội văn minh, con người trưởng thành sớm hơn, cấm cản thì chúng nó sẽ dẫn nhau ra công viên và kết thúc ở nhà nghỉ. Quan niệm trai-gái của mình có thể khác với bọn trẻ con bây giờ, không thể áp dụng cái chủ quan xưa cũ, mình thay đổi mình để làm bạn với con, thầm mong con vẫn là con mình, dài lâu.
Sau phần thủ tục chào hỏi, con trai và “cô bạn gái” lên sân thượng tám chuyện.
Ông bố tự pha cho mình một ly capucino, đi lên đi xuống “canh chừng”, chỉ sợ thằng con nông nổi vào phòng riêng đóng cửa.
Hai đứa vẫn hồn nhiên tám chuyện trên trời dưới đất, thế mới thấy ông bố lo bò trắng răng, như một con mẹ hàng xén. Khi cô bạn nhỏ đi về, ông bố bảo con trai:
Con trai ơi, bố gặp chút được không?
Nhóc vào phòng bố, cười cười, có chút bẽn lẽn.
Con trai nè, cô bé M này được xem như là người bạn gái đầu tiên của con nhỉ? Vì từ trước đến giờ con chưa mời cô bạn gái nào về nhà mình. Bố nói chuyện với con về việc này được không, như là chia sẻ kinh nghiệm thôi.
Nhóc ngồi lên cạnh bàn, mặt có phần vui và rạng rỡ, (công nhận thằng nhóc mình đẹp giai)
Từ bây giờ đến lúc con lấy vợ, bố nghĩ con sẽ có rất nhiều bạn gái, ừm… sẽ rất nhiều, có người con thích và có nguời thích con, người bạn gái đầu tiên bao giờ cũng là kỷ niệm ngọt ngào nhất, giữ cho nó đẹp nhất con nhé.
Nhóc vẫn giữ nụ cười thật tươi, hàm răng trắng bóng đều tăm tắp.
Chơi với bạn, dù trai hay gái, thẳng thắn và trung thực là điều cần thiết nhất, đừng bao giờ nói dối, dù cho bất cứ lý do gì, điều kiện gì, khi chia tay một người bạn, con sẽ buồn nhiều, rất buồn, nhưng con cần biết là người bạn của con buồn nhiều hơn con…
Thời thanh niên, bố có nhiều bạn gái, người bố thích và người thích bố, nhiều…
Cùng lúc hả bố – nhóc nhướng mắt lên, cười khoái trí – bố xấu.
ừ, bố cũng công nhận lúc đó bố xấu, có lúc mọi việc ồ ạt đến cùng một lúc, trở tay không kịp, nhiều người thích mình, thế là … mình thích hết.. hihi
vậy là bố dở…
khà khà, con trai giỏi, lúc bố bằng tuổi con, bố không nghĩ được như con, bố không biết chuẩn bị và phản ứng với cuộc sống. Bố thật sự khoái cách nghĩ của con, trưởng thành lắm.
Túm lại, con trai nè, chơi biết điểm dừng, chơi biết giới hạn, biết sai mà vẫn cố tình làm sai hoặc không biết kiểm soát, không tự kỷ luật bản thân, để hối tiếc, con sẽ hối tiếc cả một cuộc đời.
Bố luôn luôn làm người bạn của con nhé, mình là hai thằng đàn ông vừa người lớn vừa con nít, như thế dzui hơn.
Nhóc xoa đầu bố và phán “công nhận bố dễ thương, bố kể con nghe về người bạn gái đầu tiên của bố đi, lúc đó bố bao nhiêu tuổi, bố nói chuyện gì, bà nội có la bố không…”
Ai cha, chủ đề khó đây… để xem… mình thích người ta mà người ta không thích mình, và ngược lại, như thế thì không thể gọi là bạn gái, đúng nghĩa là bạn gái phải là cả hai bên cùng thích nhau, có cảm tình với nhau và có thời gian dành cho nhau, đúng không? Nếu thế thì….
Điện thoại bàn làm việc reo, alô, con trai cười cười “con tha cho bố lần này”… đi ra khỏi phòng.. khép cửa lại.
ông bố rút tay ra khỏi túi quần, ngón tay vẫn còn để trên phím tắt của điện thoại di động, số 2, gọi về nhà, những lúc cần ngắt cuộc trao đổi một cách nhẹ nhàng…
ngồi lại, cảm giác lâng lâng thật dễ chịu.
 

Marlboro

New member
Nguyên tắc Bốn-Một


Con trai,
Lại viết cho con, một điều vừa cũ vừa mới vừa lạ vừa quen, tạm gọi là nguyên tắc Bốn-Một, có khác với “nguyên tắc trừ hai” bố đã nói, con nhé.
Hôm vừa rồi con thi đấu tennis, được giải nhì đơn nam, con có chút buồn bực vì “cái thằng thắng con nó ăn may”. ừ thì thi đấu cũng có phần may rủi, sự thiên vị chút chút của trọng tài, sức ép tâm lý từ cổ động viên, độ nẩy của bóng, quen lạ của sân và hàng ti tỉ lý do khác.
Điều bố muốn con quan sát là
tỉ lệ con giao bóng ăn điểm trực tiếp trong thi đấu chỉ đạt 20%
tỉ lệ con giao bóng ăn điểm trực tiếp trong đối kháng là 40%
tỉ lệ con giao bóng ăn điểm trực tiếp trong giao hữu là 60%
tỉ lệ giao bóng ăn điểm trực tiếp trong tập luyện là 80%
nguyên tắc vàng 20-40-60-80
như thế, để tăng tỉ lệ thành công giao bóng ăn điểm trực tiếp trong thi đấu lên 80% (gấp bốn lần) thì khi tập luyện, con sẽ phải cố gắng ít nhất gấp bốn lần.
Không phải ngẫu nhiên mà những tên tuổi lớn như Nadal, Federer, Agasi, Sampras… trở nên vô địch đầu bảng, bố tin rằng họ đã dành thời gian tập luyện gấp bốn lần so với những nhà thể thao bình thường khác.
Nguyên tắc này áp dụng tuyệt đối đúng trong cuộc sống. Bố gọi là nguyên tắc Bốn-Một.
Mỗi ngày, mọi ngày, mỗi việc, mọi việc, con đều cố gắng gấp bốn lần chỉ để đạt được một phần, nếu chỉ nhàng nhàng làm cho có làm lấy lệ, chỉ cố gắng một phần, con chỉ đạt được 1/4 kết quả.
Con làm bài tập toán lý hóa ở nhà nhiều gấp bốn lần, hy vọng được một lần thành công khi con đi thi, mà trùng hợp là, những kỳ thi chính thức cũng chỉ diễn ra có một lần, nếu không tính đến thi lại.
Con sẽ phải nỗ lực gấp bốn lần bình thường, để chinh phục được người con gái con thực sự yêu, nếu con không muốn người con gái đó yêu thằng con trai khác.
Con phải nỗ lực 400%, mới có thể hy vọng có được 100% học bổng vào trường đại học danh tiếng.
Con phài giỏi gấp bốn lần mức lương con chờ đợi, khi ấy, con mới có thể nhận được một công việc con mong muốn. Cuộc sống cạnh tranh, người ta không trả lương cao cho người bình thường.
Đội VN chinh phục Everest thành công, bố tin rằng họ đã cố gắng gấp bốn lần, bằng nghị lực, tinh thần, ý chí… chỉ để được một lần ghi tên vào lịch sử chinh phục nóc nhà thế giới.
Học, làm, chơi, yêu, chinh phục, giải trí… mọi hoạt động trong cuộc sống cuộc đời, đều như thế.
Đơn giản phải không con, gieo bốn gặt một, gieo gì gặt đó.
Cố gắng nhé, con trai.
 

Facebook Comment

Similar threads
Thread starter Tiêu đề Diễn đàn Trả lời Ngày
tulip6193 Món quà số 2 - Màn tấu hài về bảo mật của BKAV Tin tức 24h 1
bachsa Món quà của tình yêu Truyện Ngắn 0
bachsa Sông hương: Món quà vô gia của thiên nhiên Huế của một thời 0
W Quà cưới của cây hài Thúy Nga Người đẹp sưu tầm 0
C [Tư vấn] Quà Tết 2021: Chú trọng ý nghĩa quà tặng và tặng sao cho thành ý QUẢNG CÁO - RAO VẶT 1
L Tưng bừng khai trương – Rinh hương cùng quà Viết về Đà Nẵng 0
BNN [Tham luận] Quà lưu niệm du lịch Đà Nẵng? Viết về Đà Nẵng 0
X Quà lưu niệm làm bằng tay - sản phẩm handmade độc đáo cho khách du lịch Đà Nẵng Viết về Đà Nẵng 0
C [Xã hội] 5 món quà vặt ngon - rẻ tại Đà Nẵng Tin tức 24h 0
november27th “Góp ý nhỏ - Nhận quà to” cùng vCinema+ Rạp chiếu phim 0
C [Đà Nẵng] Thưởng thức những món quà sáng Đà Nẵng siêu ngon với giá 20.000 đồng Tin tức 24h 2
C [Xã hội] Khám miễn phí và tặng quà cho công nhân nghèo Tin tức 24h 0
C [Xã hội] Đà Nẵng : Gần 900 suất quà tặng công nhân đón Tết Tin tức 24h 0
C [Đà Nẵng] Đà Nẵng: 20 tỷ đồng quà Tết Tin tức 24h 0
BNN [Marketing] Những sai lầm trong tiếp thị bằng quà tặng Quảng bá thương hiệu 0
BNN [Marketing] Được nhận quà, hay làm quảng cáo không công? Quảng bá thương hiệu 0
W [Sản Phẩm] Quà tặng giáng sinh/quà tặng noel-winwinshop88- Bộ sưu tập Hạt giống trồng cây x QUẢNG CÁO - RAO VẶT 10
W [Thương hiệu] Quà tặng giáng sinh/quà tặng noel-winwinshop88-Bộ sưu tập nến đèn cầy thật độc đ QUẢNG CÁO - RAO VẶT 10
F In logo bút bi, áo mưa, áo thun, đồng hồ, usb, quà tặng khách hàng, quà tặng tết Du lịch - Mua sắm 3
X Siêu thị Quà miền Trung/ Siêu thị đặc sản Đà Nẵng/ qua mien trung Du lịch - Mua sắm 1
hanlong [Khuyến mãi] Quà gì để tặng cho người ấy nhân ngày Valentine? Tin dịch vụ 2
K [Nhà Đất] Quà Tặng Valentine 2012 - Qua Tang Valentine 2012 QUẢNG CÁO - RAO VẶT 2
D Vector Ông già Noel và các gói quà Graphic - Design 4
V [Khác] 9 cơn lốc ưu đãi quà tặng tại Nguyễn Kim QUẢNG CÁO - RAO VẶT 0
BNN [Xã hội] Đà Nẵng: Trầm lắng thị trường quà tặng và hoa tươi 20/10 Tin tức 24h 0
T Hài cmr quà tháng 5 Video-Clip vui 7
binho243 Ăn quà đêm ở Huế Huế của một thời 0
binho243 Quà giáng sinh Truyện Ngắn 3
leocay Quà tặng âm nhạc Quà tặng Âm nhạc 5
_NyK_ The Gift- Món quà bí ẩn- Cecelia Ahern Tiểu Thuyết 0
bachsa Dịch vụ điện hoa-quà tặng tại Đà Nẵng Các Địa Chỉ Khác 0
naughtyboy77621 Món quà nhân ái đón chào năm học mới 2009 CLB Fireclub 0
rcp [Tản mạn] Quà lưu niệm gì cho khách du lịch Đà Nẵng ??? Viết về Đà Nẵng 11
binho243 Thử dịch nhé các bạn - Bài dịch hay nhất sẽ có phần quà do Rcp ôm hận tài trợ Heart Talk 50
N Đàn bà xấu thì không có quà Tiểu Thuyết 10
A Nào hỡi những ai yêu thích Quick and Snow! có quà cho mọi người đây Âm nhạc 0
T Mầm ươm - Quà con gái tặng Bố Tủ sách văn học 0
V Lợi ích của việc ứng dụng công nghệ thực tế ảo VR trong du lịch QUẢNG CÁO - RAO VẶT 0
V Tiếp Cận Nhiều Khách Hàng Hơn Nhờ Vào Tính Năng Đa Nền Tảng Của Showroom 3d QUẢNG CÁO - RAO VẶT 0
H Mục đích của hệ thống bảo mật an toàn thông tin là gì? Software 0
T 5 địa điểm núi rừng được mệnh danh là " Đà Lạt của Huế" Tin tức 24h 0
V VR360 bất động sản, cụm từ phổ biến của ngành bất động sản trong năm 2021 Nhà đất Đà Nẵng 0
dakhoadaitin Chữa trị căn bệnh vô sinh của nam giới chất lượng QUẢNG CÁO - RAO VẶT 0
dakhoadaitin Triệu chứng và phương pháp điều trị căn bệnh viêm tuyến tiền liệt của đấng mày râu QUẢNG CÁO - RAO VẶT 0
G Những yếu tố khiến tuổi của dung dịch dinh dưỡng thủy canh tăng lên Website - Blog 0
T Rice City Tố Hữu lựa chọn của nhà đầu tư thông minh Dịch vụ bảo trợ 0
dakhoadaitin Triệu chứng điển hình của nấm da và cách điều trị QUẢNG CÁO - RAO VẶT 0
M Công dụng của sim phong thủy hợp tuổi Tin tức 24h 0
B [Hồ Chí Minh] Tăng giá cao tạo sức hấp dẫn của kênh đầu tư nhà đất Nhà đất Đà Nẵng 0
V [Du Lịch] Công nghệ thực tế ảo đã thay đổi cuộc sống của chúng ta như thế nào? QUẢNG CÁO - RAO VẶT 0

Similar threads

Top