Quà của bố

Marlboro

New member
Quà của bố...(Trần Đình Dũng)



"bố yêu các con nhiều như hơi thở, như mỗi lần bố chớp mắt trong đời..."

Vô ngôn

Lời giới thiệu của Nhà thơ Phạm Thị Ngọc Liên

Trong muôn vạn thứ tình yêu trên cõi đời, có lẽ tình yêu thương con cái là vô bờ bến nhất. Một thứ tình cảm không gì so sánh được, không lý do và không cần đáp trả. Những ông bố, bà mẹ, khi mang đến cho thế giới này một sinh linh, cũng mang trên vai mình một gánh vác nặng trĩu – gánh nặng của việc “trồng người”. Những đứa trẻ lớn lên, không chỉ mang hình hài của bố mẹ cho, mà còn mang cả tinh thần, trí tuệ và tình yêu của hai đấng sinh thành. Chúng sẽ thành người hạnh phúc, thành công trong cuộc sống hay trở nên thui chột, bất hạnh…tùy thuộc vào “bản sắc” của tình yêu và sự giáo dục của cha và mẹ.

Thật khó để dừng mắt lại trước những câu chữ, những cảm xúc cứ dập dồn như sóng của Trần Đình Dũng. Tôi ngạc nhiên vì Dũng không viết văn, bởi nếu Dũng viết, chúng ta sẽ có thêm một nhà văn viết bằng tâm huyết của mình. Nếu anh yêu nghề viết như yêu con cái, có lẽ nhà văn này cũng trở nên “rồ dại” như chính tình yêu của mình đối với các con!


Tôi không quen Dũng, chỉ đọc tác phẩm của anh qua một cô bạn nhỏ – không lời giới thiệu nhân thân dài dòng nào khác – và tôi thật sự cảm ơn cô bạn đã để cảm xúc của tôi được vẹn nguyên, không bị áp lực bởi những lời giới thiệu về tác giả.

Vì thế, tôi đi từ cảm giác này đến cảm giác khác khi đọc 70 bài viết của anh.
Không biết bạn đọc sẽ có cảm giác gì? Nhưng “Rồ dại, điên cuồng” là những chữ tôi có thể nghĩ ra khi đọc những bài Dũng viết cho con. Dưới ngòi bút của Dũng – đúng hơn là dưới cảm xúc của Dũng, bản thân anh hiện ra như một “người tình, người bạn, người anh, người nô lệ…với cách cư xử và tình yêu “độc đáo” mà anh dành cho hai sinh linh bé bỏng của mình. Quả thật, tôi chưa thấy ai yêu con như cách Dũng viết, Dũng suy nghĩ và hành động. Bản thân anh cũng biết điều này và trong một số bài viết, anh có xin lỗi con vì hiểu được mình sẽ làm đứa trẻ mất đi điều gì trong cuộc sống sau này (Bố có lỗi với con).

Với trái tim một người mẹ, tôi cứ ước rằng những hình ảnh “người tình, người bạn, người anh, người nô lệ” của Dũng sẽ bớt đi một chút, để hình ảnh “người cha” được lớn hơn. Người cha với ý nghĩa che chở, giáo dục và răn đe con mình với rất nhiều nghiêm khắc. Để sau này, anh không phải hối hận rằng sau khi ngập chìm trong tình yêu của cha, các con anh sẽ hẫng hụt khi bước vào một thế giới muôn mặt – nơi tình yêu có thể phải đánh đổi bằng nỗi đau của cả đời người. Tôi thật xót xa khi đọc bài “Bố có lỗi với con” và bài “Gửi người yêu con tôi”. Không hiểu sao tôi cứ lo rằng, liệu với tình yêu ấy, Dũng có chen vào cuộc đời của các con khi chúng lớn sau này để lựa chọn, góp ý, cấm cản…khi chúng bắt đầu yêu? Và với tình yêu của bố vĩ đại như thế, liệu hai đứa trẻ có bằng lòng chấp nhận một thứ tình yêu khác chắc chắn có rất nhiều “biến cố” xảy ra hay sẽ so sánh và thụt lùi, co cụm và trở thành người cô đơn ngắm nhìn thế giới tình yêu của đại đồng trước mặt?

Nhưng đó chỉ là chút lo xa của tôi – một người mẹ – khi thấy một ông bố khác “lấn sân” cả trong những tình huống hai đứa trẻ cần sự giáo dục, sự vỗ về của người mẹ. Vẫn còn những bài khác mà Dũng dạy dỗ, khuyên bảo các con một cách… “tỉnh táo” (có phần quá tỉnh táo, có lẽ do nghề nghiệp là CEO chăng?), nhưng tôi không thích những bài này lắm vì nó mang quá nhiều cảm xúc, suy tư của “một người từng trải” khi luận giải vấn đề với một đứa trẻ con.

Tôi đặc biệt thích bài “Cây thông Noel” vì đó là bài nói lên hình ảnh người cha rõ nhất. Tôi xót xa, đồng cảm với Dũng khi đọc “Xin lỗi con” và tôi ứa nước mắt khi đọc bài “Bố yêu con vừa đủ”, bởi vì qua đó, tôi thấy lại được hình ảnh yêu thương của cha mình.

Viết lời giới thiệu cho một cuốn sách mà bản thân nó đã thể hiện được hết tâm tư, tình cảm của tác giả, đã chuyên chở, trao đến tận tay bạn đọc những thương yêu, lo lắng của một đấng sinh thành dành cho con cái của mình, như thế có thừa lắm không? Tôi nghĩ là thừa.

Vì thế, tôi chỉ viết lên những dòng này như cảm nhận của một người đọc, một người mẹ, với sự thấu hiểu lý do “rồ dại” trong yêu thương con cái của Dũng. Tôi ước rằng hai đứa trẻ hạnh phúc trong tình yêu của bố Dũng ngày hôm nay sẽ mãi luôn hạnh phúc như ý bố các cháu mong muốn khi đã trưởng thành.
Và trên tất cả mọi điều, tôi chúc cho Dũng nhận được tình yêu của hai đứa trẻ – vĩnh viễn trên cõi đời này, qua tất cả tháng năm.

PHẠM THỊ NGỌC LIÊN
 

Marlboro

New member
Bồ nhí

Từ ngày có bồ nhí, ta nói, thiệt là cực trần thân.

Mưa, bồ nhí nhắn tin hỏi đang làm gì ở đâu với ai, lại còn “làm sao cân đong được mưa để biết ở đây nhiều hơn ở kia hén?” pó tay, hỏi tui tui biết hỏi ai?

Nhưng nàng có quyền hỏi, vì nàng là bồ nhí.

Nói về chuyện nhắn tin với bồ nhí, mình phải luôn là người nhắn cuối cùng, sau khi nàng tám sạch bách chuyện, nàng chịu im lặng thì xong, coi như thoát, nàng còn tám, còn phải trả lời.
Nhưng nàng có quyền tám, vì nàng là bồ nhí.

Mấy đại gia giàu có chọn cho mình một em bồ nhí chân dài đến vai, mình còn nghèo hèn học đòi đeo bám, chọn ngay một em bồ nhí chân mỗi tuần một dài ra, đã thế em lại còn giở chứng xưng tên gọi bạn với mình, lúc nào cũng thỏ thẻ “B làm cho T cái này nhoa, muoah muoah”. Căng đấy, từ chối được với những cú “muoah muoah” ép phê như thế này có mà thánh.

Nhưng nàng có quyền muoah muoah, vì nàng là bồ nhí.

Kề tai hỏi nhỏ nàng “có biết tui thương mấy người lắm lắm không?” nàng hất tóc quay ngoắt đi ban phát một tiếng “hứ” rõ to, vài phút sau ỏn ẻn ôm cổ “dạ biết”. “Có biết tui thix mấy người lắm không”, “dạ biết”, biết rồi có khoái không”, “dạ hông, quê hề hề hề”.

Nhưng nàng có quyền chọc quê, vì nàng là bồ nhí.
(còn nữa...)
 

Marlboro

New member
45,000 phút

Tuần sau con nghỉ hè rồi, thế là đã hết năm năm tiểu học, chuẩn bị qua trung học, thời gian trôi qua nhanh quá con nhỉ. Mới ngày nào bố mẹ đưa con đến trường buổi đầu tiên, con còn bỡ ngỡ với trường với lớp với những khuôn mặt mới, bố mẹ còn lo lắng cho chuyện ăn chuyện ngủ chuyện bạn chuyện thầy cô…

Năm năm con đi học, bố mẹ chợt nhẩm tính những con số vô hồn, để vui đến giật mình vì có một hằng số vĩnh cữu và tuyệt đối.

Năm năm con đi học, chín tháng mỗi năm, vậy là bốn mươi lăm tháng học.

Mỗi tháng con học hai mươi ngày, vậy là chín trăm ngày học

Mỗi ngày hai lần đưa đón, vậy là một ngàn tám trăm lần đi về

Mỗi lần đi / về, mình mất hai mươi lăm phút, vậy là bốn mươi lăm ngàn phút đón đưa.

Bốn mươi lăm ngàn phút đón đưa con, bố mẹ luôn hân hoan vui sướng làm điều này, dù cho mưa nắng kẹt xe khói bụi ngập đường lô cốt tắt nghẽn, dù cho bố mẹ có những buổi thức khuya làm việc, sáng thức dậy với đôi mắt đỏ kè, dắt xe ra khỏi nhà quên trước quên sau, nhưng bố mẹ vẫn luôn vui và ngập tràn hạnh phúc trong việc đưa đón con.
Bốn mươi lăm ngàn phút đón đưa, con đường chúng ta đi đã trở nên quá quen thuộc, những hẻm nhỏ ngõ tắt tránh kẹt xe chúng ta đã quá rành rõi, những ngã tư đèn đỏ dừng lại bố mẹ vẫn thường len lén cầm bàn tay nhỏ xinh của con, những tiếng còi chói tai của xe bus và các loại xe điên rồ khác cũng chỉ làm vòng tay con thắt chặt hơn qua eo bụng bố mẹ.

Bốn mươi lăm ngàn phút đón đưa, bao câu chuyện nhí nhố cười đùa trên suốt con đường, bao lần mình im lặng đi suốt đoạn đường đề rồi chỉ nghe vỏn vẹn hai chữ “chào bố chào mẹ chào con”, và bố mẹ chạy tiếp vào vòng đua cuộc đời.

Bốn mươi lăm ngàn phút đón đưa, con gái bố mẹ lớn lên cao hơn tóc dài thêm, mình bắt đầu chuyển đề tài sang đường phố người lạ, để mình tám chuyện, để mình cười vui. Đã có những lúc con hỏi bố mẹ “chở con đi học hoài thế này bố mẹ có chán không”, câu trả lời bố mẹ đã nói một lần với con, và sẵn lòng lập lại hàng triệu lần “bố mẹ chưa bao giờ – dù chỉ là một khoảnh khắc rất nhỏ – chán con hoặc chán việc đưa đón con đi học”.

Bốn mươi lăm ngàn phút đón đưa, bố mẹ ngạc nhiên vì bố mẹ vẫn chưa tìm ra điều thứ hai trong đời mình, có một tỉ lệ thương yêu tuyệt đối như thế, nếu ta viết thành phân số, ta sẽ có tử số bằng không và mẫu số là bốn mươi lăm ngàn.

Con ạ, bố mẹ không biết chán con, dù cho mẫu số là số tỉ tỉ tỉ….

Bố mẹ yêu thương con tuyệt đối, con gái cưng ạ.
 

Marlboro

New member
Con gái của bố

Năm nay con gái khác rồi, con gái sẽ làm người lớn.

Con gái hết thích màu hồng rồi, con gái bắt đầu thích màu tím lavender.

Con gái đọc sách và xem phim Chạng vạng, rồi con gái ngồi thẩn thờ, nhìn mông lung.

Con gái không thích bố len lén cầm tay con gái mỗi khi xe dừng đèn đỏ.

Con gái bắt đầu đeo nhẫn ở ngón cái, không thích đeo ở ngón giữa.

Con gái nổi mịn lấm tấm trên trán, tóc con gái tỏa mùi thơm thơm.

Con gái vẫn để bố cắt móng tay, móng chân cho con gái, nhưng con gái không thích nằm cùng phòng bố buổi tối.

Con gái không thích ngồi trong lòng bố khi coi ti vi nữa, con gái thích ở riêng một mình trong phòng con gái.

Con gái không biết là bố đã để dành tiền cho con gái rồi đó, vừa đủ để mua cho con gái một bó hoa màu tím lavender, vừa đủ để mời con gái một bửa ăn tối dưới ánh nến lung linh, để con gái chia tay tuổi thơ và bước vào thế giới người lớn.


 

Marlboro

New member
Gấp áo quần con

Bưng bê lau quần áo lấy từ máy giặt ra, leo lên sân thượng phơi, mang quần áo đã khô vào phòng, ngồi gấp, vuốt, thẳng thớm, để theo từng chồng riêng biệt cho các con mang cất vào tủ riêng mỗi đứa.

Dường như đã lâu rồi không làm việc đơn giản này, dành thời gian đọc sách nghe nhạc ngồi quán tám chuyện vĩ mô chiến lược, kế hoạch quản lý, giáo trình giảng dạy… toàn là chuyện vớ vẩn ngớ ngẩn đao to búa lớn giải quyết khâu oai, bỗng dưng lại bỡ ngỡ lạ lẫm với những việc đã từng làm từ nhiều năm trước.

Quần áo con khô cong, thơm mùi nắng, những cái áo quần lộn trái cho khỏi bạc màu, vội vã, ống quần còn vón cục túm tròn, ẩm ẩm, phơi lại.

Gấp từng cái, săm soi, mòn đít, bung chỉ, đứt nút, vớ mòn, áo học áo ngủ áo nhà áo phố… đã có những lúc bố la lối om xòm vì con mặc đồ đi học trong nhà, mặc đồ ngủ ra đường và mặc đồ short đi ngủ, đã có lúc bố bực bội hét toáng lên vì con thay quần ống trong ống ngoài, vứt nửa trên nửa dưới cạnh giường, ném nửa trong nửa ngoài sọt giặt… ừ bố vô lý, ừ bố có lý, ừ bố mang tính kỷ luật thời nội trú trường dòng về nhà mình, ừ thì các con ngộp thở với ông bố phát xít… nhưng bố biết các con yêu thương bố.

Tỉ mẩn tần mần gấp áo quần con, đo chiều dài của áo quần bằng bày tay, cảm giác bân khuân, con mau lớn quá. Mới ngày nào còn bé tí, bố phơi đồ của con tung bay chấp chới những tả trắng hình tam giác, những bao tay bao chân bé xíu xiu, những áo thun trắng mỏng, những băng rốn dài ngoẵng, những nón mũ giữ ấm đầu…mà bây giờ, quần áo con đã dài rộng thế này, chỉ riêng cái quần lót của con trai đã to bằng bốn cái quần đùi con mặc ngày xưa !!!

Thời gian trôi nhanh quá, quần áo con lớn dần theo con, bố nhớ bàn chân hồng hồng bé xíu hươ hươ khi con khóc vì ướt đít, nhớ bàn tay con bé tí cầm chặt ngón tay bố khi bú bình, nhớ khuôn mặt con khi no sữa ngủ say, bố nhớ lúc cô hộ lý tắm cho con, bố đã xem kỹ từng ngón tay ngón chân, từng phần trên cơ thể bé bỏng của con, để an tâm biết rõ con bình thường khỏe mạnh, để trút bỏ nỗi lo này, để ôm vào nỗi lo khác.

Cảm ơn Mẹ con đã mang nặng đẻ đau, sinh ra con mạnh khỏe, lành lặn. Cảm ơn Mẹ con đã thức đêm ngủ ít, đau lưng, lo toan, vất vả, đút ăn, cho bú, dỗ con, lau đít, thay tã, từng ngày từng giờ trong suốt thời gian ấu thơ của con. Cảm ơn Mẹ con đã chảy xệ người bù xù tóc, quên trang điểm, không nước hoa… đã dành trọn vẹn toàn bộ tất cả thời gian suy nghĩ tình cảm cho con.
 

Marlboro

New member
Bố yêu con vừa đủ


Bố yêu con vừa đủ để nhớ con khi bố vừa đi xa, để phone cho con khi bố đến miền đất lạ, để dành con là người cuối cùng bố chào, vì khi đó bố được ôm con lâu nhất.

Bố yêu con vừa đủ để làm mọi điều nhỏ nhặt, và cũng vừa đủ để leo mãi con dốc dài của cuộc đời.


Bố yêu con vừa đủ để sống tốt cho con và mong mình sống ít lại để con sống nhiều hơn, luôn tìm tòi điều hay nghĩa đẹp trong cuộc sống, để gom góp làm hành trang giá trị cho con vào đời.

Bố yêu con, vừa đủ để mỗi khi con đi toilet công cộng, bố luôn là người kín đáo đưa vào tay con tờ giấy, đi theo con đến cửa, đứng ngoài chờ con, thỉnh thoảng gọi vọng vào, để con yên tâm, con luôn có bố. Cuộc sống vốn dĩ quá nhiều những kẻ tà ma quỷ quái, không cần quốc tịch, không cần tuổi tác, không màng học vấn... bố sợ nhỡ có điều gì xảy ra – dù là bé nhất – sẽ làm tổn thương tâm lý suốt đời con.


Bố yêu con, vừa đủ để tạo thành thói quen đưa mắt nhìn qua con mỗi mười phút, để yên tâm rằng con vẫn còn đó, vui tươi, hạnh phúc, an toàn, mạnh khoẻ, hoà đồng, bình an.
Bố yêu con, vừa đủ để gọi “cục cưng” mà không cần lý do, không cần nhờ vả sai bảo, không cần khuyên nhủ can gián, không cần bất cứ điều kiện gì, chỉ thích gọi tên con, kèm theo hai chữ “cục cưng”.


Bố yêu con, vừa đủ để đặt con ngồi im trên yên xe, quấn áo mưa kín kẽ, bố đi bộ bì bõm trong mưa trong nước ngập, để chân con không lấm nước đen, để con cười khoe răng sún mỗi khi bố gọi con là công chúa.


Bố yêu con, vừa đủ để bối rối mỗi khi con ngân ngấn nước mắt, vừa đủ để bồn chồn mỗi khi con buồn buồn ít nói, vừa đủ để lo lắng mỗi khi con nóng sốt, vừa đủ để sợ hãi mỗi khi con đi chơi về muộn.


Bố yêu con, vừa đủ để đắp chăn cho con hàng đêm, ngồi chơi với con hàng giờ, những trò chơi bố không có chút kiến thức, bố nào có biết gì về Barbie, Teddy, đồ hàng, may vá thêu thùa...


Bố yêu con, vừa đủ để gởi cho con post card với dòng chữ ghi vội, mà không cần phải đi xa, không cần phải có lý do để gởi, chỉ là một buổi chiều lang thang nhà sách, bỗng nhiên nhớ con, gởi con một tấm thiệp, hai ngày sau thiệp đến, lại chính ta nhận, mang để dưới gối con.


Bố yêu con, vừa đủ để cố gắng sắp xếp những ngón tay thô kệch vụng về làm thủ công cắt dán, vì con muốn có hình ảnh Hannah Montana.


Bố yêu con, vừa đủ để cười mỉm một mình, vì đang rất nhớ con.
 

Marlboro

New member
Vetula

Vetula là món ăn độc nhất vô nhị, người sành ăn nhất cũng khó có thể tìm được, nó mang một mùi vị đặc trưng khó tả và phổ biến tấu vô cùng rộng, chỉ có thể so sánh món Vetula với món nấm truffle của Pháp Ý.

Tôi và hai nhóc may mắn được ăn món Vetula dường như định kỳ hàng tuần.

Vetula là món thường dùng vào buổi trưa, được chế biến bởi hai con, chef là con trai và deputy chef là con gái. Hai nhóc cũng đeo tạp dề (trông hết sức chuyên nghiệp), tạp dề của con trai ngắn cũn cỡn, tạp dề của con gái dài tới mắt cá chân (có lẽ vì đứa thì quá cao, đứa còn quá thấp). Thông thường khi thực hiện món này sẽ luôn có cằn nhằn cãi vả và một chút hờn dỗi của cả hai nhóc (đặc biệt là phụ bếp), lý do chính là công thức pha chế đặc biệt linh hoạt, không lần nào giống lần nào.

Thời gian chuẩn bị món ăn mất khoản 30 phút, chi phí cho ba người ăn (theo thời giá hiện nay, khoản 20,000đồng)

Nguyên liệu chính:

Rau cải, rau muống, bắp cải, đậu đũa, đậu cô ve, khổ qua… nói chung là món rau nào cũng được.

Đậu hũ kho (hoặc chiên), cá chiên (hoặc kho) lóc bỏ xương, thịt heo kho, thịt gà ram… nói chung là các món thịt, thịt gì cũng được.

Cơm, mì, hủ tiếu, bún… nói chung là tinh bột, bột gì cũng được.

Cách làm: Nổi lửa lớn, bỏ nồi không dính lên, cho chút dầu ăn vào, cho tất cả những món vừa nêu trên vào, trộn đều, nêm thêm xì dầu maggi cho vừa ăn.

Trình bày: Xới vào đĩa, rắc ít tiêu, dùng nóng với tương ớt.

Khuyến cáo: món sẽ ngon hơn khi dùng với trà đá đặc biệt, loại xuất khẩu.

Ghi chú: món Vetula, theo định nghĩa của hai nhóc, là chữ viết tắt của Vét Tủ Lạnh.


 

Marlboro

New member
Chạy Show Trong Mưa

Ngày Chúa Nhật bình yên, tắt điện thoại, dành trọn thời gian cho con. Đưa con gái đi chơi Sở Thú, con gái muốn thế với lý do rất người lớn “con lớn rồi, con sẽ không đi Sở Thú nữa, con nghe nói Sở Thú sắp dời đi, bố đưa con đi nhé”.

Không muốn và không thể từ chối con, đặc biệt trong ngày 1/6.

Đến nơi, có event của cty sữa, người đông, cơ man nào là người, nắm tay con tung tẩy “Ti à, nếu lỡ đi lạc, con sẽ làm gì?” “dạ con đi ra cổng, đón taxi về nhà rồi con gọi điện thoại cho bố, con sẽ không khóc và không đi với người lạ”.

Luôn luôn chuẩn bị cho con những tình huống xấu nhất.

Con gái hỏi “bố ơi, sao bà cố chết mà con không buồn? có gì sai không hả bố?” “không sai con ạ, vì con không có kỷ niệm với bà cố, người ta chỉ có thể yêu thương hoặc ghét nhau khi có ký ức để hoài niệm, để người ra đi nhận được nỗi buồn vui của người ở lại. Có lẽ nếu bố chết, con sẽ buồn nhiều, vì con có nhiều kỷ niệm với bố, con sẽ nhớ bố tập con chạy xe đạp, lúc bố chải tóc cho con, cắt móng tay móng chân cho con, con sẽ nhớ tiếng kêu dũng sĩ ơi và bố sẽ vào chùi đít cho con, xong rồi bố vỗ mông con bép bép”. Con gái không nói gì, chỉ nắm tay bố chặt hơn.

Ngày Chúa Nhật bình yên, chụp cho con gần trăm tấm ảnh chân dung, con đang chậm rãi chia tay tuổi thơ, bắt đầu có dáng vẻ của thiếu nữ, từng ánh mắt, nụ cười, từng sợi lông măng trên má con lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời.

Hai bố con ăn trưa ở Rex, (món bò dở nhất thế giới, ai thích ăn grill steak thì đừng vào đây nhé), đưa con về trời mưa. Mưa bay bay, nhè nhẹ, hỏi con gái “mặc áo mưa hay tắm mưa hả con”, biết trước câu trả lời “tắm mưa bố nhé”. Chạy xe chậm lại, để mưa vỗ vào mặt vào mắt, để mưa vuốt mềm tóc con.

“vui quá bố ơi, con thích lắm, cảm ơn bố nhen”, con gái ôm cánh tay bố, áp nhẹ má vào.
Mưa nhẹ, mưa trở nặng hạt, con ướt, con lạnh, con thích. Vui.

Về đến nhà, lệnh cho con gái “tắm ngay nhé, gội đầu nhé, đừng sấy tóc nhé, lau khô tóc nhé, ngủ đi nhé..”

Con trai đang dán mắt vào HBO “nhóc, tắm mưa không?” nhóc hí hửng “dạ có”.

Thế là hai bố con, hai xe đạp, chạy trong mưa.

Nặng hạt, vỗ đập.

Từng guồng đạp, thư thái, ung dung, nhàn hạ, dọc theo bờ kênh Nhiêu Lộc, vào trung tâm SàiGòn, ra sân bay, nước rẽ theo vệt xe, đường vắng, rất vắng. Choàng tay khoác vai con trai, chuyển xích líp sang chế độ nhẹ, thong dong dầm mình trong mưa, con trai nhe răng cười ướt sũng.

Hai bố con dừng lại ở một hàng mì gõ, hai tô bốc khói xì xụp vài nghìn đồng, người ướt đẫm, tiền ướt đẫm, nước nhỏ giọt giọt theo từng nhịp đũa, đứng lên nhìn ghế sũng nước, lại lao mình ra mưa.

Ngớt hạt, tạnh mưa, về đến nhà, no căng, cũng may là chỉ có hai con, nếu sáu đứa có lẽ ông bố vỡ bụng vì ăn, buồn ngủ díu mắt, vì mưa, con gái ngủ say.

Vui,
Ngày Chúa Nhật yên bình.
 

Marlboro

New member
Hai đỉnh cao một vực sâu

Một ngày thứ bảy khó quên, đối diện với hai đỉnh cao và một vực sâu – ừ thì chưa chắc đã là cao là sâu với nhiều người, nhưng đối với gã đàn ông nhạy cảm có nhiều vết xước trong quá khứ thì chỉ cần nhu nhú đã là cao, chỉ cần hõm hõm đã là sâu.

Đỉnh: một giấc ngủ sâu thăm thẳm, lâu thật lâu rồi, từ nhiều năm rồi mới có một giấc ngủ quên đời như thế, ngủ say sưa, ngủ chảy nước miếng, ngủ không vẫy tai, ngủ không trở mình, ngủ không nói mớ, ngủ mê ly mê tơi, ngủ trôi thời gian, ngủ không kiềm chế… lại còn được khuyến mãi một giấc mơ… tuyệt đẹp. Ngủ mà vẫn tắm đẫm trong nhạc, trôi từ Without You (Ayo), sang Do That To Me One More Time (Jheena Lodwik), giấc mơ đưa mình đi trên cung đường vô định xuyên giữa rừng nguyên sinh ngập nắng chiều.

Đỉnh: nhận lời làm bản kế họach chiến lược phát triển thương hiệu cho một doanh nghiệp sắp-sửa-thành-blue chip, gởi phác thảo outline và proposal thì nhận được điện thoại của big big boss “ok em, anh chuyển hết tiền một lần cho nó máu nhé”, tài khoản nhảy một phát thêm tám con số không.

Vực: cho con gái đi chơi xa lần đầu, đi một mình với mấy cô bé cùng học, không có bố đi kèm, không có bố ngồi chờ chở về, sau khi phone hỏi chủ nhà điểm đến, số lượng người cùng đi, thành phần, khu vực đến, tình hình xe cộ, an toàn, an ninh, lo đủ thứ chuyện nhưng chẳng ai biết mình lo, con bé hớn hở đến suýt mất ngủ đêm hôm trước.

Hai bố con ăn sáng ở Bánh Cuốn Tây Hồ, qua cafe Măng Ga cho con đọc truyện tranh, tám linh tinh đồng thời ôn lại mấy “bài võ” cho con.

Con à, nếu có ai ôm con mà con không thích, con sẽ làm gì?

Dạ con sẽ nói con khát nước, con xin đi uống nước… con không nói là con cần đi nhà vệ sinh….

ừhm… nếu có ai rủ con đi ra chỗ vắng góc tối nơi ít người, con sẽ làm gì?..

Dạ, con sẽ từ chối hoặc con sẽ rủ mấy đứa bạn con theo.

Nếu có ai ôm con quá chặt, sờ soạng người con thì con sẽ làm gì?

Dạ con sẽ không vùng vẫy, không la hét, không chống cự, vì như thế sẽ đánh động thú tính nơi con người, con sẽ thả lỏng người, hít thở thật sâu, nhìn thẳng vào mắt người đó và nói thật chậm thật rõ “bố cháu sẽ cắt chú ra từng lát mỏng”.

Con gái hứa 16g về, 18g vẫn chưa thấy, gọi điện các nơi không có ai trả lời, chỉ biết chờ đợi một cách thụ động. Nỗi lo sợ vô hình tăng lũy tiến với thời gian, nghĩ đến tất cả các khả năng và những giải pháp (nghĩ lại thấy mình vớ vẩn thật, cũng may là không đọc báo công an). 18g20, điện thoại số lạ, “alô, bố ơi, con đây, con xin lỗi bố, con đang về…” cố gắng giữ giọng bình thường để hỏi thăm linh tinh cho con vui.

ừ, khi mình còn bé, chắc bà cụ ở nhà cũng nhiều lần lo thắt ruột như thế, nước mắt luôn chảy xuống, tội nghiệp Nàng của mình ghê.
 

Marlboro

New member
Lavender ơi Lavender

Tím nội tâm tím buồn tím thương nhớ
Tím lớn rồi không còn hồng tuổi thơ
Màu xanh cốm đã trở về kỷ niệm
Tím thẫn thờ vương vấn chút mộng mơ


Ta đã buồn, một nỗi buồn xuyên thời gian, ta thẩm thấu nỗi buồn từ đất từ mây từ trời từ gió, ta biết buồn khi chưa biết nói yêu, ta vẫn buồn khi tuổi đã về chiều.


Ta mong như bọt biển, hút trọn nỗi buồn, để lại khoản không yên binh thanh thản tươi sáng cho Người, vì Người là cuộc sống của ta, Người là niềm vui và hạnh phúc vỡ òa.
Một buổi chiều cuối tháng ba, Lavender dịu dàng đứng cúi chào trước sân khấu rộng, mái tóc xõa thõng cùng nụ cười e ấp, màu đen tuyền óng ả của tóc hòa quyện cùng màu đen thẫm của đại dương cầm, nổi bật lên màu tím lavender.


Lavender ơi, từng ngón tay thon từng búp măng tròn, trôi dạt nốt nhạc réo rắt cung trầm bổng, đôi hài búp bê như kìm hãm sự thăng hoa của tinh thương hạnh phúc.


Lavender ơi Lavender, ta yêu Người nhiểu như hơi thở, nhiều như những lần ta chớp mắt trong đời.
 

Marlboro

New member
Nói nhảm trong lúc buồn

Lại mất ngủ, gần như đã là thói quen, với tay cho đĩa nhạc vào máy, trông chờ những giọng ca của màn đêm Emi Fujita, Jean Frye Sidwell, Dina Blade, Linginston Taylor… bỏ nhầm đĩa.. trỗi lên Tạ từ trong đêm, Chiều mưa biên giới, Lẻ Bóng, Kiếp Nghèo.. với giọng ca Thanh Tuyền.

Một thoáng chênh vênh, mất cân bằng, rồi bỗng từ từ, chầm chậm, từng chút một, từng lời nhạc đưa ký ức về khu trại gia binh đầy bụi đất những năm còn nội chiến. Buồn. Tuổi thơ đầy ắp những chuyện buồn.

Lại hoài niệm về tuổi thơ, thế là dấu hiệu của tuổi già rồi, tự bảo mình già thì nghe chối tai quá, mới tí tuổi đầu, tóc chúm chím ít muối, râu lắc rắc ít bột mì, chưa già chưa già nhất định chưa già.

Mình tự nhận mình là một lão khó tính, khó tính đến cay độc gắt gỏng, khó theo kiểu chả ai chịu nổi, thường bảo bọn trẻ con “ăn cơm không được khua đũa, nhai hết rồi nói, không thể vừa nhai vừa nói vừa cười như thế, nhấc ghế lên, không kéo ầm ĩ, nhấc dép lên, không nhấc được dép làm sao nhấc được cuộc đời…”. Có hôm còn cay cú hơn “hai cụ có thể vui lòng không làm vãi cơm ra bàn được không ạ”, các cụ tròn xoe mắt cười toe.

Cũng may là cả nhà vẫn thương nhau, vẫn nghêu ngao hát bài mẹ đi vắng, bố sang chơi nhà dì í a.. bố làm cái gì không biết…bố làm cái gì ai biết… thấy bố về nhà rất vui… thấy bố về nhà rất tươi…

Tuần trước, trong bữa cơm, tự nhiên con bé nhìn quanh quất, có phần ngạc nhiên bối rối, sau đó nhẹ nhàng đưa bàn tay lên nhặt hạt cơm đang dính trên má bố. Ôi chao tôi già thật rồi, cơm dính vào mép cũng chả hay, đến nỗi con gái phải xấu hổ giúp.

Tuần trước nữa, ăn xong cơm rồi húp vội bát canh, canh trào ra cả khóe miệng rơi vãi đầy trên áo, già mẹ nó thật rồi, không thể chối cãi, con bé đứng phắt lên lấy khăn cho bố, ngồi xuống im lặng chẳng bình luận điều gì, từ hôm ấy, mỗi bữa cơm đều có khăn ăn nơi bố ngồi.

Chiều hôm kia, cậu bạn đến nhà chơi, mở cửa ra “chào em…..” và tịt, hoàn toàn tịt không thể nhớ được tên cậu ấy, đầu óc bắt đầu đóng băng như bã đậu, chịu thua, không thể nhớ tên, hèn, chả dám hỏi em tên gì. Con bé kéo tay nói nhỏ “Hưng”.. ồ… chào Hưng, em khỏe không…

ừ thì cái gì đến sẽ đến, sớm hay muộn gì cũng đến, nhưng nhờ nó đến mà mình đọc được những dấu hiệu thương yêu chăm sóc của một người phụ nữ chín tuổi bốn tháng.
 

Marlboro

New member
Bánh tráng me ngào

Đón con bé ở trường tiểu học, con gái chạy ra xe, đôi tay múp míp khum khum bẽn lẽn đưa cho bố “con để dành cho bố nè”… mở ra.. một phần tư cái bánh tráng màu đỏ, bé tí như lá chùm ruột, bên trên có chút me ngào nâu thẫm…

Con bé đút vào mồm bố “ngon không bố”, “ừm..ngon thật, lâu lắm rồi bố không ăn món này.. phải đến ba mươi năm, ồ, hơn thế, hơn ba mươi năm..”

Cái bánh tráng màu đỏ, bên trên có me ngào, gần như trường tiểu học nào cũng có, gần như đứa học trò nào cũng biết, hơn ba mươi năm rồi mới nếm lại, nếm với tâm hồn tinh khôi của con gái, nếm với ký ức tuổi thơ, nếm với những dại khờ của tuổi người lớn…

Bố ăn cái món này khi bố bé hơn con, ngày ấy thỉnh thoảng bà nội cho bố năm đồng, đồng tiền kẽm có khía viền ngòai như hoa mai. Năm đồng mua được năm cái, nhưng bố chỉ mua hai, còn ba đồng uống xi rô đá nhận. Một cái ly xanh ve có những bong bóng li ti dưới đáy, mấy sợi mít vàng ươm nằm dưới cùng, đá bào nhuyễn nhận chặt, rưới xi rô đỏ lòm lên.. ăn xong toét miệng ra cười cũng đỏ theo luôn… hi hi

Bố kể chuyện hồi xưa dễ thương quá… không, con dễ thương hơn, vì con để dành bánh cho bố…. không, bố dễ thương hơn, bố dễ thương như là…. không bằng con, con dễ thương như là…. bố dễ thương như là… con dễ thương như là…

Suốt quãng đường về, hai bố con tranh nhau đưa ra hiện tượng sự kiện để chứng minh người kia dễ thương hơn… mây lá nước gió mưa biển trời xe đường người… tất cả đều được vận dụng..

Con dễ thương như là con dễ thương...

Bố tự nói bố khùng đi (con bé không được nói người lớn khùng, như thế là hỗn, vì thế, khi nó có cảm giác người lớn khùng, nó luôn bảo người lớn tự nói)

ừ, bố khùng..
nhưng bố khùng dễ thương..
khùng mà dễ thương? Vậy là con khùng dễ thương hơn…

lại tiếp tục so sánh coi ai khùng dễ thương hơn.. suốt đoạn đường về nhà, bất chấp kẹt xe, tiếng còi,
tui khoái cái con nhỏ này ghê, chắc phải cắn con nhỏ này hai chục cái.
 

Marlboro

New member
Tám với con gái

Nghĩ hòai không ra một cái gì làm quà tặng sinh nhật con gái, Barbie, đồng hồ đeo tay, giầy dép, quần áo, cặp sách, đồ chơi… vào nhà sách Xuân Thu mua cho con quyển “Những Người Phụ Nữ Lừng Danh Thế Giới”, ngồi bệt trước cửa nhà hát thành phố, viết lời đề tặng cho con gái trong nắng chiều xiên khoai:
“con gái thương của bố,
tặng con quyền sách này nhân sinh nhật lần thứ 9 của con,
có vài điều hiếm hoi trên đời miễn phí,
một trong số đó là tình yêu thương của bố dành cho con,
một trong những điều còn lại là ước mơ…
hãy ước mơ, con nhé,
bố”
Tiệc tan, bạn con gái về, lui cui dọn dẹp xong vào phòng con, nằm bên cạnh, tám với con bé …
………..
Con mời mười bạn, chỉ đến có bốn, con có buồn không?
Dạ có. Bố ơi, bạn con nói bố tình cảm
Là sao?
Lúc bố hỏi con có muốn bố ngồi cùng không? Con cần gì không? Bố ở ngay đây, cần gì gọi bố nhé… bạn con nói bố của bạn ấy không như thế.
ừ, ai cũng thương con, nhưng mỗi người có một cách thể hiện, thế con nói với bạn sao?
Con nói bố bạn là bình thường, bố tớ là bất thường
Bất thường? Con nói bố khùng hả?
Dạ, (cười) nhưng con thích bố khùng vậy hòai.
…………….
Cô Kiến là ai vậy bố?
Cô Kiến là người từ Úc gọi về mừng sinh nhật con
Ah.. cô T.. sao gọi là Kiến?
Con biết tiếng Anh chữ Kiến viết giống chữ Dì, đúng không?
Dạ, Bố ơi, cô Mây là ai vậy bố?
Bạn của bố, cô ấy ở Pháp, trường cô ấy học gần chỗ bố mua cho con hình xì trum
Cô ấy tên là Mây hả bố?
Không cưng ạ, bố nghĩ cô ấy tròn trịa trắng trẻo giống con, mơ được bay lang thang như Mây
Sao ai cũng lấy tên khác với tên mình?
Bố đoán là ở một thế giới khác, người ta không gọi tên là tên, người ta gọi là nick, nơi đó, người ta thích chơi trò ú tim bịt mắt bắt dê, ai cũng che mắt để đoán, ai cũng hở mắt để nhìn, biết như không biết, không biết như đã biết..
như thế gọi là người lớn đó bố, (cười), còn TOU là gì hả bố?
con định hỏi TOU là ai phải không?
(cười khúc khích) Con biết TOU là người khổng lồ xanh rồi mà, con hỏi TOU là gì?
Thinking Of You
You là ai hả bố?
You is You
Bố nói sai rồi, You phải là are, không phải là is…
(cười) giỏi, nhưng nếu con hiểu theo cách con là you hay you là con?
Àh..
(thầm cảm ơn Kiến, BB, AT, Mây, An Thảo, langthangbien, TKO, con gái thích lắm)
…………..
Trễ rồi, ngủ nhé, con ngủ rồi bố về phòng bố nhé?
Dạ, chúc bố ngủ ngon
ừ, chúc con ngủ ngon không bộp
con có
bộp, bố không bộp
sao bất công vậy?
Con bộp nhỏ hơn, dễ thương hơn
Con nhỏ hơn, dễ thương hơn, nhưng con bộp to như Shrek bộp
Con bộp bố không bộp
ừ, ngủ đi
bố phải nói đồng ý
con có tin là bố sẽ cắn con trong vòng một nốt nhạc không
Rất tin, nhưng bố đồng ý hén…
Ngủ đi, mai dậy đi lễ với bố
Chúa ở cùng anh chị em…
Chứ ở cùng ai…
(cười hề hề)
……………….
Bố ơi,
hửm,
con thích gọi vậy thôi, không có gì, con ngủ đây
trời ơi, chắc tui cắn con nhỏ này thiệt quá
(đưa tay ra cầm tay bố) bố đang biến thành người khổng lồ xanh hay thành samurai Jack?
(hihi) ngủ đi cưng
 

Marlboro

New member
Chủ nhật tươi hồng

Sáng, đoạn đường đầy dẫy công an chìm nổi trật tự dân phòng giăng giăng từ NTMK qua đến nhà thờ Đức Bà.. chạy loanh quanh mãi không tìm được chỗ gởi xe, đến khi nhét được đồng chí vespa già nua vào cổng truờng Hòa Bình đã quá 9g30, hai bố con lại có lý do để bỏ lễ (hic hic.. tuần sau đọc kinh bù lại).

Dẫn nhóc đi dọc theo vỉa hè, ngược về hướng lãnh sự quán ba tàu, hướng dẫn nhóc cách tránh những trò chơi tụ tập của người lớn, những hậu quả của hành vi xốc nổi, cho nhóc xem mấy anh mấy chú đang tận tình quay phim chụp ảnh, cận cảnh lia vào mặt những kẻ hiếu kỳ và lý do của những việc làm đó…giải thích đội hình chống bạo động, an ninh đang tác nghiệp, chuyện gì đang xảy ra, nguyên nhân và hậu quả.. hai thằng một cao (nhóc) một lùn (bố) đi lách xuyên qua nhóm trật tự, vào được Diamond Plaza để window shopping.

Lại một quả kính đeo mắt màu nâu hạt dẻ hiệu Dunhill và một quả giầy Bally giảm giá 65% hớp hồn ông bố, lại tương tư rồi, lại ngây dại vì hai em này rồi…. chạy ngay ra khỏi nơi trần tục đầy cám dỗ ấy, thật là lung linh huyền ảo, ma quái ma quái..

Hai bố con khoác vai đi dung dẻ dọc Đồng Khởi, huyên thuyên đủ chuyện trời ơi đất hỡi trong một buổi sáng chúa nhật tươi hồng.. “bố à, GL 550 có cái mặt hầm hố và duyên hơn 450”, “ừ công nhận, nếu có tiền mình mang về ngay trong hôm nay, con nhỉ”… “bố nhìn kìa, Porche Cayenne kìa, được quá hả bố” “sao bố thấy nó nhỏ quá” “tại vì đồng tử của bố to ra rồi” “bố, con thấy có mấy chiếc Segway, đẹp lắm” “ừ mình đi ra trước chợ Bến Thành coi, ở đó có cửa hàng trưng bày”, “Ti vẫn còn tin là có ông già Noel đó bố.. sáng nay thức dậy Ti bảo ông già chưa đến lấy thư” “con xem như ông già Noel có thật, đừng làm em buồn nhé”…vv…vv

Hai bố con dừng lại mua hai bịch nước, vừa đi vừa hút, lại tám chuyện Tag Heuer (nhãn hiệu của nhóc) và Jaeger le Coultre (nhãn hiệu của bố), chuyện bài thi học kỳ một, chuyện băng nhóm trong trường, chuyện tình cảm học đường, chuyện Lambogini màu vàng chạy ngang trường nhóc học chiều hôm qua… tìm mua cho nhóc một sợi dây nịt làm quà giáng sinh, tìm không ra..nhóc khó tính quá, gout vừa già vừa cổ điển vừa tinh vi… ghé cửa hàng này coi một tí của hàng kia sờ mó một chút, nhóc tươm mồ hôi đầy áo, cao nổi bật giữa đám đông lú nhú…

Xem Segway, nhóc leo lên chạy thử.. .khoái chí…9,600USD, nhìn nhau cười… hêhê… khi nào mình có tiền bố hén…ừ sau khi bố mua nhà nè, để dành tiền cho con và em học đại học nè, rồi mình muốn mua gì mình mua, không cần phải suy nghĩ.. hihi..

Hai bố con dừng lại ở hẻm bé tí đường Nguyễn Thái Bình, gọi hai đĩa cơm bình dân, hai ly trà đá, nhường cho con miếng thịt to, bố ăn đậu hũ dồn thịt..hihi. bố đang móm, vài ngày nữa mới có lương.. chút chịu khó đi bộ về lấy cụ Vespa nhé…

Một buổi sáng đẹp, đi bên cạnh người thanh niên của mình, nói chuyện cười đùa với cậu trai trẻ của mình, khoác vai, vỗ mông, cụng đít, cười khoe răng, tung tăng băng qua đường không nhìn đèn đỏ…

Vui lắm.
 

Marlboro

New member
Lời con trẻ

Nếu sau này bố chết, con sẽ đi thăm bố mỗi trưa Chúa Nhật, sau khi con chơi điện tử xong nha bố (con trai, lúc 10t)

Nếu bố chết, con sẽ mua thêm một miếng đất bên cạnh, sau này con chôn con bên cạnh bố. (con gái, lúc 6t)

Người lớn hay ép suy nghĩ của mình cho con nít, và không biết tha thứ. (con trai, 10t, không nói, tìm trong sách và gạch dưới dòng chữ này, để trong phòng bố)

Ước gì bố trẻ bằng anh hai, nhưng khôn như bố bây giờ, để nói chuyện với con, chơi với con và sống với con lậu thật lâu. (con gái, lúc 8t)

Ước gì cái kính con đeo có tráng một lớp giống như lá bạc hà, không đọng nước…(con trai, lúc 11t)

Ước gì có cái máy ghi lại suy nghĩ, nhỏ bằng bàn tay, có màn hình, xem như xem phim, con gởi cho bố một ngày một cuộn phim, để bố biết con nhớ về bố nhiều như thế nào. (con gái, lúc 9t)

Hôm nay con đang ngồi học, tự nhiên nhớ bố, nước mắt chảy ra.. mà không phải con khóc (con gái, lúc 8t)

Con ghét người lớn quá, người lớn bỏ con đi hoài, tại sao bố phải đi công tác hả bố? (con trai, lúc 7t).

Con có nói dối bố, nhưng lúc con ôm bố và nói thương bố, là con nói thật đó. (con trai, lúc 12t)

Con thích nhìn thấy bố cười, lúc đó nhìn bố hiền (con gái, lúc 8t, con trai gật gù)

Hôm nay con được tuyên dương người tốt việc tốt trước toàn trường đó bố, thầy hiệu phó đọc tên con.. và thông báo con trả lại 500 đồng bạn nào đánh rơi. (con trai, lúc 6t)

Bố ơi con nhớ mẹ lắm, con muốn mẹ về (con gái, mới tuần trước)
 

Marlboro

New member
Sợi tóc

Sáng,
Chải tóc cho con gái, tóc con rụng nhiều,
Xót
Bác sĩ bảo tóc rụng là bình thường, rụng rồi sẽ mọc lại. Lúc mọc không thấy, chỉ thấy sáng nào tối nào cũng vài mươi sợi.
Xót
Bác sĩ bảo ngày con làm thiếu nữ, tóc con sẽ nhiều hơn, dầy hơn, đẹp hơn.
Biết thế, nhưng vẫn…
Xót
Ngày nào cũng nhìn tóc con rơi rụng, bất lực nhìn, mân mê sợi tóc trên tay, thương lắm bé ơi.
Tóc màu gì?
Vàng, nâu, đen, hoe, hồng, đỏ, ủng?
Sai
Tóc màu cầu vồng
Mỗi sáng lóe bảy sắc màu trên tóc con, óng ánh ngay tầm mắt, trên đường đưa con đi học
Mỗi sáng, tóc con đều khoe bảy sắc màu, lung linh, sóng sánh.
Khi còn biết yêu, đã từng giữ lại một sợi tóc người ta rơi, đính vào trang giấy trắng, ghi lại ngày tháng vô tình.
Vẫn ghét cùng cực sợi tóc vướng vào thức ăn. Ghét lắm ghét lắm, nói với chị giúp việc hoài, hết sức cẩn thận, đừng để tóc lẫn vào rau. Điên đấy.
Vậy mà có lúc, vướng sợi tóc dài thật dài, đen thật đen.
Không bực không giận
Vì biết đó là tóc con.
Thương lắm bé ơi.


 

Marlboro

New member
Đến rồi hả con…

Con gái thương yêu,
Bố có ba câu nói quan trọng dành cho ba thời điểm quan trọng của cuộc đời chúng ta,
Ngày hôm qua bố đã sử dụng một câu rồi.
“đến rồi hả con”, bố đã hỏi khi nhìn thấy con lúng túng bối rối. Con vội vàng “dạ” rồi bẽn lẽn khép cửa phòng riêng.
“đến rồi hả con”, bố đã hỏi lúc 14g10p ngày 11 tháng 9 năm 2009, có lẽ con là người phụ nữ hiếm hoi sẽ nhớ được chính xác thời điểm mình bước qua ngưỡng cửa của thế giới người lớn.
“đến rồi hả con”, điều đơn giản bình thường ai ai cũng trải qua, ấy thế mà nó cũng là nguyên nhân để bố lâng lâng vui và lâng lâng buồn. bố vui vì con lớn và có chút buồn vì con không còn bé thơ. Bố đã từng ôm ghì con vào lòng và năn nỉ con đừng lớn nhé, cứ mãi thế này để bố đươc ôm con. Bố đúng là dở hơi con nhỉ.
Bố đã đưa con đi cắt tóc, khoảnh khắc con chờ đợi bấy lâu nay, đích thân chú Lũ tiệm Đông Kinh cắt cho con, bố muốn con có kỷ niệm đẹp trong đời, bố muốn con hạnh phúc khi nghĩ về tuổi thơ của mình, bố muốn con vui với những gì con có. Con đã là thiếu nữ rồi đấy, cậu thanh niên sấy tóc cho con đã bắt đầu mở lời vo ve và đóng sập mồm khi nhìn ánh mắt bố.
Bố tặng con một tấp thiệp với lời chúc thân thương, một bó hoa Lavender tím man mác, ôm nhẹ vai con và thì thầm “bố luôn hãnh diện vì con”.
“đến rồi hả con”, là ngày con gái bước vào ngưỡng cửa của thế giới người lớn,
“con đi an vui nhé” là ngày con vào cổng trường đại học ở một nơi rất xa,
“con về hạnh phúc nhé” là ngày con từ giã bố để về nhà chồng, sống cuộc đời riêng mình.
Mỗi một lần bố nói ra một câu như thế, tuổi bố càng nhiều hơn, quĩ thời gian càng ngắn lại, tình yêu của bố dành cho con càng cao ngất, sự trống trải bên trong bố càng sâu thêm.
Yêu thương con, luôn luôn và mãi mãi.
 

Marlboro

New member
Thư gửi người sắp lớn


Thư được viết tay, bằng bút mực, bỏ vào phong bì dán kín, bên ngoài có dòng chữ “Con sẽ mở ra khi nghĩ mình muốn làm người lớn nhé”.

Ngày tháng năm,

Con gái thương của bố,

Bố nghĩ rằng con sắp làm người lớn, làm người lớn sẽ có nhiều vui buồn bâng khuâng lo toan vất vả, nhưng cũng thú vị và không thể tránh được. Con sẽ có những thay đổi tâm lý, sẽ suy tư hơn, sẽ tự hỏi về mình và về mọi việc quanh mình, sẽ mất dần sự hồn nhiên trẻ thơ, sẽ thích điều trước đây chưa bao giờ thích và sẽ ghét điều trước đây chưa bao giờ ghét. Barbie sẽ trở thành kỷ niệm và Teddy sẽ trở thành vật trang trí. Vậy đó, nghe kỳ cục nhưng nó là vậy đó.

Bố muốn kể con nghe câu chuyện về đoá hoa hướng dương, loại hoa mà con rất thích, trước khi đoá hoa hướng dương nở tươi đón nhận ánh sáng mặt trời và rực rỡ khoe cánh lung linh, đoá hoa đã phải trải qua giai đoạn chồi-nụ-nứt-bung, mỗi một giai đoạn như thế, có lẽ đoá hoa cũng ngỡ ngàng, bối rối và có một chút lo lắng.

Con cũng thế, con gái cưng của bố ạ, một đêm thức dậy, con sẽ thấy ngực mình nhức nhức, mùi mồ hôi mình khang khác, bên ngoài cửa sổ phòng con nắng sẽ lung linh hơn, con nhạy cảm hơn với tiếng động ánh sáng và có thể con sẽ khó chịu với tiếng nước róc rách.

Khi điều đó đến, hãy vui con nhé, vì con đang bước một bước đầu tiên vào thế giới người lớn.

Con sẽ xinh hơn, tóc con sẽ mượt mà hơn, sẽ lớn nhanh hơn, quần áo sẽ chật và ngắn nhanh hơn, con sẽ thích thích ghét ghét nhớ nhớ vui vui... chợt đến chợt đi... hãy tiếp tục viết nhật ký, ghi lại suy nghĩ tình cảm của mình như con vẫn làm nhiều năm nay, bé cưng nhé!

Rồi con sẽ gặp một tình huống mà bất cứ những phụ nữ nào cũng phải gặp, đừng sợ đừng e ngại đừng bối rối đừng lo lắng con nhé, nó sẽ đến mà không báo trước, trong lúc con ngủ, trong khi con học, trong lúc con chơi, trong khi con cười...

Con có nhớ quảng cáo của “Xì Tin” không, đó là lúc con sẽ sử dụng rồi đấy, chuẩn bị sẵn một cái trong cặp, hoặc trong phòng tắm của con, hoặc trong ngăn tủ bí mật của con, sẽ cần đến nó, bố nghĩ rằng con biết cách sử dụng, nếu không biết, hãy mạnh dạn hỏi, con nhé.

Trường hợp đó, khoa học gọi là chu kỳ kinh nguyệt, mỗi tháng xảy ra một lần, kéo dài khoảng bốn ngày, trong thời gian đầu của con, sẽ không đều đặn, tháng có tháng không, khi nhiều khi ít, tất cả những điều đó là bình thường, con ạ.

Con sẽ thấy một ít (hoặc nhiều hơn một ít) màu khác ở đáy quần lót, bố tin rằng không phải vì con té ngã hoặc vì con sâu chui vào, đó chỉ là dấu hiệu cho thấy bé cưng của bố đang bắt đầu làm thiếu nữ. Khi điều đó xảy ra, con chỉ cần vào phòng vệ sinh, thay quần lót, rửa cái hoa, lắp băng vệ sinh loại mỏng vào đáy quần, mặc lại vào, thế thôi, đơn giản, khi con bước ra khỏi phòng vệ sinh, hít một hơi dài, ngẩng mặt lên, ưỡn vai ra và mỉm cười “mình đã là người lớn”.

Tất cả những điều đó là bình thường, con đừng quá sợ và quá lo lắng nhé, bố chỉ có thể nói với con là “chào mừng con vào thế giới người lớn”.

Bố yêu thương con thật nhiều, bây giờ và mãi mãi về sau.
 

Marlboro

New member
Email cho con gái

Bố ơi, một ngày bố có bao nhiêu cái email hả bố?
Công việc thì chừng 60, trực tiếp bố giải quyết chừng 25, còn lại thì chỉ là thông báo để biết. Mail cá nhân thì khi có khi không. Có chi không con?
Thiệt hả bố? Sao nhiều vậy bố?
ừ, bố phải đi làm mà, sao con lại hỏi thế?
Vì từ lúc con tạo địa chỉ email tới giờ, con chưa nhận được một cái email nào hết đó bố, cả năm rồi đó bố, nếu con đăng ký vào một trang web của Hanah Montana hoặc Barbie thì con chỉ nhận được một cái mail chào mừng..
Con có muốn bố gởi mail cho con không?
Dạ có, con thích lắm đó bố.
Con có muốn bố thông báo cho các cô chú bạn bố gởi mail cho con không? Bố không biết các cô chú sẽ nói gì với con, nhưng con sẽ phải trả lời mail khi nhận được.
Dạ, con thích lắm, có hộp thư mà không nhận được cái thư nào, thấy nó buồn buồn sao đó bố…
Từ hôm nay, ông bố bắt đầu viết thư cho con gái, một tuần hai lần.

 

Marlboro

New member
Chằn tinh

Xem hình em bé, rồi lại được đi thăm đầy tháng Gia Hân, bế em bé trên tay, bỗng nhận ra mình là một con chằn tinh già nua mập ú xấu xí.
Mình thích bồng bế vuốt ve làn da đỏ hồng mịn màng của em bé, bên dưới lớp da mỏng tang như giấy quyến đó là những bông sữa trăng trắng tròn tròn, đôi bàn tay bé tí quơ quơ, đôi bàn chân bé xíu chao chao. Mình thích ngắm ngấu nghiến sự yếu ớt phập phồng của sinh linh bé nhỏ, cảm nhận cái bụng căng tròn, cái rốn đen đen, cái cổ ngập ngừng gật gù, đôi mắt tinh anh đen sẫm nhìn không chớp.
Thích cả cái mùi thơm ấu nhi, chắc mình là chằn tinh thiệt rồi, nghe mùi thơm con trẻ, tự nhiên nuốt nước miếng, thèm cắn một cái, cắn không ngập răng, cắn vừa đủ độ bập vào, dây dây cù cưa cù nhày, sợ em bé đau nên chỉ dám bập bằng môi, dùng môi làm vật độn che bớt hàm răng thô bạo sắc cạnh lúc nào cũng chực chờ ngấu nghiến thịt trẻ thơ.
Mình thích đôi bàn chân bé tí, những ngón chân ngoe ngẩy vung vẩy theo một trình tự bất kỳ, mình cũng thích đôi bàn tay, những ngón thon dài vụng dại. Thích đưa ngón tay khổng lồ đen đúa lông lá của mình vào lòng bàn tay em bé, em bé nắm chặt lại, ngón tay em bé bao quanh ngón tay mình như những sợi dây tơ hồng mũm mĩm.
Vì mình là chằn tinh, nên mình chả quan trong chuyện giới tính của con mồi, trai gái đều dùng được, thích dúi cái mũi vào nách bọn trẻ để chúng cười ngặt nghẽo, thích cù vào mông để chúng ưỡn người cau có, thích vuốt vuốt những sợi tóc lơ thơ để chúng nằm qua một bên, đưa cái thóp phập phồng hồi hộp.
Vì mình là chằn tinh nên mình có thể bế trẻ con bằng một tay, tay kia làm được nhiều việc cần thiết còn lại, lau chùi, đút bú, vuốt ve, đánh đập, ngắt nhéo, vỗ về..
Nghĩ đến chuyện cắn trẻ con, tội nghiệp bé Ti nhà mình quá, ông bố lúc nào cũng sẵn sàng cắn con bé, chơi đùa với con một chút sau là “ui da, bố cắn con đau quá bố”, “sao bố không thấy đau”, “bố cắn mà bố đau làm sao được”, mắt lại rơm rớm đỏ hoe, đau ít nhõng nhẽo nhiều… “nếu bố cắn con mà con nói đau, bố sẽ cắn nữa, nếu con muốn bố không cắn tiếp, con sẽ nói, ôi sung sướng quá”, “không chịu, bố ăn gian…”
Một lúc sau – và những lần sau đó – giọng con gái cất lên, đau đớn, bực bội, khó chịu, gắt gỏng, cau có “ôi … sung… sướng… quá…”
Ta là chằn tinh đây…. chuyên ăn thịt trẻ con đây…
 

Facebook Comment

Similar threads
Thread starter Tiêu đề Diễn đàn Trả lời Ngày
tulip6193 Món quà số 2 - Màn tấu hài về bảo mật của BKAV Tin tức 24h 1
bachsa Món quà của tình yêu Truyện Ngắn 0
bachsa Sông hương: Món quà vô gia của thiên nhiên Huế của một thời 0
W Quà cưới của cây hài Thúy Nga Người đẹp sưu tầm 0
C [Tư vấn] Quà Tết 2021: Chú trọng ý nghĩa quà tặng và tặng sao cho thành ý QUẢNG CÁO - RAO VẶT 1
L Tưng bừng khai trương – Rinh hương cùng quà Viết về Đà Nẵng 0
BNN [Tham luận] Quà lưu niệm du lịch Đà Nẵng? Viết về Đà Nẵng 0
X Quà lưu niệm làm bằng tay - sản phẩm handmade độc đáo cho khách du lịch Đà Nẵng Viết về Đà Nẵng 0
C [Xã hội] 5 món quà vặt ngon - rẻ tại Đà Nẵng Tin tức 24h 0
november27th “Góp ý nhỏ - Nhận quà to” cùng vCinema+ Rạp chiếu phim 0
C [Đà Nẵng] Thưởng thức những món quà sáng Đà Nẵng siêu ngon với giá 20.000 đồng Tin tức 24h 2
C [Xã hội] Khám miễn phí và tặng quà cho công nhân nghèo Tin tức 24h 0
C [Xã hội] Đà Nẵng : Gần 900 suất quà tặng công nhân đón Tết Tin tức 24h 0
C [Đà Nẵng] Đà Nẵng: 20 tỷ đồng quà Tết Tin tức 24h 0
BNN [Marketing] Những sai lầm trong tiếp thị bằng quà tặng Quảng bá thương hiệu 0
BNN [Marketing] Được nhận quà, hay làm quảng cáo không công? Quảng bá thương hiệu 0
W [Sản Phẩm] Quà tặng giáng sinh/quà tặng noel-winwinshop88- Bộ sưu tập Hạt giống trồng cây x QUẢNG CÁO - RAO VẶT 10
W [Thương hiệu] Quà tặng giáng sinh/quà tặng noel-winwinshop88-Bộ sưu tập nến đèn cầy thật độc đ QUẢNG CÁO - RAO VẶT 10
F In logo bút bi, áo mưa, áo thun, đồng hồ, usb, quà tặng khách hàng, quà tặng tết Du lịch - Mua sắm 3
X Siêu thị Quà miền Trung/ Siêu thị đặc sản Đà Nẵng/ qua mien trung Du lịch - Mua sắm 1
hanlong [Khuyến mãi] Quà gì để tặng cho người ấy nhân ngày Valentine? Tin dịch vụ 2
K [Nhà Đất] Quà Tặng Valentine 2012 - Qua Tang Valentine 2012 QUẢNG CÁO - RAO VẶT 2
D Vector Ông già Noel và các gói quà Graphic - Design 4
V [Khác] 9 cơn lốc ưu đãi quà tặng tại Nguyễn Kim QUẢNG CÁO - RAO VẶT 0
BNN [Xã hội] Đà Nẵng: Trầm lắng thị trường quà tặng và hoa tươi 20/10 Tin tức 24h 0
T Hài cmr quà tháng 5 Video-Clip vui 7
binho243 Ăn quà đêm ở Huế Huế của một thời 0
binho243 Quà giáng sinh Truyện Ngắn 3
leocay Quà tặng âm nhạc Quà tặng Âm nhạc 5
_NyK_ The Gift- Món quà bí ẩn- Cecelia Ahern Tiểu Thuyết 0
bachsa Dịch vụ điện hoa-quà tặng tại Đà Nẵng Các Địa Chỉ Khác 0
naughtyboy77621 Món quà nhân ái đón chào năm học mới 2009 CLB Fireclub 0
rcp [Tản mạn] Quà lưu niệm gì cho khách du lịch Đà Nẵng ??? Viết về Đà Nẵng 11
binho243 Thử dịch nhé các bạn - Bài dịch hay nhất sẽ có phần quà do Rcp ôm hận tài trợ Heart Talk 50
N Đàn bà xấu thì không có quà Tiểu Thuyết 10
A Nào hỡi những ai yêu thích Quick and Snow! có quà cho mọi người đây Âm nhạc 0
T Mầm ươm - Quà con gái tặng Bố Tủ sách văn học 0
V Lợi ích của việc ứng dụng công nghệ thực tế ảo VR trong du lịch QUẢNG CÁO - RAO VẶT 0
V Tiếp Cận Nhiều Khách Hàng Hơn Nhờ Vào Tính Năng Đa Nền Tảng Của Showroom 3d QUẢNG CÁO - RAO VẶT 0
H Mục đích của hệ thống bảo mật an toàn thông tin là gì? Software 0
T 5 địa điểm núi rừng được mệnh danh là " Đà Lạt của Huế" Tin tức 24h 0
V VR360 bất động sản, cụm từ phổ biến của ngành bất động sản trong năm 2021 Nhà đất Đà Nẵng 0
dakhoadaitin Chữa trị căn bệnh vô sinh của nam giới chất lượng QUẢNG CÁO - RAO VẶT 0
dakhoadaitin Triệu chứng và phương pháp điều trị căn bệnh viêm tuyến tiền liệt của đấng mày râu QUẢNG CÁO - RAO VẶT 0
G Những yếu tố khiến tuổi của dung dịch dinh dưỡng thủy canh tăng lên Website - Blog 0
T Rice City Tố Hữu lựa chọn của nhà đầu tư thông minh Dịch vụ bảo trợ 0
dakhoadaitin Triệu chứng điển hình của nấm da và cách điều trị QUẢNG CÁO - RAO VẶT 0
M Công dụng của sim phong thủy hợp tuổi Tin tức 24h 0
B [Hồ Chí Minh] Tăng giá cao tạo sức hấp dẫn của kênh đầu tư nhà đất Nhà đất Đà Nẵng 0
V [Du Lịch] Công nghệ thực tế ảo đã thay đổi cuộc sống của chúng ta như thế nào? QUẢNG CÁO - RAO VẶT 0

Similar threads

Top