BNN
Hỏa Sơn
Vừa đọc bài viết của Thanh Niên về thầy Tám ở Hà Lam, giờ thêm cái chuyện "xóm thánh nhân". Xem ra Thăng Bình cũng lắm chuyện thiệt
:
Những “thánh nhân” có khả năng chữa được “mọi thứ”, đọc vanh vách tên, gia tộc cho bất kỳ ai... Cứ thế đồn xa, ngày nào cũng có hàng trăm người từ các nơi đổ về nhờ chữa bệnh, nhộn nhạo cả một vùng quê. Mà điều lạ là các “thánh nhân” tập trung trong một xóm nhỏ, được người xưng tụng là “xóm thánh nhân”, thuộc tổ 13, TT Hà Lam, Thăng Bình, Quảng Nam.
Vào “xóm thánh nhân”
Chúng tôi lần tìm về “xóm thánh nhân” theo sự chỉ dẫn của một người bạn là dân địa phương. Bên ngoài xóm rất yên bình, nhưng bên trong lại nhốn nháo đủ người ở mọi lứa tuổi. Trước mỗi nhà “thánh nhân” có chen chúc hàng chục xe máy, xe con chủ yếu mang biển kiểm soát ngoại tỉnh...
Chúng tôi chọn một “thánh nhân” tên Thanh, chừng 50 tuổi nhà nằm giữa xóm, đoán chừng có ít xe nhất thì chắc là ít người nhất để có thể mục sở thị. Nhưng vào đến nơi đã thấy một đám đông đi lại hết trong nhà đến ngoài sân. "Thánh": Thanh ngồi trong nhà, có người đứng lên bê đồ lễ hộ. Người ta chen lấn nhau để có một chỗ đứng trong căn phòng hơn 10m2. Người đến khám trước chưa kịp đứng lên, người sau đã đẩy ra ngoài để lấy chỗ. Cứ thế, dòng người lũ lượt chờ đến lượt mình trong hơi nóng hầm hập, mồ hôi vã thành giọt.
Chúng tôi ngồi quan sát gần một giờ đồng hồ, ai đến xem cũng “được” phán: “Bệnh tật như thế mà không chịu đến đây sớm!”. Rồi “thầy” chữa bệnh bằng cách bốc bát nhang bản mệnh, lễ tạ các “bà cô, ông cậu” có căn, lấy một ít nước lã xoa đều lên tay người bệnh... với giá từ vài trăm nghìn đến vài triệu đồng. Thật ra, chẳng phải riêng ai, khách nào “thầy” cũng phán kiểu “có bệnh”, hỏi vài câu thăm dò phản ứng rồi chữa bằng cách ấy. Nản quá, chúng tôi bước ra ngoài, ngồi bên một bà chừng 50 tuổi, bà này thỏ thẻ: “Thầy chữa giỏi lắm, lắm người tưởng chết đi sống lại rồi thế mà không hiểu “thầy” làm cách gì mà qua hết!”. Hỏi về quá khứ của “thầy”, bà ta ngẩn ra, rồi thốt một câu: “Chắc “thầy” có người âm phù trợ mới giỏi thế!”...
<table style="WIDTH: 20px; HEIGHT: 20px" align="center" cellpadding="0" cellspacing="2"> <tbody> <tr> <td>
</td></tr> <tr> <td>
Chúng tôi đến một “thánh nhân” tên Hòa cách đó chừng 3 ngôi nhà, “bà thầy” này có vẻ “cao tay” hơn vì... nhà rất đông người. Mỗi suất chữa phải mất đến nửa tiếng đồng hồ. Tôi ngồi mỏi cả người vẫn chưa đến lượt. Trong khi đó, người đến mỗi lúc một đông. Theo lời mọi người, “bà thầy” này tuy bị mù nhưng “trên thông thiên văn, dưới tường địa lý”, chữa bệnh rất mát tay. Thuốc của bà thầy này chỉ đơn giản là một nắm rễ cây không biết loại gì, phơi khô mà thành. Hỏi thêm mới biết thầy làm nghề chữa bệnh từ hồi 28 tuổi. Thầy ở miền Bắc về đây và làm nghề này đã mấy chục năm. Ngoài chữa bệnh bằng rễ cây, bà thầy này còn bói bài, bói tay xem số mệnh... Đang tìm hiểu về thầy, thì được thầy gọi đến. Trong bộ dạng một người bệnh bị đau xương vai, tôi lật đật lên điện để thầy chữa bệnh. Sau khi khám bệnh một hồi bằng cách nắn bóp lên vai, lên cổ. Bà thầy lấy một nắm rễ cây đặt dưới gầm giường ra xem xét, rồi bốc lấy một ít, gói vào trong tờ giấy bản, dặn về sao nước uống liền ba ngày sẽ hết. Ra đến bên ngoài, tôi giở nắm thuốc ra xem, thấy trong đám thuốc rễ cây vẫn còn dính cả đất cát cáu bẩn. Anh bạn đi cùng chép miệng: “Uống mớ rễ cây này bệnh cũ chưa hết chắc thêm bệnh mới!”. Anh bạn tôi còn bảo tôi phải tới nhà thầy Hùng để khám bệnh thêm. Gần nhà thầy Hùng còn có thầy Quý nghe nói cũng mát tay lắm. Nhưng đuối quá, tôi đành bỏ cuộc...
Chính quyền địa phương không biết?
Chỉ trong một xóm nhỏ, chúng tôi đã được người dân nơi đây kể tên hàng chục “thầy” chữa bệnh bằng đủ các kiểu, từ lấy nước lã làm nước thánh, đến rễ cây tạp nham làm “thuốc thần”, rồi bùa chú với những nét vẽ loằng ngoằng mà người viết ra chưa chắc chi đã... đọc được. Ở “xóm thánh nhân” này, các thầy được mệnh danh là mát tay, chữa bệnh như thần y phải kể thầy Hùng (47 tuổi), thầy Thanh (50 tuổi), thầy Quý (gần 60 tuổi) thầy Hòa (42 tuổi), thầy Hồng (48 tuổi)... Nhiều thầy khác kém mát tay hơn nên ít người nhớ. Tìm hiểu kỹ lai lịch của các thầy, thì mới té ngửa ra khi biết có thầy vốn làm nghề chăn vịt bỗng chốc trở thành “thầy thuốc” chữa bệnh bằng mấy loại rễ cây lăng nhăng, rồi có “thầy” bỗng dưng nửa đêm nằm mơ cũng thành “thầy”. Lạ một điều nữa là tài năng của “thầy” chỉ “linh nghiệm” với khách phương xa, chứ dân địa phương sống gần đó lại rất ít người đến chữa bệnh.
Để phục vụ khách thập phương đến nhà, quanh nhà các “thầy”, hàng quán ăn uống, giải khát, nghỉ ngơi mọc lên như nấm. Ngay phía đối diện nhà “thầy” Thanh là một cửa hàng “dịch vụ tổng hợp” bao gồm trông giữ xe, ăn uống, giải khát kiêm luôn địa chỉ ngả lưng cho khách thập phương trong ngày và dài ngày để chữa bệnh.
Các “thần y” liên tiếp xuất hiện trong thời gian qua ở xóm nhỏ này, tuy “phương pháp” chữa bệnh rất khác nhau nhưng cùng chung ở một điểm là không dựa trên cơ sở khoa học nào, cũng chẳng có một chút kiến thức y khoa. “Đất sống” của những “thầy bà” kiểu này bắt nguồn từ sự mê muội của một bộ phận dân chúng. Nhưng vấn đề đặt ra là trong xã hội hiện đại ngày nay, khi công nghệ thông tin và internet đã hiện diện khắp mọi nơi, vì sao những chuyện nhảm nhí ấy vẫn tồn tại? Một câu hỏi khác nữa: Liệu chính quyền địa phương có biết, khi mà các thần y ở “xóm thánh nhân” này hành nghề đã hơn một năm mà vẫn bình chân như vại?
Những sự vô lý ấy vẫn tồn tại ở nơi được coi là trung tâm văn hóa hành chính của một huyện trong một thời gian dài, chứng tỏ đất sống của nó vẫn có người cấp “sổ đỏ”.
Lạ lùng "xóm thánh nhân"
Những “thánh nhân” có khả năng chữa được “mọi thứ”, đọc vanh vách tên, gia tộc cho bất kỳ ai... Cứ thế đồn xa, ngày nào cũng có hàng trăm người từ các nơi đổ về nhờ chữa bệnh, nhộn nhạo cả một vùng quê. Mà điều lạ là các “thánh nhân” tập trung trong một xóm nhỏ, được người xưng tụng là “xóm thánh nhân”, thuộc tổ 13, TT Hà Lam, Thăng Bình, Quảng Nam.
Vào “xóm thánh nhân”
Chúng tôi lần tìm về “xóm thánh nhân” theo sự chỉ dẫn của một người bạn là dân địa phương. Bên ngoài xóm rất yên bình, nhưng bên trong lại nhốn nháo đủ người ở mọi lứa tuổi. Trước mỗi nhà “thánh nhân” có chen chúc hàng chục xe máy, xe con chủ yếu mang biển kiểm soát ngoại tỉnh...
Chúng tôi chọn một “thánh nhân” tên Thanh, chừng 50 tuổi nhà nằm giữa xóm, đoán chừng có ít xe nhất thì chắc là ít người nhất để có thể mục sở thị. Nhưng vào đến nơi đã thấy một đám đông đi lại hết trong nhà đến ngoài sân. "Thánh": Thanh ngồi trong nhà, có người đứng lên bê đồ lễ hộ. Người ta chen lấn nhau để có một chỗ đứng trong căn phòng hơn 10m2. Người đến khám trước chưa kịp đứng lên, người sau đã đẩy ra ngoài để lấy chỗ. Cứ thế, dòng người lũ lượt chờ đến lượt mình trong hơi nóng hầm hập, mồ hôi vã thành giọt.
Chúng tôi ngồi quan sát gần một giờ đồng hồ, ai đến xem cũng “được” phán: “Bệnh tật như thế mà không chịu đến đây sớm!”. Rồi “thầy” chữa bệnh bằng cách bốc bát nhang bản mệnh, lễ tạ các “bà cô, ông cậu” có căn, lấy một ít nước lã xoa đều lên tay người bệnh... với giá từ vài trăm nghìn đến vài triệu đồng. Thật ra, chẳng phải riêng ai, khách nào “thầy” cũng phán kiểu “có bệnh”, hỏi vài câu thăm dò phản ứng rồi chữa bằng cách ấy. Nản quá, chúng tôi bước ra ngoài, ngồi bên một bà chừng 50 tuổi, bà này thỏ thẻ: “Thầy chữa giỏi lắm, lắm người tưởng chết đi sống lại rồi thế mà không hiểu “thầy” làm cách gì mà qua hết!”. Hỏi về quá khứ của “thầy”, bà ta ngẩn ra, rồi thốt một câu: “Chắc “thầy” có người âm phù trợ mới giỏi thế!”...
<table style="WIDTH: 20px; HEIGHT: 20px" align="center" cellpadding="0" cellspacing="2"> <tbody> <tr> <td>
Nhà “thầy” Thanh và “thầy” Quý.
</td></tr></tbody></table> Chúng tôi đến một “thánh nhân” tên Hòa cách đó chừng 3 ngôi nhà, “bà thầy” này có vẻ “cao tay” hơn vì... nhà rất đông người. Mỗi suất chữa phải mất đến nửa tiếng đồng hồ. Tôi ngồi mỏi cả người vẫn chưa đến lượt. Trong khi đó, người đến mỗi lúc một đông. Theo lời mọi người, “bà thầy” này tuy bị mù nhưng “trên thông thiên văn, dưới tường địa lý”, chữa bệnh rất mát tay. Thuốc của bà thầy này chỉ đơn giản là một nắm rễ cây không biết loại gì, phơi khô mà thành. Hỏi thêm mới biết thầy làm nghề chữa bệnh từ hồi 28 tuổi. Thầy ở miền Bắc về đây và làm nghề này đã mấy chục năm. Ngoài chữa bệnh bằng rễ cây, bà thầy này còn bói bài, bói tay xem số mệnh... Đang tìm hiểu về thầy, thì được thầy gọi đến. Trong bộ dạng một người bệnh bị đau xương vai, tôi lật đật lên điện để thầy chữa bệnh. Sau khi khám bệnh một hồi bằng cách nắn bóp lên vai, lên cổ. Bà thầy lấy một nắm rễ cây đặt dưới gầm giường ra xem xét, rồi bốc lấy một ít, gói vào trong tờ giấy bản, dặn về sao nước uống liền ba ngày sẽ hết. Ra đến bên ngoài, tôi giở nắm thuốc ra xem, thấy trong đám thuốc rễ cây vẫn còn dính cả đất cát cáu bẩn. Anh bạn đi cùng chép miệng: “Uống mớ rễ cây này bệnh cũ chưa hết chắc thêm bệnh mới!”. Anh bạn tôi còn bảo tôi phải tới nhà thầy Hùng để khám bệnh thêm. Gần nhà thầy Hùng còn có thầy Quý nghe nói cũng mát tay lắm. Nhưng đuối quá, tôi đành bỏ cuộc...
Chính quyền địa phương không biết?
Chỉ trong một xóm nhỏ, chúng tôi đã được người dân nơi đây kể tên hàng chục “thầy” chữa bệnh bằng đủ các kiểu, từ lấy nước lã làm nước thánh, đến rễ cây tạp nham làm “thuốc thần”, rồi bùa chú với những nét vẽ loằng ngoằng mà người viết ra chưa chắc chi đã... đọc được. Ở “xóm thánh nhân” này, các thầy được mệnh danh là mát tay, chữa bệnh như thần y phải kể thầy Hùng (47 tuổi), thầy Thanh (50 tuổi), thầy Quý (gần 60 tuổi) thầy Hòa (42 tuổi), thầy Hồng (48 tuổi)... Nhiều thầy khác kém mát tay hơn nên ít người nhớ. Tìm hiểu kỹ lai lịch của các thầy, thì mới té ngửa ra khi biết có thầy vốn làm nghề chăn vịt bỗng chốc trở thành “thầy thuốc” chữa bệnh bằng mấy loại rễ cây lăng nhăng, rồi có “thầy” bỗng dưng nửa đêm nằm mơ cũng thành “thầy”. Lạ một điều nữa là tài năng của “thầy” chỉ “linh nghiệm” với khách phương xa, chứ dân địa phương sống gần đó lại rất ít người đến chữa bệnh.
Để phục vụ khách thập phương đến nhà, quanh nhà các “thầy”, hàng quán ăn uống, giải khát, nghỉ ngơi mọc lên như nấm. Ngay phía đối diện nhà “thầy” Thanh là một cửa hàng “dịch vụ tổng hợp” bao gồm trông giữ xe, ăn uống, giải khát kiêm luôn địa chỉ ngả lưng cho khách thập phương trong ngày và dài ngày để chữa bệnh.
Các “thần y” liên tiếp xuất hiện trong thời gian qua ở xóm nhỏ này, tuy “phương pháp” chữa bệnh rất khác nhau nhưng cùng chung ở một điểm là không dựa trên cơ sở khoa học nào, cũng chẳng có một chút kiến thức y khoa. “Đất sống” của những “thầy bà” kiểu này bắt nguồn từ sự mê muội của một bộ phận dân chúng. Nhưng vấn đề đặt ra là trong xã hội hiện đại ngày nay, khi công nghệ thông tin và internet đã hiện diện khắp mọi nơi, vì sao những chuyện nhảm nhí ấy vẫn tồn tại? Một câu hỏi khác nữa: Liệu chính quyền địa phương có biết, khi mà các thần y ở “xóm thánh nhân” này hành nghề đã hơn một năm mà vẫn bình chân như vại?
Những sự vô lý ấy vẫn tồn tại ở nơi được coi là trung tâm văn hóa hành chính của một huyện trong một thời gian dài, chứng tỏ đất sống của nó vẫn có người cấp “sổ đỏ”.
Bùi Hữu Cường (CAĐN)