Lỡ hẹn...

vudajca

New member
Hắn gặp nhỏ trên sân thượng nhà hắn.

Ghét...
Nhớ...
Yêu...

Hẹn mà sao không đến???



-----------------------------



Tiếng chén bát vỡ loảng xoảng hòa trong tiếng chửi bới eo éo.

Hắn bật cười khanh khách trước bộ phim hài đang chiếu trên ti-vi.

Con em nhìn hắn rồi khẽ lắc đầu, rủa thầm : "Đồ vô cảm !!!"

Hắn mặc kệ.

------------------

Cuộc chiến kéo ì ạch từ nhà bếp ra tới phòng khách.

Má hắn khóc nấc lên rồi chạy ra ngoài. Con em hắn vụt chạy theo. Bà nội hắn buông lời miệt thị với cái giọng mỉa mai và châm biếm thường ngày. Ba hắn đập gãy cái ghế còn sót lại sau 18 năm chiến tranh dai dẳng.

Hắn chẳng buồn liếc nhìn lấy một lần.

Coi bộ chẳng còn ai để chửi cho đã miệng, ba hắn quay sang hắn và bắt đầu điệp khúc :

_ Lòng dạ mày cho chó ăn rồi ah ? Ba má cãi nhau mà mày cứ ngồi trơ trơ ra đấy coi ti-vi ah?

............

_ Nói mày cũng vô ích ! Thậm chí mày không còn đủ trí khôn để phản ứng với đời nữa. Coi bộ cho mày ăn học chỉ phí tiền phí của , hay mày muốn ở nhà ăn xin cho biết mùi đời ?

.........

_Mày có tắt cái ti-vi ấy không? Biến khỏi mắt tao trước khi tao đập nát cái mặt mày ra ! Mẹ con như nhau.

............

---------------------

Hắn ngán ngẫm tắt ti-vi rồi bò lên sân thượng mà không buồn mở đèn.

Hằn ngồi yên trong bóng tối giữa một bầu trời lộng gió nhưng tuyệt nhiên không có một vì sao nào nhấp nháy cho có vẻ thơ mộng, trong khi mặt trăng thì chỉ còn một nửa mờ mờ như thiếu điện.

Cảnh vật cũng buồn tẻ như cuộc đời hắn vậy.

Hắn lẩm nhẩm vài câu thơ yêu thích :


Trái tim tôi giống như chiếc lá
Một ngày kia rơi xuống mặt đường
Gió sẽ thổi về nơi nào xa lắc
Ai tình cờ nhặt được giấu trong rương?



Có tiếng cười khúc khích ! Hắn giật bắn mình, quay qua quay lại tìm chủ nhân của tiếng cười trong veo đó. Cũng không cần phải quay nhiều, cô chủ của giọng cười đang ôm bụng nghiêng ngả sau chấn song của cửa sổ nhà bên cạnh.

Hắn tròn mắt nhìn. Mắc cái quái gì mà cười ghê thế !

Hắn để yên cho nhỏ cười.

Mất một thời gian khá lâu nhỏ đó mới chịu dừng lại, miệng vẫn nhoẻn một nụ cười xinh xắn tệ !

Hắn thấy tim đập bất thường. Hắn nheo nheo mắt nhìn nhỏ thêm một hồi rồi liền quay qua chỗ khác.

Hình như nhận ra giọng cười thiếu tế nhị của mình, nhỏ im lặng như hối lỗi. Im lặng nhưng lại không chịu đi xuống nhà cho rồi, cứ đứng đó thi gan với hắn.

Gan hắn bé lắm, hắn chép miệng : " Trời lạnh rồi, xuống nhà ngủ đi bé !"

Im lặng !

Hắn khó chịu, thấy lạnh lạnh sau gáy (thì lần đầu có con gái nhìn mà sao không lạnh cho được)

Hắn gằn giọng : " Lạ lắm hay sao mà nhìn ? "

Nhỏ lại khúc khích cười. Vầy là quá sức chịu đựng của hắn rồi, hắn quay lại - mặt đối mặt với nhỏ - nói lắp bắp : " Đây chịu hết nổi rồi đó nha ! "

Nhỏ im bặt, hai con mắt bắt đầu ươn ướt rồi thút thít.

------------------

Người gì đâu mà lạ ! Hết cười đã rồi lại khóc, mà cứ như là hắn có tội tình gì trong chuyện này ấy, cứ làm như thể hắn ăn hiếp người ta không bằng. Khóc thút thít được rồi, đã vậy lại càng lúc càng khóc to hơn.

Hắn bắt đầu rối ! Hắn xuống nước năn nỉ : " Nín đi bé ! Xin lỗi mà !"

Đợi hắn lải nhải câu xin lỗi tới lần thứ 99 thì nhỏ nín hẳn. Nín rồi thì cái mặt lại kênh kênh lên, ra vẻ như nhỏ là nạn nhân của hắn vậy.

Và giờ thì hắn phải đền cho nhỏ cái gì đấy mới hả dạ cô nàng khó tính kì lạ : " Đọc tiếp bài thơ đi !" (Giọng cứ như chị hai người ta )

Hắn ngán ngẩm :


Ai còn nhớ những chiều thu hiu hắt
Trong ngực tôi một chiếc lá đang run
Nó vọng lên vài câu thơ hy vọng
Gieo niềm vui thì gặt được nỗi buồn

Lẽ tự nhiên như một ngày nắng sớm
Gieo bình minh thì chạm được hoàng hôn
Trái tim tôi giống như chiếc lá
Dẫu xanh tươi cũng có lúc mỏi mòn



............

"Chưa hết bài mà, sao dừng rồi ?" - nhỏ thì thào

"Sao biết chưa hết ?" - hắn ngạc nhiên

Nhỏ im lặng không trả lời rồi thoáng một cái biến mất tích như một cơn gió nhẹ giữa bầu trời lộng gió.

Hắn chớp mắt mấy lần. Hắn ngớ ra đứng nhìn mấy cái chấn song im lặng trong ngoan ngoãn.

-----------------

"Một buổi tối kì lạ !" - Hắn nhủ thầm.

"Nhỏ dễ thương nhỉ ?

Ờ, dễ thương mà cũng thật quái đản !

Mai có gặp không ta ?

Thì cứ lên thử xem

Lên đó lại nghe nhỏ cười ah ?

Thì hỏi thêm cho biết cái tên.

Rồi hỏi gì nữa ????

Ngủ đi........."

-------------------

Hắn thở dài thườn thượt. Không gặp rồi!

Chẳng biết vì sao hắn cứ hi vọng mãi như thế.

Hắn khẽ lầm rầm : " Còn thiếu khổ cuối nữa mà !"

-------------------

"Tôi biết khổ cuối rồi" - giọng cười lại tí tách reo lên.

Tim hắn giật thót một cái thiệt mạnh. Rồi hắn cũng quay sang, nhoẻn miệng cười : "Trông mãi....."

"Trông làm gì ?" - nhỏ tủm tỉm

"Thì tại......bởi vì.......chẳng biết làm gì nữa nên trông thôi " - hắn đỏ mặt

"Yêu rồi ah? " - nhỏ kênh kiệu hỏi .

"Nhảm ! Đời nào....." - hắn gào lên rồi bỏ chạy một mạch xuống nhà




Đêm đó có một người khó ngủ




Nhưng hôm sau vẫn mò lên sân thượng và tiếp tục ........ chờ.

Hôm nay nhỏ không lên sân thượng. Có vẻ nhỏ bận.

Nhưng mãi mấy hôm sau cũng không thấy nhỏ đâu.

Mấy tuần sau cũng thế.

-------------------

Hắn bắt đầu cho rằng hai cuộc gặp mặt chỉ là hai giấc mơ thì ngay đêm đó nhỏ lại xuất hiện trong ánh trăng tròn huyền diệu.

"Vẫn chờ !" - nhỏ mỉm cười dịu dàng

"Chưa đọc hết bài thơ !" - hắn không dám quay lại nhìn nhỏ.

"Tôi biết đoạn kết rồi mà. " - nhỏ khe khẽ lắc đầu.

"Nhưng mà đây thích đọc cho xong......kẻo ko thì dang dở hết......." - hắn lững lờ

"Vậy đọc đi !"


Đơn giản vậy cớ sao ai không hiểu
Chẳng giữ gìn chiếc là lúc tôi trao?
Ném lăn lóc trên mặt đường khô khốc
Tôi đi qua đau đớn cúi đầu chào



-----------------

"Tôi giữ gìn cẩn thận lắm mà !" - nhỏ nói khẽ

"Vậy ah? " - hắn nói như không tin vào tai mình

"Chứ muốn chứng minh sao đây ? " - nhỏ hờn dỗi

"Cho xin cái tên !" - hắn cười

"Đặng Phong! Nhiêu đó thôi ah? " - nhỏ liếc liếc

"Chưa đủ " - hắn vội vàng nói

"Chứ muốn sao nữa ?" - nhỏ nhíu mắt

"Hẹn hò đi !" - hắn làm liều

...................

Im lặng lâu lắm rồi hắn nghe giọng nói nhỏ thoảng trong gió " 1h ngày mai 13/3/2006, tại đây"

Chưa kịp quay lại thì nhỏ đã biến mất.

Hắn mừng rỡ trong im lặng.......

-------------------------

1h trưa, trời nắng chang chang.

2h, con gái chúa là trễ hẹn.

3h, hắn gào lên tức tối

4h, bấm chuông cửa nhà nhỏ chẳng ai ra

5h, một bác trung niên hốt hoảng khi nghe hắn hỏi về Đặng Phong, rối rít bảo không có ai tên đó

6h, hắn biết là mình bị chơi xỏ

7h cho tới sáng hôm sau, hắn quyết định quên con nhỏ đó đi

-------------------

1h trưa ngày 13/3/1989, phát hiện xác một người con gái tự sát trong phòng

tên : Đặng Phong

18 tuổi............


The end
 

Facebook Comment

Similar threads
Thread starter Tiêu đề Diễn đàn Trả lời Ngày
C [Kinh tế] Tái cơ cấu chậm, nhiều cơ hội bị bỏ lỡ Tin tức 24h 0
tulip6193 Đà Nẵng lỡ "cảm" Hà Nội, có ai như em không? Nhạc trữ tình 18
lionking01 Yêu một người phải chăng lầm lỡ Trình bày: ung dai ve Nhạc trẻ 0
naughtyboy77621 Hai cậu học trò xứ Nghệ lỡ thi vì... cứu người Tin tức 24h 4
meoluoi Giúp đỡ những bạn trẻ lỡ mang thai CLB Fireclub 4
C [Du lịch] Nhiều điểm mới tại “Đà Nẵng - Điểm hẹn mùa hè 2013” Tin tức 24h 0
C [Du lịch] Bà Nà hứa hẹn một năm bội thu Tin tức 24h 0
Q 9 cái lợi khi phụ nữ hẹn hò với "phi công trẻ" Tin tức 24h 0
BNN Đà Nẵng - Điểm hẹn mùa hè 2012 Thông tin du lịch 0
BNN Khai mạc “Đà Nẵng – Điểm hẹn mùa hè 2012” Du lịch Đà Nẵng 0
kendyphong Tỏa sáng ở MLS, Lee Nguyễn vẫn hẹn trở lại V-League Tin Thể thao 24h 3
D Đà Nẵng - Hẹn gặp tháng Năm... Thông tin du lịch 2
BNN [Xã hội] Đà Nẵng: giám đốc hẹn đối tác rồi giết người Tin tức 24h 6
J Tặng các bạn Ebook: Hẹn bạn trên đỉnh thành công Kiến thức kinh doanh 9
khaidat Điểm hẹn mùa hè ở Paris Hình ảnh đẹp 0
BNN [Sự kiện] "Đà Nẵng - Điểm hẹn mùa hè 2011" Tin tức 24h 0
B Hẹn nhau hỗn chiến, một người bị bắn chết Tin tức 24h 0
B Hẹn nhau hỗn chiến, một người bị bắn chết Tin tức 24h 0
degiocuondi Phố đi bộ Nguyễn Đình Chiểu - Điểm hẹn của Festival Huế Huế của một thời 0
_NyK_ Hẹn em ngày đó - Guillaume Musso Tiểu Thuyết 0
samurai Đà Nẵng – Điểm hẹn mùa hè 2009 Tin tức 24h 0
Kakalot Điểm hẹn mùa hè 2009 Đà Nẵng Tin tức 24h 0

Similar threads

Top