[Xã hội] Chuyện chiếc vỏ chai bỏ đi...

Congvien_it

Moderator
<table width="100%" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0"><tbody><tr><td width="100%" align="center">Chuyện chiếc vỏ chai bỏ đi... </td></tr><tr><td height="5">
</td></tr><tr><td height="1" width="100%" bgcolor="#ffffff">
</td></tr><tr><td> Tìm một thùng rác gần nhất để vứt vỏ nước ngọt mình vừa dùng xong, đi bộ một lúc, tôi đã tìm thấy một chiếc thùng đựng rác màu xanh. Cứ nghĩ mình tới đó làm công việc mà mình nghĩ không gây hại tới môi trường là vui, nhưng thực sự tại đây tôi phải chứng kiến một sự việc mà ngay lúc đó tôi chỉ nhủ thầm rằng: mình còn phải làm nhiều hơn ở hiện tại, sống rộng lượng và cho đi nhiều hơn.

Đứng gần một gốc cây, tôi cầm lon nước trên tay, chưa thể bỏ vào thùng rác. Bởi vì, trước tôi, một cụ già trong chiếc áo rách một bờ vai, chiếc quần sờn ngang đầu gối, tay trái níu chiếc bao đựng ve chai có lẽ đi nhặt từ sáng tới lúc tôi đang ở đây, tay phải khua khoắng chiếc gậy nhỏ trong thùng rác...

<table style="WIDTH: 20px; HEIGHT: 20px" align="center" cellpadding="0" cellspacing="2"> <tbody> <tr> <td>
h12e.jpg
</td></tr> <tr> <td>
Anh công nhân môi trường đô thị (ảnh minh họa).​
</td></tr></tbody></table>
Tiếng lách cách của chiếc xe rác đang đến. Chú lao công trạc tuổi bố tôi dừng lại ngay thùng rác có ông cụ đang tất tả tìm vật gì có thể bán được. Có lẽ mải mê với gánh nặng cơm áo, ông cụ không hề nghe được tiếng xe rác bên cạnh mình hay cũng có thể ông tranh thủ từng phút để tìm kiếm kẻo bỏ lỡ những vật sắp sửa là của mình. Chú lao công quét dọn xung quanh thùng rác, mọi thứ ngăn nắp hẳn lên nhưng ông cụ vẫn chưa ngẩng đầu khỏi chiếc thùng. Ánh mắt chú tâm, một nụ cười nhạt khi tìm được món đồ cần thiết, tất cả làm ông cụ quên đi sự chuyển động xung quanh...

- Thôi ông ơi, hết chai rồi để con còn đưa rác lên xe- chú lao công giục cụ.
Ông ngẩng mặt nhìn về phía người lao công cười, cũng hết thứ cần tìm, ông phải tiếp tục với những con đường và những thùng rác khác. Lúc này, tôi mới chạy vụt lại dúi vào bao phế liệu của ông vỏ lon nước, loay hoay giúp ông cụ túm cái miệng bao cho gọn thì chú lao công nói:

- Đây là vỏ chai con thu gom trong lúc đi quét dọn, con cho ông để ông kiếm thêm ít đồng.
Vừa nói chú vừa gỡ chiếc bao to không kém gì của ông cụ. Chú thêm phần ve chai của mình vào bao lớn của ông cụ, nhanh gọn và rất khẽ. Nhìn nụ cười hiền của cụ già tôi ngỡ như là đang khóc.

Của ít nhưng lòng lại nhiều. Tôi chưa bao giờ có một cảm giác như lúc này, sự chia sẻ gánh nặng mưu sinh trong cái nắng gắt của những ngày tháng ba làm tôi như mát lạnh. Mình chưa làm được như những gì mình nghĩ, còn quá nhiều thứ để ta học hỏi và nâng niu.
Cụ già bước đi, những bước đi chậm rãi, chú lao công tiếp tục công việc của mình. Tôi cũng đi và đơn giản nghĩ chắc chiều nay ông cụ sẽ được nghỉ ngơi.
Thu Hiền
(ĐH Sư Phạm Đà Nẵng
</td></tr></tbody></table>​
 

chungtaychomaisau

New member
Dù câu chuyện trên có thật hay không thì cũng rất nhân văn.
Cảm ơn bác chủ và tác giả.
Rất mong được làm quen với tác giả.
 

Facebook Comment

Similar threads
Thread starter Tiêu đề Diễn đàn Trả lời Ngày
lionking01 Chuyện Giàn Thiên Lý Nhạc trữ tình 1

Similar threads

Top