An ủi

Kraz

New member
AN ỦI
Có lúc nào em cảm thấy lòng buồn
hãy hát lên những lời trong nỗi nhớ
nhè nhẹ thôi kẻo giật mình hoảng sợ
tiếng gió buồn xao xác chạy qua nhau

Lời hát buồn sợ chạm tới niềm đau
hay chẳng hát, em cười to lên nhé
cười ngây thơ như những ngày còn bé
xôn xao lòng trong nỗi nhớ dịu êm

Nghe hồn mình trong hơi thở của đêm
lòng buồn lắm em nghĩ về hạnh phúc
những gì đã qua, những điều được mất
đời vẫn thế thôi chẳng được hết bao giờ

Còn rất nhiều mà em sẽ không ngờ
tiếng gió cuốn xô nghiêng từng vạt nắng
hồn chênh vênh cuộc đời sao buồn lặng
em ngước nhìn lên tán lá xôn xao

Những lúc buồn nhìn thăm thẳm trời cao
em chợt nhận thấy mình sao nhỏ bé
thấy cô đơn như chưa từng được thế
chẳng là gì, như thế chẳng gì đâu

Bẻ một cành khô cho dịu bớt buồn rầu
dẫm nhẹ gót lên lá vàng rưng nắng
ngậm ô mai thấy chút gì mằn mặn
bầu trời tròn trong vắt nắng pha lê

Chợt giật mình trong giấc ngủ mê
em đã thấy Rômêô và Juliét
khi họ chết vẫn còn yêu tha thiết
hạnh phúc thường ngay cạnh đó thôi em

Gió cuối mùa thu xô vạt nắng ướt mèm
gió đầu đông làm tóc em bối rối
mưa bụi giao thời xôn xao chiều rất vội
thấy lòng mình nỗi nhớ gọi tên ai

Mặt trời hồng trong mỗi buổi sớm mai
vui vẻ nhé, đừng buồn rầu em nhé
nhặt chiếc lá dịu dàng hôn thật nhẹ
môi em cười trong nắng dấu trinh nguyên

Sưu Tầm (không biết tên tác giả)​
 

binho243

New member
Mắt em cười sao vương niềm sầu muộn
Môi em cười khắc khoải tiếng lòng vơi
Tay hững hờ nhìn chiếc lá buông rơi
Đời vẫn thế, sao lòng người thay đổi.

Nếu biết chấp nhận em rồi sẽ thấy
Chẳng là gì - một chút nắng thoáng qua.
Một chút mây bay, một chút mưa phùn
Hãy cứ đón nhận - xưa nay vẫn từng thế.​
 

Kraz

New member
Trùi ui, hông ngờ Binho mần thơ hay quá trời quá đất luôn
 

binho243

New member
hihi, hổng dám hổng dám. Anh Cà rá đã quá khen rùi. Chả là các bài thơ buồn Binho cũng thích buông lơi theo. Bởi vậy cảm xúc mới nảy sinh, mới rặn nên được đôi lời thôi. hic
 

Kraz

New member
Rứa mà "anh" Kà rá rặn cả năm nay chưa ra nỗi 1 câu trả lễ á. Tối ni ráng gác chân lên trán rặn ra phụ họa Binho hén
 

hatunguyet

New member
Xin chào anh chị trong fr, em là lính mới xin mọi người giúp đỡ, thấy mọi người làm thơ hay quá em cũng xin ghe chân một bài, có gì cho ý kiến nhé:
VÔ TÌNH
Em bước qua ta hờ hững quá
Chẳng để lại đây dẫu lời chào
Lẽ nào ân tình ngày xưa ấy
Chỉ tựa như mây gió thoáng qua

Em đã đi rồi, ta đến đâu!
Vầng trăng khuya ngự ở trời cao
Mà sao tìm hoài cô gái ấy
Chẳng thấy nơi đâu, trọ chốn nào

Ta nỗi ngông lên đập nát trăng
Trăng rơi, trăng khóc chốn quãng hằng
Mưa trăng rơi tắm hồn ta buốt giá
Đã mấy mưa rồi ta chẳng thấy em đâu?​
 

hatunguyet

New member
Ta đã sống những tháng ngày tăm tối
Mang nỗi niềm chôn giấu chốn đảo hoang
Tương lai ta là khung cảnh hoang tàn
Đầy sống gió và phong ba bão táp
Lời xám hối rời xa ta rất vội
Để một mình ta sống với cô đơn​
 

hatunguyet

New member
Lại một đêm làm bạn với năm canh
Với ngọn gió ,ánh trăng vàng trước ngõ
Trăng sáng lắm và gió kia mát rượi
Tắm linh hồn ta trong giai điệu ngân nga
Lại một đêm làm bạn với năm canh
Với nỗi sầu khi ánh trăng vừa chớm
Ta đã khóc hay trăng vàng đẫm lệ
Ướt vai ta và ướt cả linh hồn
Lại một đêm làm bạn với năm canh
Ta rên rỉ những lời thơ cuồng loạn
Máu tim ta tuôn ra làm sóng bể
Linh hồn ta bay vút thành gió khơi
Lại một đêm làm bạn với năm canh
Nhưng ánh trăng nay đã chẳng cạnh hồn
Ôi buồn thảm hồn ta bay chới với
Đến Quảng Hằng để đập nát trăng sao
Lại một đêm ,lại một đêm
Đã bao đêm rồi em có biết
Ta chỉ một mình một mình tiễn biệt
Tiễn hồn ta rồi đón nhận hồn ta​
 

leocay

New member
DNG có nhiều thi sĩ thật đó. kính nể kính nể :p... hehehe lại ước gì !!!
 

hatunguyet

New member
Khi ta xa nhau ,ánh trăng kia cũng khóc
sợi tơ trăng ứ thành những giọt sương
Và ngọn gió cũng thôi đùa vui nữa
Mà thét gào nghe rợn cả thịt da

Khi ta xa nhau ,sao trời cũng ngừng sáng
Chỉ thay nhau rụng xuống giữa bao la
Và đời ta cũng chẳng còn em nữa
Chỉ mình ta ,với thể xác héo mòn

Khi ta xa nhau ,hồn ta cũng chết
Chết muôn đời với hình bóng xa xôi
Chết câm lặng không một lời rên rỉ
Giữa không gian với muôn vàn cay đắng​
 

hatunguyet

New member
Em có thấy hồn anh trên cao ấy
Quyện với tơ trăng ,mòn mõi bóng hình em
Trăng cao quá và em xa xôi quá
Làm sao đây ,em hỡi ! phải làm sao

Hồn anh đấy ,đang kêu gào rên rỉ
Rợn cả không gian ,cả vũ trụ bao la
Để tìm em ,người con gái hôm qua
Đã cùng anh nói lời yêu thắm thiết

Tiếc một điều trời cao bao la quá
Xác thịt anh mệt lã bỡi hồn đau
Anh âu sầu ,hồn bay vút lên cao
Thể xác anh dần tan thành bể máu

Người yêu hỡi ! giờ nương náu nơi đâu
Sao lại để trăng rơi vào vũng máu
vũng máu khô như hồn anh chết lặng
Thể xác khô rồi _trăng cũng khô​
 

binho243

New member
Chậc, một hồn thơ đang khắc khoải, vật vã với những trăn trở tìm một tri kỉ đây mà. hihi.
Một lúc nào anh chợt nhìn thấy
Ánh mắt ai đắm đuối nơi nao
Khẽ khàng nụ cười duyên bừng hé
Hình bóng anh choáng lấy tim ai.​
 

Kraz

New member
Chào bạn Hatunguyet. Thơ bạn nghe có vẻ khắc khoải nhỉ? Chắc người viết cũng đầy ấp tâm sự. Chúc bạn tìm được niềm vui ở 4rum hén. Hy vọng sớm thấy những vần thơ tươi vui của bạn
 

hatunguyet

New member
Thơ tôi đấy
Thơ tôi đấy những lời thơ vô nghĩa
Rao giữa chợ đời được mấy kẻ mua cho
Người qua người lại chỉ mình tôi lặng lẽ
Ướt đẫm câu thơ bởi dòng lệ tủi hờn

Đừng nhặt nữa những lời thơ điên dại
Nhặt làm gì những lời lẽ ngu si
Hãy để thơ tôi bay theo từng ngọn gió
Gửi lên trăng những chuyện tình đắng cay

Có phải trăng khóc
Có phải trăng buồn
Sao lại rơi xuống
Từng sợi mong manh

Tơ trăng sáng quá ,tìm ai đó
Có phaỉ tìm tôi người gửi ý thơ
Tôi vội vàng thả hồn theo trăng sáng
Bỗng giật mình _trời hỡi ta đang mơ​
 

Facebook Comment

Top