vitcon_pro
New member
Truyện vịt viết, có vài chỗ không chỉnh lắm mọi người đừng cười nhé ^^!!
Tao đang làm trai bao
BUZZ!!!
- Ê, lâu rồi không gặp mày. Lâu nay mày thế nào, khỏe chứ?
- Ờ, tao khỏe. – Cái thằng bạn hồi học lớp cấp 3 với tôi đấy. Hồi còn mài đũng quần ở trường phổ thông có bao giờ nói chuyện với nó đâu, mà có thì cũng chỉ là vài câu xã giao thôi à. Sau khi ra trường, mỗi đứa một đường, mỗi người một nẻo, tôi cũng ít gặp nó, một năm chắc gặp nó được 2 lần 20/11 và tết, hết. Mà có khi chẳng gặp nữa cơ, hì. Cái lỗi này là cũng do tôi, tôi về quê ăn tết nên chẳng đi họp lớp được. Vậy là “hẹn gặp anh lần sau” nhé ^^!!. Khi tôi vào đại học, chỉ biết đến con đường đến trường và những thứ xung qanh ngôi trường mà tôi đang theo học. Có bao giờ đi xuống phía nhà nó đâu, nên cũng chẳng thể nào gặp nó được. Chỉ còn gặp nhau online thôi. Online, nhưng nó với tôi nói chuyện cũng hợp nhau. Chắc tại nói chuyện bằng cái bàn phím nên cái gì cũng dễ nói hơn thì phải. Chúng tôi cũng hay tâm sự linh tinh ^^!!
- Mày thì sao? – Nó tiếp.
- Bình thường. Chẳng có j đặc biệt. – Tôi trả lời - Bữa nay chán quá mày ơi. Mới vào năm học, rảnh thôi rồi. Mày có việc j cho tao làm với.
- Mày lo học đi. Than cái nỗi j.
- Mía, tao đang nghèo, kiếm việc j làm để có tiền mà xài chứ. – Là con gái nhưng tôi cũng không phải là đứa dịu dàng cho lắm. Trên lớp toàn bị mấy thằng đánh đồng như nhau cả ^^!! Có người nói đấy là cá tính. Tôi thì thấy giống tính cá hơn
). Không tin thì cứ thử nhảy xuống biển là thấy liền, nhiều cá lắm >,<.
- Làm j mà đến nỗi thế, lo mà học cho đàng hoàng đi cô lớp trưởng.
- Hic, lâu rùi mới nghe lại cái danh này, oai gớm.
- keke.
Nó nhắc tới cái chức vụ lớp trưởng mà tôi thấy nhớ tụi cấp 3 quá. Cái thời nông nổi, bồng bột. Nhớ lại cuối năm 12, khi chuẩn bị thi tốt nghiệp, nhà trường cứ bắt học sinh phải lên lớp ôn bài, nhưng có tên “giặc quỷ” nào chịu ngồi yên đâu, và tôi cũng là một trong số đó. ^^!! Xử lớp chuồn học ra biển chơi (trường tôi gần biển mà), hôm đó vui thật và cũng là một ngày đáng nhớ. Hôm đấy cả lớp bị cô chủ nhiệm ca cho một bài, thầy giám thị là hai và cả thầy hiệu trưởng nữa chứ. Hic, thầy còn dọa sẽ hạ hạnh kiểm cán sự lớp. =,= Ối, kiểu này toi mạng rồi ^^. Nói vậy chứ “làm người ai làm thế!”. Ôi thời áo trắng đến trường… “Áo dài vui, áo dài hát. Bao nắng xuân mang về khắp nơi. Áo dài nói, áo dài cười. Mang hạnh phúc đến cho mọi người…”
- Ờ, mà bữa nay mày làm j? – Tôi hỏi nó đang làm j, chứ không hỏi là đang học cái j, vì tôi biết nó học trung cấp xong rồi, đang cù bơ cù bất… khổ thế đấy, đi học là một chuyện, ra trường xin được việc hay không lại là một chuyện khác.
- Tao đang làm trai bao.
- Hỉ. haha (kèm theo là cái emoticon cười ngắt nghẻo =))), mày làm chai bao hả. Làm ở đâu, tao lên phụ mày nhé!
- Mày có làm được đâu. Làm trai bao, chứ có buôn phế liệu đâu.
- Thôi đi mày. Bao với biếc cái j.
- Tao nói thật đấy. Tao đang làm trai bao.
Câu khẳng định của nó làm mặt tôi biến dạng. Tôi cũng chẳng tưởng tượng được cái mặt tôi lúc đó sẽ trông như thế nào. Chỉ biết là nó méo xẹo, trông ngơ ngơ như mấy thằng bị bệnh đao á (nói vậy thì tội cho mấy bệnh nhân bị bệnh wá, nhưng sự thật là đấy)
- Đừng đùa, tao không đùa đâu. – Tôi tỏ ra nghiêm túc, để hy vọng hắn sẽ nói câu gì đó, đại loại là “tao đùa đấy”, hay “lâu ngày không gặp mày, tao chọc mày tý”
- Không. Tao không đùa.
Tim tôi như ngừng đập, hay vì nó đập quá nhanh, tôi không kiểm soát được trạng thái cơ thể mình được nữa. Tôi cảm thấy ngột thở.
- Mày điên à. Mày hết việc làm rồi hay sao mà lại làm cái việc này.
Tôi định phang cho nó cái mác “bẩn thỉu” nhưng tôi không thể thốt lên được, tôi cũng chưa biết rõ tại sao nó lại ra nông nỗi này, nên kiềm chế là cách tốt nhất để hiểu mọi chuyện. Trước kia nó đã từng tâm sự với tôi là nó muốn chết. Tôi đã chửi nó là “Đồ ngu, chết vì một đứa con gái”. Mà cũng ngu thật, mặc dù tôi là con gái, nhưng có thằng nào muốn chết vì tôi thì tôi vẫn chửi như vậy. Cuộc sống của mình do bố mẹ mình sinh ra, cho ăn, cho học, hai mươi mấy tuổi chưa báo hiếu được bố mẹ đã đòi chết vì một đứa đâu đâu, khổ thân bố mẹ nuôi nấng, dạy dỗ. “Mày không nghĩ cho bản thân thì cũng nghĩ cho bố mẹ mày chứ”. Đấy là những j tôi nói khi nó có cái suy nghĩ quái đản trong đầu nó. Còn bây giờ thì sao nhỉ. Tôi chỉ mong đây không fải là sự thật, là một câu bông đùa quá chớn
- Tao… - Nó ngập ngừng, chẳng biết nó muốn nói cái j đây
- Có chuyện j với mày à? – Tôi hỏi với giọng điệu nhẹ nhàng hơn.
- Uhm
-
- Tao đang cần tiền
- Cần tiền. Cần tiền mà đi làm việc này à. Chẳng lẽ không còn việc nào nữa hay sao mà lại đâm đầu vào đây. – Tôi có vẻ nổi giận rồi đấy
- Tao cần nhiều tiền lắm
- Cần tiền thì cũng có nhiều cách để kiếm tiền, đi vay đi mượn, hay đi làm công việc nào đấy, nhưng không phải là việc này, mày hiểu không?
- Uhm, biết chứ. Nhưng …
Nhưng… , nhưng cái j đây. Tôi lo lắng thật sự
- Người yêu tao nằm viện. Cần rất nhiều tiền, tao không thể làm ngơ được.
Nước mắt tôi đã lăn dài trên má từ bao giờ. Tôi đâu phải một đứa yếu đuối, dễ khóc nhè như vậy chứ. Nhưng lúc này tôi không thể kìm được, hai dòng lệ cứ tuôn dài. Tôi khóc vì nó, vì nó đang làm cái công việc mà tôi nghĩ đấy là công việc bần cùng nhất xã hội, nhục nhã…
Tôi im lặng hồi lâu, hắn cũng chẳng nói j.
- Mày làm việc này lâu chưa? – Tôi hỏi, chẳng hiểu sao tôi lại hỏi nó câu này nữa.
- Cũng được một thời gian rồi. Tao lỡ một lần, và… Bây giờ không bỏ được
- Sao???
- Nhục lắm mày ơi. Họ muốn j cũng phải chiều hết. Tối làm lúc 9-10h, đến 2-3h sáng là chuyện bình thường. Mệt nhưng vẫn phải làm
Tôi chẳng tin nổi nữa, một con bé còn đang mài đũng quần trên giảng đường đại học, chuyện tình yêu nó còn chưa “nếm”, huống hồ là những chuyện abc…xyx này, nó chẳng hiểu j hết. Nhưng bản năng, coi TV, đọc sách báo… và nó cũng đã qua cái tuổi dậy thì rồi, chắc cũng hiểu “trai bao” chẳng phải là công việc lành mạnh gì.
- Mày biết thế sao mày không bỏ đi. Kiếm việc khác mà làm. – Tôi khuyên nhẹ. Mặc dù rất tức giận , cộng 2 dòng lệ lăn dài nhưng tôi không thể nào nặng lời với hắn được. Thằng chết giẫm…
- Tao lỡ một lần rồi, bây giờ không bỏ được, mà việc này không phải nói bỏ là bỏ được đâu. Tao cũng đang cần tiền nữa.
- Cần tiền thì cũng không cần phải làm cái công việc này. Mày nghỉ làm đi – Tôi năn nỉ nó
- Uhm, tao làm mấy bữa nữa rùi nghỉ, tao còn thiếu ít nữa thôi. Mày hiểu cho tao.
- Mày… - Cảm giác cứ nghẹn nghẹn ở cổ, nước mắt vẫn rơi, càng nghĩ càng nghẹn ngào.
- Mày có biết là tao đang khóc không? Tao đang khóc vì mày đấy.
- Tao… Nói này, mày đừng giận tao nhé ^^!!
- j
- Tao làm bồi ở quán bar, vừa nãy tao đùa mày đấy.
- Cái j. Mày hết trò đùa rồi hay sao lại đùa tao như vậy? – mặc dù khóc hết nước mắt từ nãy giờ, nhưng khi nó nói vậy thấy lòng nhẹ đi phần nào. Sao mình dễ tin người thế nhỉ. Nhưng kệ, cứ tin đi, dù sao nó cũng nói là nó chẳng làm cái việc “bẩn thỉu” đó.
- Tao cảm ơn mày.
- Cảm ơn vì cái j?
- Cảm ơn vì mày đã khóc, khóc vì tao. Mày đúng là bạn tốt.
- Tao tốt từ xưa tới giờ rồi. – Tôi gạt nước mắt, khẽ cười và reply với giọng ngỗ nghịch như ngày nào.
-------
Thực sự lòng tôi đang rất rối bời, ruột gan cũng chẳng biết nằm chỗ nào nữa. Vừa vui vừa buồn, bán tín bán nghi… Mình có phải là người “tin người quá đáng” không nhỉ? Nó nói j cũng tin. Nhưng làm sao có thể nghi ngờ được khi nó là bạn mình, lại nói như thật nữa chứ.
Tôi tự đặt ra những câu hỏi mà chẳng thể nào biết câu trả lời cụ thể, rằng: Đấy là sự thật, nó không làm công việc đó. Hay nó nói vậy để tôi vui, tôi không khóc?... Tôi không dám hỏi kĩ hơn, sợ nó tổn thương và tự làm tổn thương chính tôi...
Online thì vẫn là online, chẳng thể nào đoán biết được người đang nói chuyện bằng cái bàn phím với nghĩ cái j, vì có nhìn được sắc mặt của họ đâu cơ chứ. Chỉ tự suy đoán bằng cảm quan thôi.
Online và offline là hai thế giới cùng tồn tại song song, không có cái nào là xấu và tốt hoàn toàn cả. Hãy biết lựa chọn thông tin để phân biệt tốt và xấu. Và hãy luôn là chính mình ở cả hai thế giới nhé ^^!!
Tao đang làm trai bao
BUZZ!!!
- Ê, lâu rồi không gặp mày. Lâu nay mày thế nào, khỏe chứ?
- Ờ, tao khỏe. – Cái thằng bạn hồi học lớp cấp 3 với tôi đấy. Hồi còn mài đũng quần ở trường phổ thông có bao giờ nói chuyện với nó đâu, mà có thì cũng chỉ là vài câu xã giao thôi à. Sau khi ra trường, mỗi đứa một đường, mỗi người một nẻo, tôi cũng ít gặp nó, một năm chắc gặp nó được 2 lần 20/11 và tết, hết. Mà có khi chẳng gặp nữa cơ, hì. Cái lỗi này là cũng do tôi, tôi về quê ăn tết nên chẳng đi họp lớp được. Vậy là “hẹn gặp anh lần sau” nhé ^^!!. Khi tôi vào đại học, chỉ biết đến con đường đến trường và những thứ xung qanh ngôi trường mà tôi đang theo học. Có bao giờ đi xuống phía nhà nó đâu, nên cũng chẳng thể nào gặp nó được. Chỉ còn gặp nhau online thôi. Online, nhưng nó với tôi nói chuyện cũng hợp nhau. Chắc tại nói chuyện bằng cái bàn phím nên cái gì cũng dễ nói hơn thì phải. Chúng tôi cũng hay tâm sự linh tinh ^^!!
- Mày thì sao? – Nó tiếp.
- Bình thường. Chẳng có j đặc biệt. – Tôi trả lời - Bữa nay chán quá mày ơi. Mới vào năm học, rảnh thôi rồi. Mày có việc j cho tao làm với.
- Mày lo học đi. Than cái nỗi j.
- Mía, tao đang nghèo, kiếm việc j làm để có tiền mà xài chứ. – Là con gái nhưng tôi cũng không phải là đứa dịu dàng cho lắm. Trên lớp toàn bị mấy thằng đánh đồng như nhau cả ^^!! Có người nói đấy là cá tính. Tôi thì thấy giống tính cá hơn
- Làm j mà đến nỗi thế, lo mà học cho đàng hoàng đi cô lớp trưởng.
- Hic, lâu rùi mới nghe lại cái danh này, oai gớm.
- keke.
Nó nhắc tới cái chức vụ lớp trưởng mà tôi thấy nhớ tụi cấp 3 quá. Cái thời nông nổi, bồng bột. Nhớ lại cuối năm 12, khi chuẩn bị thi tốt nghiệp, nhà trường cứ bắt học sinh phải lên lớp ôn bài, nhưng có tên “giặc quỷ” nào chịu ngồi yên đâu, và tôi cũng là một trong số đó. ^^!! Xử lớp chuồn học ra biển chơi (trường tôi gần biển mà), hôm đó vui thật và cũng là một ngày đáng nhớ. Hôm đấy cả lớp bị cô chủ nhiệm ca cho một bài, thầy giám thị là hai và cả thầy hiệu trưởng nữa chứ. Hic, thầy còn dọa sẽ hạ hạnh kiểm cán sự lớp. =,= Ối, kiểu này toi mạng rồi ^^. Nói vậy chứ “làm người ai làm thế!”. Ôi thời áo trắng đến trường… “Áo dài vui, áo dài hát. Bao nắng xuân mang về khắp nơi. Áo dài nói, áo dài cười. Mang hạnh phúc đến cho mọi người…”
- Ờ, mà bữa nay mày làm j? – Tôi hỏi nó đang làm j, chứ không hỏi là đang học cái j, vì tôi biết nó học trung cấp xong rồi, đang cù bơ cù bất… khổ thế đấy, đi học là một chuyện, ra trường xin được việc hay không lại là một chuyện khác.
- Tao đang làm trai bao.
- Hỉ. haha (kèm theo là cái emoticon cười ngắt nghẻo =))), mày làm chai bao hả. Làm ở đâu, tao lên phụ mày nhé!
- Mày có làm được đâu. Làm trai bao, chứ có buôn phế liệu đâu.
- Thôi đi mày. Bao với biếc cái j.
- Tao nói thật đấy. Tao đang làm trai bao.
Câu khẳng định của nó làm mặt tôi biến dạng. Tôi cũng chẳng tưởng tượng được cái mặt tôi lúc đó sẽ trông như thế nào. Chỉ biết là nó méo xẹo, trông ngơ ngơ như mấy thằng bị bệnh đao á (nói vậy thì tội cho mấy bệnh nhân bị bệnh wá, nhưng sự thật là đấy)
- Đừng đùa, tao không đùa đâu. – Tôi tỏ ra nghiêm túc, để hy vọng hắn sẽ nói câu gì đó, đại loại là “tao đùa đấy”, hay “lâu ngày không gặp mày, tao chọc mày tý”
- Không. Tao không đùa.
Tim tôi như ngừng đập, hay vì nó đập quá nhanh, tôi không kiểm soát được trạng thái cơ thể mình được nữa. Tôi cảm thấy ngột thở.
- Mày điên à. Mày hết việc làm rồi hay sao mà lại làm cái việc này.
Tôi định phang cho nó cái mác “bẩn thỉu” nhưng tôi không thể thốt lên được, tôi cũng chưa biết rõ tại sao nó lại ra nông nỗi này, nên kiềm chế là cách tốt nhất để hiểu mọi chuyện. Trước kia nó đã từng tâm sự với tôi là nó muốn chết. Tôi đã chửi nó là “Đồ ngu, chết vì một đứa con gái”. Mà cũng ngu thật, mặc dù tôi là con gái, nhưng có thằng nào muốn chết vì tôi thì tôi vẫn chửi như vậy. Cuộc sống của mình do bố mẹ mình sinh ra, cho ăn, cho học, hai mươi mấy tuổi chưa báo hiếu được bố mẹ đã đòi chết vì một đứa đâu đâu, khổ thân bố mẹ nuôi nấng, dạy dỗ. “Mày không nghĩ cho bản thân thì cũng nghĩ cho bố mẹ mày chứ”. Đấy là những j tôi nói khi nó có cái suy nghĩ quái đản trong đầu nó. Còn bây giờ thì sao nhỉ. Tôi chỉ mong đây không fải là sự thật, là một câu bông đùa quá chớn
- Tao… - Nó ngập ngừng, chẳng biết nó muốn nói cái j đây
- Có chuyện j với mày à? – Tôi hỏi với giọng điệu nhẹ nhàng hơn.
- Uhm
-
- Tao đang cần tiền
- Cần tiền. Cần tiền mà đi làm việc này à. Chẳng lẽ không còn việc nào nữa hay sao mà lại đâm đầu vào đây. – Tôi có vẻ nổi giận rồi đấy
- Tao cần nhiều tiền lắm
- Cần tiền thì cũng có nhiều cách để kiếm tiền, đi vay đi mượn, hay đi làm công việc nào đấy, nhưng không phải là việc này, mày hiểu không?
- Uhm, biết chứ. Nhưng …
Nhưng… , nhưng cái j đây. Tôi lo lắng thật sự
- Người yêu tao nằm viện. Cần rất nhiều tiền, tao không thể làm ngơ được.
Nước mắt tôi đã lăn dài trên má từ bao giờ. Tôi đâu phải một đứa yếu đuối, dễ khóc nhè như vậy chứ. Nhưng lúc này tôi không thể kìm được, hai dòng lệ cứ tuôn dài. Tôi khóc vì nó, vì nó đang làm cái công việc mà tôi nghĩ đấy là công việc bần cùng nhất xã hội, nhục nhã…
Tôi im lặng hồi lâu, hắn cũng chẳng nói j.
- Mày làm việc này lâu chưa? – Tôi hỏi, chẳng hiểu sao tôi lại hỏi nó câu này nữa.
- Cũng được một thời gian rồi. Tao lỡ một lần, và… Bây giờ không bỏ được
- Sao???
- Nhục lắm mày ơi. Họ muốn j cũng phải chiều hết. Tối làm lúc 9-10h, đến 2-3h sáng là chuyện bình thường. Mệt nhưng vẫn phải làm
Tôi chẳng tin nổi nữa, một con bé còn đang mài đũng quần trên giảng đường đại học, chuyện tình yêu nó còn chưa “nếm”, huống hồ là những chuyện abc…xyx này, nó chẳng hiểu j hết. Nhưng bản năng, coi TV, đọc sách báo… và nó cũng đã qua cái tuổi dậy thì rồi, chắc cũng hiểu “trai bao” chẳng phải là công việc lành mạnh gì.
- Mày biết thế sao mày không bỏ đi. Kiếm việc khác mà làm. – Tôi khuyên nhẹ. Mặc dù rất tức giận , cộng 2 dòng lệ lăn dài nhưng tôi không thể nào nặng lời với hắn được. Thằng chết giẫm…
- Tao lỡ một lần rồi, bây giờ không bỏ được, mà việc này không phải nói bỏ là bỏ được đâu. Tao cũng đang cần tiền nữa.
- Cần tiền thì cũng không cần phải làm cái công việc này. Mày nghỉ làm đi – Tôi năn nỉ nó
- Uhm, tao làm mấy bữa nữa rùi nghỉ, tao còn thiếu ít nữa thôi. Mày hiểu cho tao.
- Mày… - Cảm giác cứ nghẹn nghẹn ở cổ, nước mắt vẫn rơi, càng nghĩ càng nghẹn ngào.
- Mày có biết là tao đang khóc không? Tao đang khóc vì mày đấy.
- Tao… Nói này, mày đừng giận tao nhé ^^!!
- j
- Tao làm bồi ở quán bar, vừa nãy tao đùa mày đấy.
- Cái j. Mày hết trò đùa rồi hay sao lại đùa tao như vậy? – mặc dù khóc hết nước mắt từ nãy giờ, nhưng khi nó nói vậy thấy lòng nhẹ đi phần nào. Sao mình dễ tin người thế nhỉ. Nhưng kệ, cứ tin đi, dù sao nó cũng nói là nó chẳng làm cái việc “bẩn thỉu” đó.
- Tao cảm ơn mày.
- Cảm ơn vì cái j?
- Cảm ơn vì mày đã khóc, khóc vì tao. Mày đúng là bạn tốt.
- Tao tốt từ xưa tới giờ rồi. – Tôi gạt nước mắt, khẽ cười và reply với giọng ngỗ nghịch như ngày nào.
-------
Thực sự lòng tôi đang rất rối bời, ruột gan cũng chẳng biết nằm chỗ nào nữa. Vừa vui vừa buồn, bán tín bán nghi… Mình có phải là người “tin người quá đáng” không nhỉ? Nó nói j cũng tin. Nhưng làm sao có thể nghi ngờ được khi nó là bạn mình, lại nói như thật nữa chứ.
Tôi tự đặt ra những câu hỏi mà chẳng thể nào biết câu trả lời cụ thể, rằng: Đấy là sự thật, nó không làm công việc đó. Hay nó nói vậy để tôi vui, tôi không khóc?... Tôi không dám hỏi kĩ hơn, sợ nó tổn thương và tự làm tổn thương chính tôi...
Online thì vẫn là online, chẳng thể nào đoán biết được người đang nói chuyện bằng cái bàn phím với nghĩ cái j, vì có nhìn được sắc mặt của họ đâu cơ chứ. Chỉ tự suy đoán bằng cảm quan thôi.
Online và offline là hai thế giới cùng tồn tại song song, không có cái nào là xấu và tốt hoàn toàn cả. Hãy biết lựa chọn thông tin để phân biệt tốt và xấu. Và hãy luôn là chính mình ở cả hai thế giới nhé ^^!!
It's me!
Sửa lần cuối: