Miu
New member
[MEDIA]mms://nhacvietplus.com.vn/nhacvietplus/media/01album/Lament.wma[/MEDIA]
Chính xác đến từng giai điệu một, Aciago đưa con người đến tận cùng của cái lạnh giá, của màn sương trắng tang tóc bi ai. Caudal cũng hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ bằng “tiếng hát” của anh, mặc dù chính người nghe ít ai hiểu được lời ca khúc, nhưng qua “Laments” theo đúng tên gọi của nó – lời than vãn, tiếng kêu rên rỉ - cảm nhận được phần nào nỗi thống khổ của một kiếp người.
Mở đầu là đoạn intro với tiếng mưa rơi không ngớt, tiếng thú kêu hoang dại, âm thanh của thổ dân yếu ớt… đan xen lồng ghép lại với nhau. Đó là một cánh rừng vào đêm mưa ẩm ướt, thú hoang đói rét kêu lên những âm điệu vô hồn, và con người cũng vậy thôi… cũng cô quạnh, hẩm hiu, thèm khát lẽ sống, thèm khát hạnh phúc. Đó là lẽ hiển nhiên !
The Writing And The Cry... sẽ xoáy sâu rồi dần dần nhấn chìm người nghe vào tận cùng của nước mắt, cứ thế đay nghiến con tim nứt rạn để rồi càng rách toác ra hơn…
Đau chứ?
Dĩ nhiên rồi…
Một khi đã chạm đến con tim đang thoi thóp của một linh hồn vất vưởng
Một khi đã vô tình để nó rớm máu…
Một khi…
những giấc mơ ảo ảnh cứ hiện hữu ra trước mắt… rõ ràng… mồn một…
“Nhớ lại lần đầu tiên khi mới nghe Lament, ngạc nhiên bởi guitar làm mình đau thắt. Dù bản thân khi đó không đến nỗi bi ai sầu não lắm, nhưg nó khiến mình nghĩ ngợi... nghĩ về cuộc sống... bệnh tật... tình thương giữa con người với con người... tình yêu? chắc cũng có...
Bây giờ đã là đầu thu... mưa thu vô tình làm ta lạnh quá! ... sai lầm khi lại mở Lament... nhưg không thể tắt nó đi được... cứ để nó cuốn mình vào tiếng rên rỉ... hơi thở thoi thóp... rồi, lại vương dài trên má... cái thứ mình căm thù... nhưg ko thể thiếu.
Gió thu nhè nhẹ mơn trớn trên da thịt... lạnh cắt. Bao điều chưa làm được... bao điều cố gắng để hoàn thành...
Cố hi vọng để rồi lại thất vọng.
Cố sống để lại tìm đến cái chết...
Vẫn khung cảnh nhạt nhòa bao phủ bởi khói sương mờ mịt... luôn là thế và với mình nó cứ mãi như thế.. Khéo ở đó mình sẽ tìm được sự bình yên...
Tự nhiên thấy mình nên làm lại, làm lại nhiều điều… Tự nhiên muốn rũ bỏ tất cả….”
Laments chỉ mang lại cho người nghe cảm giác lạnh giá cô đơn, cô đơn đến lạnh người, đến cùng cực trong cơn mưa giữa những cách rừng già. Tiếng kêu ai oán, tiếng rú của bầy sói, tiếng than vãn của con người... Những nỗi buồn sâu thẳm đa chiều.
Mở đầu bài hát vẫn là tiếng guitar buồn đến lạnh người, như xóay sâu hơn vào vết thương đó, đẩy nỗi buồn đến tận cùng của nước mắt.
Đỉnh điểm của nỗi buồn có lẽ là Laments, đỉnh điểm của Lament có lẽ là tiếng guitar khắc khoải. Để làm nên 1 Laments hay và da diết đến thế, tôi chắc rằng ai khi nghe Laments cũng phải lặng người đi vì tiếng guitar.
Tiếng ghitar trong The Moor của Opeth cũng làm tôi có cảm giác như thế, nhưng Aciago trong Laments còn làm được nhiều hơn thế. Tiếng guitar dẫn dụ con người vào tận cùng của cảm xúc, của sự đau khổ tột cùng, của nước mắt, của những lời oán than. Tiếng guitar thể hiện rõ sự cô độc và lạnh lẽo của con người khi ngoài kia tuyết trắng bao phủ, bóng đêm ập về và cơn mưa rả rích còn đó.
Gục ngã, khi tiếng hát hay tiếng hét vang vọng trong đêm thể hiện sự tuyệt vọng trong bóng đêm của con vật hay con người kia?
Đỉnh điểm của nỗi buồn có lẽ là Laments, đỉnh điểm của Lament có lẽ là tiếng guitar khắc khoải. Để làm nên 1 Laments hay và da diết đến thế, tôi chắc rằng ai khi nghe Laments cũng phải lặng người đi vì tiếng guitar.
Tiếng ghitar trong The Moor của Opeth cũng làm tôi có cảm giác như thế, nhưng Aciago trong Laments còn làm được nhiều hơn thế. Tiếng guitar dẫn dụ con người vào tận cùng của cảm xúc, của sự đau khổ tột cùng, của nước mắt, của những lời oán than. Tiếng guitar thể hiện rõ sự cô độc và lạnh lẽo của con người khi ngoài kia tuyết trắng bao phủ, bóng đêm ập về và cơn mưa rả rích còn đó.
Gục ngã, khi tiếng hát hay tiếng hét vang vọng trong đêm thể hiện sự tuyệt vọng trong bóng đêm của con vật hay con người kia?