Tình khúc bất hủ

minhphuc

New member
[MEDIA]http://www.canhac.com/asx.php?type=1&id=4203[/MEDIA]
Tên Bài Hát: Đêm Đông
Nhạc: Nguyễn Văn Thương
Lời: Kim Minh
Trình bày:Trần Thái Hòa

Chiều chưa đi màn đêm rơi xuống
Đâu đấy buông lững lờ tiếng chuông
Đôi cánh chim bâng khuâng rã rời
Cùng mây xám về ngang lưng trời
Thời gian như ngừng trong tê tái
Cây trút lá cuốn theo chiều mây
Mưa giăng mắc nhớ nhung, tiêu điều
Sương thướt tha bay, ôi! đìu hiu
Đêm đông, xa trông cố hương buồn lòng chinh phu
Đêm đông, bên song ngẩn ngơ kìa ai mong chồng
Đêm đông, thi nhân lắng nghe tâm hồn tương tư
Đêm đông, ca nhi đối gương ôm sầu riêng bóng
Gió nghiêng, chiều say
Gió lay ngàn cây,
Gió nâng thuyền mây
Gió reo sầu miên
Gió đau niềm riêng
Gió than triền miên
Đêm đông, ôi ta nhớ nhung
Đường về xa xa
Đêm đông, ta mơ giấc mơ, gia đình, yêu đương
Đêm đông, ta lê bước chân phong trần tha phương
Có ai thấu tình cô lữ, đêm đông không nhà

---------------------------------------
Tôi yêu mùa đông. Tình yêu từ thuở tâm hồn còn trứng nước với những suy nghĩ ngây thơ: mùa đông được mặc chiếc áo ấm đẹp. Nhưng rồi, càng lớn, càng đi ra ngòai vòng tay của mẹ, của thị trấn nhỏ, tôi càng gặp nhiều người yêu mùa đông. Những người ở thành phố hối hả này yêu mùa đông. Vì sao vậy? Rồi, tôi cũng lớn dần, đủ trưởng thành để tìm được câu trả lời. Câu trả lời có từ rất nhiều điểm chung của những người tôi gặp, của thế giới xung quanh tôi, và của cả nhạc sĩ Nguyễn Văn Thương với Đêm đông.

Trong cuộc đua chen hối hả của thành phố này, đa phần thời gian người ta vội vã cuốn theo nhịp của công việc, phải như thế để tồn tại, phải như thế để khẳng định mình, phải như thế để cống hiến được tuổi trẻ của mình cho đời, nhưng cũng phải như thế để cảm nhận những giây phút sâu lắng của tâm hồn mình. Người ta hay trở về với chính mình vào những đêm mùa đông.

Mùa đông, thời gian dường như trôi chậm hơn. Bởi cái lạnh đánh thức da thịt khiến người ta không thể hoàn toàn chìm đắm vào công việc mà buộc phải cảm nhận và hướng mình ra thế giới bên ngoài nhiều hơn. Để biết rằng thời gian đang trôi, chiều chưa đi nhưng đêm cũng đang xuống dần. Đâu đó tiếng chuông chùa vẳng lại. Cái tiếng chuông chùa giữa phố thị như là thanh âm của sự tĩnh lặng, nhưng cũng là thanh âm của sự nhắc nhớ, của thời gian ngày xưa và một không gian nào đó xa lắm nơi người ta thực sự thuộc về. Có cánh chim nào cũng đang rã rời mỏi mệt tìm về chốn nghỉ. Có làn mây xám nào cũng đang chầm chậm trôi ngang lưng trời. Đều là những sự vận động, nhưng là những vận động trong mệt mỏi, đó là cái vận động của cuối ngày, vận động để đi dần về phía tĩnh lặng.

Thi nhân cũng dần đi vào chính lòng mình. Cái tĩnh lặng mỏi mệt của không gian khiến thời gian trong tâm hồn thi nhân, dường như cũng dừng lại và tê tái. Cái tê tái đến đây đã là cái lạnh của lòng, của chiều sâu. Và cái tê tái đó càng tái tê hơn khi lữ khách trở về với thế giới mặt đất gần hơn xung quanh mình: cây trút lá, mưa giăng mắc, sương thướt tha, và tất cả cứ tiêu điều, đìu hiu quá. Tiếng ca Lê Dung vốn trong, cao và lạnh. Nhập với lời ca này, sao cái tái tê lạnh buốt cứ ngấm dần, ngấm dần và ngấm rất sâu vào hồn người nghe…

Và lúc này, lữ khách bắt đầu dành cho tâm hồn mình một sự lắng nghe để biết mình khát khao điều gì trong cái chiều-đêm mùa đông ấy:
Đêm đông, xa trông cố hương buồn lòng chinh phu
Đêm đông, bên song ngẩn ngơ kìa ai mong chồng
Đêm đông, thi nhân lắng nghe tâm hồn tương tư
Đêm đông, ca nhi đối gương ôm sầu riêng bóng
Không nói trực tiếp tiếng lòng mình, nhưng lữ khách nghe trong đêm đông tiếng lòng chinh phu buồn xa quê, tiếng lòng chinh phụ dựa song ngóng chồng, tiếng thi nhân buồn tương tư, tiếng ca nhi soi gương và ôm nỗi sầu riêng chỉ một mình mình hiểu. Chinh phu-chinh phụ, thi nhân-ca nhi, chinh phu khát chinh phụ, ca nhi khát thi nhân, những cặp đôi tình nhân vốn luôn khát khao gần gặn, nhưng cũng luôn gặp cảnh cách xa. Nỗi day dứt vì cách xa chẳng phải đêm đông mới có, nhưng lại cứ cồn lên vào mỗi đêm mùa đông lạnh lẽo. Mùa đông, người ta cần nhau, cần chia sẻ, cần sự gần gũi bằng xương thịt để cảm nhận cái ấm nồng về tâm hồn. Nhưng mùa đông lạnh chỉ nhắc rằng nỗi khát khao đó là không thể. Khát khao càng mạnh thì nỗi sầu lạnh chỉ càng lớn dần thôi.
Gió nghiêng, chiều say
Gió lay ngàn cây,
Gió nâng thuyền mây
Gió reo sầu miên
Gió đau niềm riêng
Gió than triền miên
Thế nên, tất cả như nhòa đi trong lòng lữ khách. Và lúc này, lữ khách chỉ còn cảm nhận thấy trong không gian tiếng bước chân của gió, con gió vĩnh cửu. Đến đây, tiếng hát Lê Dung cùng với tiếng nhạc dồn lên vừa khát vọng, vừa xa xót. Và cuối cùng thì con gió ấy cũng say hơn, nghiêng hơn, sầu hơn và tiếng than thở của gió cũng triền miên như nỗi sầu triền miên của kiếp người.

Đi qua những triền miên của kiếp người, rồi lòng lữ khách cũng trở về với cảnh ngộ của chính mình với nỗi cô đơn khắc khỏai:
Đêm đông, ôi ta nhớ nhung
Đường về xa xa
Đêm đông, ta mơ giấc mơ, gia đình, yêu đương
Đêm đông, ta lê bước chân phong trần tha phương
Có ai thấu tình cô lữ, đêm đông không nhà?
Lúc này, đêm đông, đó là nỗi nhớ nhung, đêm đông, đó là giấc mơ gia đình, giấc mơ một tình yêu, giấc mơ về hơi ấm tình người. Nhưng đêm đông, đó lại cũng là hiện thực, hiện thực với đường về còn xa lắm, với bước chân phong trần còn lê trên đường đời dù mỏi mệt, là hiện thực với cái tê lạnh của tâm hồn một kẻ cô lữ không nhà. Bài hát kết thúc bằng một câu hỏi. Câu hỏi chầm chậm cất lên: “Có ai thấu tình cô lữ, đêm đông không nhà?”. Vậy là, trong đêm đông bây giờ, không có một ngôi nhà, không có một người tri kỷ, chỉ có một lữ khách, một lạnh lẽo và một nỗi cô đơn.

Nhưng vẫn còn may mắn lắm, vì đó là một câu hỏi! Câu hỏi dù không cần câu trả lời, nhưng đó vẫn cứ là một câu hỏi, một sự tìm kiếm, và một nỗi khát khao. Không phải là một sự chấm hết. Chấm hết thì cô đơn quá! Cuộc đời này, giữa phồn hoa phố thị này, dù người ta có cảm thấy cô đơn thế nào, thì hãy đừng ngưng kiếm tìm một hơi ấm tình người…Để Đêm đông bớt lạnh.


Nguyễn Minh
 
Sửa lần cuối:

minhphuc

New member
Mơ Hoa

[MEDIA]http://www.canhac.com/asx.php?type=1&id=4205[/MEDIA]

Tên Bài Hát: Mơ Hoa
Nhạc: Hoàng Giác
Trình bày:Trần Thái Hòa

1.Cô hái hoa tươi, hãy dừng bước chân
Trên đường thầm xa, tôi nhắn cô em đôi lời
Lòng không lưu luyến, sao đành cô lãng quên,
Quên người gặp gỡ trong một chiều mơ.

Chuông chiều ngân tiếng vấn vương lòng trông theo cô hái hoa,
Bước đi bâng khuâng muôn ngàn sầu nhớ
bóng mờ mờ xa.
Tan giấc mơ hoa !
Bóng người khuất xa, đôi đường từ đây
Ai bước đi không hẹn ngày,
Người tuy xa cách nhưng lòng ta khắc ghi,
Bên đèn một bóng tháng ngày chờ mong

2.Lưu luyến chi nhau, thêm sầu đớn đau
Muôn trùng từ đây, trong gió sương thân giang hồ.
Đường xa xa tắp ngại ngùng chân bước quên,
Bên lòng thầm nhớ bóng hình người mơ.

Trên đường xa vắng bóng ai mờ khuất
lòng thêm vấn vương,
Gió thông xa đưa reo buồn sầu nhớ
tới người chiều xưa
Cô hái hoa ơi !
Mắt mờ đoái trông, sao đành thờ ơ
Trong giấc mơ ta mong chờ,
Dù hoa quen bướm âm thầm riêng có ta
Hoa còn tàn úa tơ lòng còn vương.​
 
Sửa lần cuối:

minhphuc

New member
Hì hì, xin lỗi hen. Phúc gởi mà không kiểm tra lại.

Bây giờ nhờ BNN xem lại thử được chưa nhé!

Cảm ơn,
 

minhphuc

New member
Cung Đàn Xưa

Hì hì, thân tặng các nhiếp ảnh sư cùng ban giám khảo. Cảm ơn ban giám khảo phải làm việc khá vất vả để đưa ra kết quả của cuộc thi.

[MEDIA]http://www.canhac.com/asx.php?type=1&id=21092[/MEDIA]
Tên Bài Hát: Cung Đàn Xưa
Nhạc: Văn Cao
Trình bày: Đức Tuấn

Hồn cầm phong sương hình dáng xuân tàn
Ngày dần buông trôi sầu vắng cung đàn
Từ người ra đi chờ vắng tin người
Từ người ra đi là hết mơ rồi.
Cung thương là tiếng đàn
Cung nam là tiếng người
Ai oán khúc ca cầm châu rơi
Tình duyên lãng đãng, nhớ thương dần pha phôi.
Cung đàn ngân buồn xa vắng trong tiếng thầm
Buồn tê tái trong tiếng ngân, buồn như lúc xuân sắp tàn
Ơi đàn xưa còn vang nhắc chi đến người
Lòng ta tắt bao thắm tươi u hoài duyên đưa.
Chiều năm xưa gót hài khai hoa
Mắt huyền lưu xuân, dáng hồng thơm hương
Chiều năm nay bóng người khơi thương
Tiếng đàn gieo oan giấc mộng chàng Trương.
Giờ còn mong chi người hát theo đàn
Giờ còn mong chi hợp cánh hoa tàn.
Lời đàn năm xưa se kết đôi lòng
Lời đàn năm nay đôi lứa xa vời.
Khi hôn hoàng xuống dần
Trăng lên vàng mái lầu
Nghe thoáng tiếng kinh cầu xa xa
Ngàn lau thấp thoáng bóng kinh kỳ sầu bao la
Cung đàn ngân buồn xa vắng trong tiếng thầm
Buồn tê tái trong tiếng ngân, buồn như lúc xuân sắp tàn
Ơi đàn xưa còn vang nhắc chi đến người
Lòng ta tắt bao thắm tươi u hoài duyên đưa.
Chiều năm xưa gót hài khai hoa
Mắt huyền lưu xuân, dáng hồng thơm hương
Chiều năm nay bóng người khơi thương
Tiếng đàn gieo oan giấc mộng chàng Trương.
Giờ còn mong chi người hát theo đàn
Giờ còn mong chi hợp cánh hoa tàn.
Lời đàn năm xưa se kết đôi lòng
Lời đàn năm nay đôi lứa xa vời.
Khi hôn hoàng xuống dần
Trăng lên vàng mái lầu
Nghe thoáng tiếng kinh cầu xa xa
Ngàn lau thấp thoáng bóng kinh kỳ sầu bao la
Nghe thoáng tiếng kinh cầu xa xa,
Ngàn lau thấp thoáng bóng kinh kỳ sầu bao la​
 

minhphuc

New member
Dư Âm

[MEDIA]http://www.canhac.com/asx.php?type=1&id=23093[/MEDIA]

Tên Bài Hát: Dư Âm
Nhạc: Nguyễn Văn Tý
Trình bày: Quang Dũng

Đêm qua mơ dáng em đang ôm đàn dìu muôn tiếng tơ
Không gian trầm lắng như âu yếm ru ai trong giấc mơ
Mái tóc nhẹ rung, trăng vờn làn sóng
Yêu ai em nắn cung đàn đầy vơi đôi mắt xa vời
Anh yêu tiếng hát emm như lời nguyền đẹp bao ước mơ
Anh như lầu vắng em như ánh trăng reo muôn ý thơ
Muốn nói cùng em đôi lời trìu mến....
Tim anh băng giá đang nhại ngùng câu năm tháng mong chờ
Hẹn em từ muôn kiếp trước
Nhớ em mấy thuở bạc đầu
Anh đã u sầu vì đường tơ vương vấn
Em để cung đàn đưa anh về đâu ?
Dư âm tiếng hát reo lên trong lòng anh bao nhớ nhung
Đê mê lòng nhớ đêm qua giấc mơ môi em hé rung
Anh muốn thành mây nương nhờ làn gió
Đưa anh đến cõi mơ hồ nào đây muôn kiếp bên nàng.​
 

heo.khin.xinh

New member
0 thíc nhạc kiểu này chỉ thnk 1 cái thâu 8-}
50 kí tự đi
 

rcp

Administrator
Trích:
Nguyên văn bởi heo.khin.xinh
0 thíc nhạc kiểu này

Trích:
Nguyên văn bởi bietnoigi
Mình ít khi nghe thể nhạc như thế này lắm!

Các bạn mà thích thể loại nhạc này thì cuộc sống đâu có gì là thú vị nơi.



dzay.. tại seo minh phuc lại giới thiệu là.. "Tình khúc bất hủ"

vì những lời thơ này chăng..
...
Dư âm tiếng hát reo lên trong lòng anh bao nhớ nhung
Đê mê lòng nhớ đêm qua giấc mơ môi em hé rung
Anh muốn thành mây nương nhờ làn gió
Đưa anh đến cõi mơ hồ nào đây muôn kiếp bên nàng.
...
Từ người ra đi chờ vắng tin người
Từ người ra đi là hết mơ rồi.
Cung thương là tiếng đàn
Cung nam là tiếng người
Ai oán khúc ca cầm châu rơi
Tình duyên lãng đãng, nhớ thương dần pha phôi.
...
Bước đi bâng khuâng muôn ngàn sầu nhớ
bóng mờ mờ xa.
Tan giấc mơ hoa !
Bóng người khuất xa, đôi đường từ đây
Ai bước đi không hẹn ngày,
Người tuy xa cách nhưng lòng ta khắc ghi,
Bên đèn một bóng tháng ngày chờ mong
...
Gió nghiêng, chiều say
Gió lay ngàn cây,
Gió nâng thuyền mây
Gió reo sầu miên
Gió đau niềm riêng
Gió than triền miên
...

cũng thật là lạ..

--- rcp ---​
 

minhphuc

New member
MinhPhuc nói:
Các bạn mà thích thể loại nhạc này thì cuộc sống đâu có gì là thú vị nơi.

Ý này là, mỗi chúng ta có một sở thích, một tính cách, ... không ai giống ai.
Nếu ai ai cũng như nhau, nhà nhà đều nghe thể loại nhạc thế này thì cuộc sống sẽ thế nào nhỉ!

Nhờ sở thích của mỗi người khác nhau, nên sau khi nghe được nhiều thể loại khác thì mình mới cảm nhận thêm cái hay của thể loại mình thích. Đúng không anh rcp?

dzay.. tại seo minh phuc lại giới thiệu là.. "Tình khúc bất hủ"
...

cũng thật là lạ..

--- rcp ---

Hì hì, Phúc giới thiệu loại nhạc này bới nó là bất hủ (không bao giờ mất đi và giá trị mãi mãi).

Và điều nữa là MP thích nó, đơn giản thế thôi.
 

chaomao

New member
Cảm ơn bạn minh phúc nhiều nhé
Lúc trước khi mình còn nhỏ mình cũng hay nghe những bài hát thế này (của ông anh ổng nghe). còn mình thì nghe nhạc tre, nhưng khi lớn lên một chút thấy nhạc trẻ bữa bay toàn là nhạc rẽ tiền không, không đi sâu vào lòng người, đúng là " bài ca đi cùng 5 tháng" nghe xong thuộc rùi thì quên luôn.
Điển hình nhé: TY trong những bài hát ngày xưa người ta viết là gởi mây gởi gió nói hộ giúp, còn bây giờ thi cái gì cũng nói toẹt móng heo ra hết, nghe mà thấy chán.
post nhiều lên tí đi bạn phúc ơi.
 

BNN

Hỏa Sơn
Điển hình nhé: TY trong những bài hát ngày xưa người ta viết là gởi mây gởi gió nói hộ giúp, còn bây giờ thi cái gì cũng nói toẹt móng heo ra hết, nghe mà thấy chán.

hì hì, chúng ta đang làm nô lệ cho vật chất mà; còn tâm tư tình cảm hay những cảm nhận sâu lắng nữa đâu mà sáng với tác.

Nhạc ra đời nhiều chỉ tạo thêm tạp âm mà thôi; còn lời thì nhí nhố - "đa thư loạn tâm"!!!
 

minhphuc

New member
Ðề: Ngày Xưa Hoàng Thị

Ai đã từng nghe nhắc tên nhà thơ Phạm Thiên Thư thì có lẻ biết đến bài "Ngày Xưa Hoàng Thị".

Bài thơ này đã nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc, từng một thời vang bóng với giọng ca Thanh Thúy, và nữ danh ca Thái Thanh. Nay chúng ta lại nghe bài này qua giọng ca trẻ Đức Tuấn.
[MEDIA]http://www.canhac.com/asx.php?type=1&id=11852[/MEDIA]

Sáng tác: Phạm Duy
Thơ: Phạm Thiên Thư
Thể hiện: Đức Tuấn

Em tan trường về, đường mưa nho nhỏ
Em tan trường về, đường mưa nho nhỏ
Ôm nghiêng tập vở, tóc dài tà áo vờn bay
Em đi dịu dàng, bờ vai em nhỏ
Chim non lề đường, nằm im dấu mỏ
Anh theo Ngọ về gót giầy lặng lẽ đường quê
Em tan trường về, anh theo Ngọ về
Chân anh nặng nề, lòng anh nức nở
Mai vào lớp học anh còn ngẩn ngơ, ngẩn ngơ
Em tan trường về, mưa bay mờ mờ
Anh trao vội vàng, chùm hoa mới nở
Ép vào cuối vở muôn thuở còn thương, còn thương
Em tan trường về, anh theo Ngọ về
Em tan trường về, anh theo Ngọ về
Môi em mỉm cười mang mang sầu đời, tình ơi
Bao nhiêu là ngày theo nhau đường dài
Trưa trưa, chiều chiều Thu Đông chẳng nhiều
Xuân qua rồi thì chia tay phượng nở sang hè
Rồi ngày qua đi, qua đi, qua đi, …
Như phai nhạt mờ đường xanh nho nhỏ
Như phai nhạt mờ, đường xanh nho nhỏ
Hôm nay tình cờ đi lại đường xưa, đường xưa
Cây xưa còn gầy nằm phơi dáng đỏ
Áo em ngày nọ phai nhạt mấy màu
Âm vang thuở nào bước nhỏ tìm nhau, tìm nhau
Xưa tan trường về, anh theo Ngọ về
Nay trên đường này đời như sóng nổi
Xóa bỏ vết người, chân người tìm nhau, tìm nhau
Ôi con đường về, ôi con đường về
Bông hoa còn đẹp lòng sao thấm mệt
Ngắt vội hoa này nhớ người thuở xưa, thuở xưa
Xưa tan trường về, anh theo Ngọ về
Xưa tan trường về, anh theo Ngọ về
Đôi chân mịt mù theo nhau bụi đỏ đường mơ
Xưa theo Ngọ về mái tóc Ngọ dài
Hôm nay đường này, cây cao hàng gầy
Đi quanh tìm hoài ai mang bụi đỏ đi rồi
ai mang bụi đỏ đi rồi​
 

rcp

Administrator
Ðề: Ngày Xưa Hoàng Thị

Ý này là ...
Nhờ sở thích của mỗi người khác nhau, nên sau khi nghe được nhiều thể loại khác thì mình mới cảm nhận thêm cái hay của thể loại mình thích. Đúng không anh rcp?
....



Ai đã từng nghe nhắc tên nhà thơ Phạm Thiên Thư thì có lẻ biết đến bài "Ngày Xưa Hoàng Thị".
Bài thơ này đã nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc, từng một thời vang bóng với giọng ca Thanh Thúy, và nữ danh ca Thái Thanh. Nay chúng ta lại nghe bài này qua giọng ca trẻ Đức Tuấn.

giọng ca Thanh Thúy ???

Thiệt là lạ.. bởi vì rcp chưa có cơ hội nghe đc ca sĩ Thanh Thúy ca bài nì.. Thái Thanh thì đã từng nghe.. và hình như chưa có ca sĩ nào diễn tả bài nì hay bằng cs Thái Thanh...

rất tiếc, link của mp với giọng ca trẻ Đức Tuấn, rcp hok nghe đc....

--- rcp ---
 

Kraz

New member
Góp phần theo Minh Phúc giới thiệu tiếp 1 bài do Phạm Duy phổ nhạc cũng được rất nhiều người "nghe nhạc cổ" yêu thích ;)



Để download bài hát này, click vào đây

Ngậm Ngùi

Nhạc: Phạm Duy
Thơ: Huy Cận

Nắng chia nửa bãi chiều rồi
Vườn hoang trinh nữ xếp đôi lá rầu
Sợi buồn con nhện giăng mau
Em ơi hãy ngủ anh hầu quạt đây.

Lòng anh mơ với quạt này,
trăm con chim mộng về bay đầu giường.
Ngủ đi em mộng bình thường,
ngủ đi em mộng bình thường.
Ru em sẵn tiếng, thùy dương đôi bờ.
Ngủ đi em, ngủ đi em.

Ngủ đi mộng vẫn bình thường
À ơi có tiếng thùy dương mấy bờ
Cây dài bóng xế ngẩn ngơ
Hồn em đã chín mấy mùa buồn đau
Tay anh em hãy tựa đầu
cho anh nghe nặng trái sầu rụng rơi.​
 

minhphuc

New member
Ðề: Ngày Xưa Hoàng Thị

giọng ca Thanh Thúy ???

Thiệt là lạ.. bởi vì rcp chưa có cơ hội nghe đc ca sĩ Thanh Thúy ca bài nì.. Thái Thanh thì đã từng nghe.. và hình như chưa có ca sĩ nào diễn tả bài nì hay bằng cs Thái Thanh...

rất tiếc, link của mp với giọng ca trẻ Đức Tuấn, rcp hok nghe đc....

--- rcp ---

Ca sĩ Thanh Thúy là người đầu tiên thể hiện bài hát này vào thập niên 70.

Còn nói đến giọng ca của nữ ca sĩ Thái Thanh thì MP bái phục. Giọng hát quá cao, quá hay mà thế hệ trẻ bây giờ cũng chưa ai có thể.

Link về giọng ca Đức Tuấn thì MP vẫn nghe được.

Cảm ơn chị Kraz tiếp chiêu cho những người mê nhạc "cổ".
 

rcp

Administrator
Ðề: Ngày Xưa Hoàng Thị

Trích:
Nguyên văn bởi rcp
giọng ca Thanh Thúy ???

Thiệt là lạ.. bởi vì rcp chưa có cơ hội nghe đc ca sĩ Thanh Thúy ca bài nì.. Thái Thanh thì đã từng nghe.. và hình như chưa có ca sĩ nào diễn tả bài nì hay bằng cs Thái Thanh...

rất tiếc, link của mp với giọng ca trẻ Đức Tuấn, rcp hok nghe đc....

--- rcp ---


Ca sĩ Thanh Thúy là người đầu tiên thể hiện bài hát này vào thập niên 70.

Còn nói đến giọng ca của nữ ca sĩ Thái Thanh thì MP bái phục. Giọng hát quá cao, quá hay mà thế hệ trẻ bây giờ cũng chưa ai có thể. ....



Thanh Thúy
là nữ ca sĩ tại miền Nam Việt Nam trước 1975. Bà sinh ngày 2 tháng 12 tại Thừa Thiên Huế, trong một gia đình có 5 chị em...


Thanh Thúy bắt đầu đi hát từ khi mới được 16 tuổi, với chất giọng trầm ấm hơi khàn, lối phát âm nhả chữ rất riêng và đầy cảm xúc, sâu lắng. Thanh Thúy có thể được coi như là một trong những nữ ca sĩ gây được nhiều tiếng vang nhất trong làng âm nhạc Việt Nam trước kia, với những nhạc phẩm nổi tiếng: "Nửa đêm ngoài phố", "Kiếp nghèo", "Tàu đêm năm cũ", "Phố đêm", "Một chuyến bay đêm", "Giọt mưa thu"...


Sau 1975, Thanh Thúy sang định cư tại Hoa Kỳ và vẫn tiếp tục đi hát cho các trung tâm băng nhạc tại hải ngoại cũng như trung tâm băng đĩa của chính bà.


Tiếng hát Thanh Thúy đã từng được báo giới mệnh danh là "Tiếng Hát Liêu Trai", trong suốt thập niên 60 và đã ngự trị trên các làn sóng phát thanh cũng như truyền hình tại miền Nam Việt Nam và trở thành một ngôi sao trên các sân khấu Đại nhạc hội cũng như phòng trà.


Xì-tin của ca sĩ Thanh Thúy là chuyên hát những bài hát boléro, lời ca mùi mẫn, mà bi chừ người ta đặt thể loại là có thể gọi là "nhạc vàng", "nhạc quê hương" hay "nhạc mùi"...





mình-rcp dám cá một độ chầu café Hoàng Gia (hay bất cứ chỗ nào người thắng chỉ định) với MinhPhúc là Ca sĩ Thanh Thúy ko phải là người đầu tiên thể hiện bài hát này vào thập niên 70.




Nào mời hai trọng tài... 8->.. cho công bằng... Ai nhanh chân đăng kí làm trọng tài.. xin giơ tay lên hè...L-)



Niú MinhPhúc chứng minh đc Ca sĩ Thanh Thúy là người đầu tiên thể hiện bài hát này vào thập niên 70.=D>


--- rcp ---
 
Sửa lần cuối:

binho243

New member
Ðề: Ngày Xưa Hoàng Thị

Trích:
Nguyên văn bởi rcp
giọng ca Thanh Thúy ???

Thiệt là lạ.. bởi vì rcp chưa có cơ hội nghe đc ca sĩ Thanh Thúy ca bài nì.. Thái Thanh thì đã từng nghe.. và hình như chưa có ca sĩ nào diễn tả bài nì hay bằng cs Thái Thanh...

rất tiếc, link của mp với giọng ca trẻ Đức Tuấn, rcp hok nghe đc....

--- rcp ---




mình-rcp dám cá một độ chầu café Hoàng Gia (hay bất cứ chỗ nào người thắng chỉ định) với MinhPhúc là Ca sĩ Thanh Thúy ko phải là người đầu tiên thể hiện bài hát này vào thập niên 70.




Nào mời hai trọng tài... 8->.. cho công bằng... Ai nhanh chân đăng kí làm trọng tài.. xin giơ tay lên hè...L-)



Niú MinhPhúc chứng minh đc Ca sĩ Thanh Thúy là người đầu tiên thể hiện bài hát này vào thập niên 70.=D>


--- rcp ---
Oa, oa, Binho bon chen dzọt dzô làm trọng tài cho hè. CHi chi chứ cái vụ trọng tài là khoái nhất vì dù ai có thắng, ai có thua mình vẫn được người thắng hậu đãi nè. Cố lên Minhphuc ơi ! Quyết tay đôi trận này hén !
GO GO GO ! ALÊ ! ALÊ! ALÊ !
 

Facebook Comment

Top