First love

Có thể khi tôi viết những dòng này ra thì nhiều bạn đọc ko tin nó là sự thật. Nhưng đây là một câu chuyện hoàn toàn có thật, và một người tôi coi như anh trai chính là nhân vật chính trong câu chuyện này. Sự thật hôm nay khi nhìn thấy anh ấy đau đớn nhưng tôi không thể giúp đc gì cho anh mặc dù tôi rất muốn, bất lực và mệt mỏi. Điều cuối cùng tôi có thể làm cho anh là kể câu chuyện này ra, để nỗi lòng của anh đc mọi người thấu hiểu. Anh à, em xin lỗi nhưng đây là cách cuối cùng em yêu quý anh.
Anh và chị làm cùng một công ty, hai người gặp nhau rất tình cờ trong một lần xe của chị bị hư. Giữa cái nắng hè gay gắt, một người con gái trông thật yếu ớt khi dắt chiếc xe máy vs cái lốp xe xẹp lép đi tìm chỗ vá, mồ hôi vã ra ướt hết cả cái khẩu trang màu hồng. Giữa lúc mệt mỏi và bực mình, chị đã không kiềm chế đc bản thân và đá cho cái wave của mình mấy cái. Bỗng từ phía sau xuất hiện một người con trai đang tiến về phía chị, anh dừng bên cạnh xe chị. Trong lòng chị có một chút bối rối, một chút bực mình và chị nghĩ rằng lại một thằng con trai muốn khoe mẽ và tán tỉnh chị nữa chứ gì, chị đã quá quen vs việc này. Lúc định mở miệng nói cái gì đó thì tự dưng chị lại khựng người lại. Tại sao mình không nhờ hắn giúp đỡ nhỉ? Dù sao thì cũng đâu có mất mát thứ gì của mình, hơn nữa trời đang nắng rất to, mà cái xe "cỗ lỗ sĩ" của mình lại đang hư, thôi kệ nhờ đại đi, mình mệt lắm rồi. Nghĩ là làm, chị liền nhờ anh thanh niên kia giúp đỡ mình. Nhưng chưa kịp mở lời thì anh chàng đã xuống xe, xăn vai áo lên và kiềm tra xe giúp chị. Anh ta đưa cho chị chiếc chìa khóa xe của mình, và dắt xe chị đi. Chị ngơ người ra một lúc vì chưa kịp hiểu chuyện gì đang diễn ra thì anh chàng đó đã dắt xe chị đi.
Chị gọi theo anh ta, nhưng không một tiếng trả lời anh ta cứ như vậy mà đi. Chị định chạy đuổi theo nhưng chợt hiểu hành động của anh chàng kia nên thôi. Chị lên xe, nổ máy đi theo anh ta. Dắt bộ hơn 20 phút cả hai người mới tìm đc quán sửa xe. Trong suốt cả đoạn đường dài, anh chàng đó đã không nói vs chị một câu nào, và chị cũng chẳng mở miệng nói vs anh ta câu gì, có lẽ tại chị ngại.
Lúc lên đến quán sửa xe, chị đưa trả chìa khóa xe cho anh ta kèm vs lời cảm ơn, anh chàng không nói gì lặng lẽ nhậm lại chiếc chìa khóa xe. Chị tưởng anh ta bỏ đi luôn ai ngờ anh chàng đó đã ở lại. Lúc đầu chị thấy hơi ngạc nhiên, nhưng sau chị lại nghĩ có thể anh ta cố tình làm như vậy để xin số điện thọai của chị chăng? Bọn đàn ông thường làm như vậy mà, chiêu này có thể nói đã quá cũ rồi. Chị là một cô gái xinh đẹp, vì vậy việc chị thường bị bọn đàn ông tìm cách làm quen theo đủ mọi kiểu, nên chị cũng chẳng lạ lẫm gì.
Nhưng không, trái ngược vs suy nghĩ của chị, anh chàng đó đã không xin số điện thọai cũng như hỏi tên chị. Anh ta đứng yên, không nói gì và cũng chẳng hề mảy may nhìn chị, cái anh ta chú ý đó là việc người thợ đang sửa xe như thế nào. Bấy giờ chị mới có dịp nhìn kĩ gương mặt anh, sống mũi cao, đôi lông mày đậm, mắt sáng... Nói chung nhìn về ngoại hình anh khá điển trai nếu chị không muốn nói là anh đẹp trai. Và chị cứ lặng lẽ nhìn anh trong tư thế đó từ lúc nào không biết. Mãi đến khi người thợ sửa xe gọi thì chị mới giật mình.
- Của anh chị hết 10 ngàn.
- 10 ngàn luôn hả anh? Sao đắt quá vậy? Bình thường em vá 1 cái xe hết có 5 ngàn là cùng, sao bây giờ đến 10 ngàn?
- Vì xe chị lủng tới 2 lỗ. Đương nhiên tôi phải lấy đắt hơn chứ - người thợ sửa xe có vẻ hơi khó chịu trước câu hỏi của chị.
- Đúng đó, nãy tôi cũng nhìn thấy anh ta vá tới 2 chỗ lận- anh lên tiếng. Mãi đến bây giờ anh mới chịu lên tiếng. một giọng nói trầm trầm vang lên bên cạnh chị. Chị không biết vì sao nhưng quả thật chị hoàn toàn bị thu hút bởi giọng nói đó.
- Chắc tại nãy giờ chị cứ mãi ngắm anh nên không biết chứ gì?- người thợ sửa xe nói.
Một chút bối rối xuất hiện ở trong chị. Nó làm chị lúng túng. Chị mở ví lấy tiền đưa cho anh thợ. Nhưng trời ơi, chị không mang theo tiền trong ví, cái tính lơ đãng thường ngày của chị lại tái phát. Nhưng rõ ràng tối qua chị còn lấy tiền đi mua hủ tiếu cơ mà, ko lẽ chị để quên tiền trong túi quần. Trời ơi! cái quần đó chị mới cho ra thau đồ sáng nay rồi. Giờ phải làm sao đây???
- Tiền của anh đây- chị ngước mắt nhìn lên và chợt nhận ra anh đang đưa tiền cho người thợ sửa xe. Thầm cảm ơn anh, nhưng có lẽ do bối rối nên chị vẫn không thể nói gì. Ôi quê quá đi mất, cái tính lơ đãng của mình, ghét thật- chị thầm trách bản thân.
Sau khi lấy lại tiền thối từ người sửa xe, anh lên xe bỏ đi. Chị toan gọi anh lại, nhưng lại sực nhớ mình vẫn chưa biết tên của người ta, vậy thì làm sao mà gọi đây? Nên đành thôi. Trên đường về chị cứ suy nghĩ về anh suốt, có cái gì đó như thúc giục chị, có cái gì đó như trách móc chị vì đã quá lơ đãng không hỏi tên của người giúp mình. Vì suy nghĩ lung tung nên vô tình chị đã đâm xe vào thẳng cây cột điện bên đường và té nhào xuống đất. Chiếc xe thì nằm lăn ra giữa đường. Mấy người bán nước xung quanh xúm lại bên chị, họ nâng chiếc xe, rồi đỡ chị, dìu cả người và xe lên lề. Có mấy người hỏi chị có bị gì không, mấy người khác thì lại hỏi vì sao chị lại lơ đãng đến mức không nhìn thấy cả cây cột điện đến thế kia? Vừa đau, vừa xấu hổ chị chỉ biết im lặng.
 
Suốt mấy ngày dài chị cứ miên man nghĩ về người thanh niên đã giúp đỡ mình hôm trước, nhưng có lẽ công việc bộn bề đã chiếm hết toàn bộ thời gian suy nghĩ vẩn vơ của chị. Cuộc sống của chị lại trở về như cũ vs những lo toan thường nhật. Cho đến một ngày mọi người trong tổ công nhân bàn tán về anh chàng tổ trưởng mới chuyển đến tổ mình. Chị không phải là một người phụ nữ nhiều chuyện nhưng chị cũng hơi hiếu kì về việc này khi nghe mọi người bàn tán quá nhiều về anh ta. Buổi trưa hôm đó, một buổi trưa định mệnh trong cuộc đời chị khi suýt nữa chị ngất lịm đi vì bất ngờ vì người tổ trưởng không phải ai xa lạ mà chính là Phong người yêu cũ của chị. Quả thật dù đã 3 năm ko gặp lại nhau, không 1 lời hỏi thăm nhưng khi nhìn thấy anh ta tim chị vẫn như ai cào xé, dường như có ai đó đang dùng từng mũi kim đâm nát ruột gan của chị vào lúc này. Tại sao anh ta lại ở đây? Tại sao anh ta lại xuất hiện đúng lúc này? Rõ ràng năm đó anh ta đã bỏ rơi mình và đứa con chưa chào đời theo người đàn bà đáng tuổi mẹ mình ra nước ngoài rồi cơ mà? Những câu hỏi cứ quanh quẩn trong đầu chị. Đôi mắt chị ngân ngấn lệ, căng đầy và dường như có thể tuôn ào ra như suối nếu chị ko dùng hết sức chặn lại.
chị xin phép ra ngoài đi vệ sinh, nhưng thật ra chị chạy ra để khóc, chị ko muốn ai đó nhìn thấy sự yếu đuối của mình, không mún một ai nhìn thấy sự đau khổ của mình. Chị ôm mặt khóc, chị nấc lên từng tiếng nghẹn ngào, chị đau đớn khi nhớ lại những ngày tháng cách đây 3 năm, nghĩ lại quãng thời gian chị sống không bằng chết mà hắn ta đã gây ra cho mình thì dường như chị muốn đâm hắn ta hàng ngàn hàng vạn nhát dao để hắn ta đau đớn từ từ để hắn ta phải chịu đựng những thứ mà chị đã phải chịu. Chị hận hắn, hận kẻ đã phá hỏng cuộc đời của chị, kẻ đã giết chết giấc mơ có 1 gia đình hạnh phúc, một người chồng yêu vợ thương con hết mình trong chị. Và quan trọng hơn kẻ đó là kẻ đã khiến chị mất đi đứa con tội nghiệp còn chưa kịp nhìn thấy ánh sáng mặt trời một giây nào. Cứ tưởng cả đời này chị sẽ không còn gặp đc hắn nữa ai ngờ hắn lại xuất hiện trước mặt chị, vào đúng lúc này đây, khi mà trái tim chị đang dần lành miệng...
 
Đau đớn, mệt mỏi chị ngất lịm đi lúc nào ko hay. Chỉ biết lúc chị tỉnh dậy chị đã nằm trên giường của phòng y tế trong công ty và bên cạnh chị là một người đàn ông. Chị toan choàng người dậy, thì anh ta đã đưa đôi bàn tay đỡ chị. Chị chợt nhận ra đó là chàng thanh niên đã giúp đỡ mình hôm trước. Đầu óc choáng váng, lao đao làm chị ko ngồi vững và ngã vào vòng tay của anh ta. Chị định mở miệng hỏi nhưng lại ko biết bắt đầu từ đâu và bắt đầu như thế nào nên đành lặng yên. Người đàn ông đó đỡ chị nằm xuống giường lại nhẹ nhàng. Hơi thở của anh ta khẽ luồn qua mái tóc của chị, rất nhẹ. Bỗng chốc nó làm cho chị thấy an toàn, cực kì an toàn. Cái cảm giác mà chị chưa bao h cảm nhận đc từ bất kì người đàn ông nào. Cái cảm giác dễ chịu khoan khoái, ấm áp đã lâu ko còn xuất hiện bên cạnh chị nữa bất chợt lại quay về, quay về một cách rất nhẹ nhàng....
 

Facebook Comment

Similar threads

Top