Bài Học Yêu Thương

minhphuc

New member
Một ly sữa

[FONT=Verdana, Arial]Trưa hôm đó, có một cậu bé nghèo bán hàng rong ở các khu nhà để kiếm tiền đi học. Bụng đói cồn cào mà lục túi chỉ còn mấy đồng tiền ít ỏi, cậu liều xin một bữa ăn tại một căn nhà gần đó. Nhưng cậu giật mình xấu hổ khi thấy một cô bé ra mở cửa. Và thay vì xin gì đó để ăn, cậu đành xin một ly nước uống. Cô bé trông cậu có vẻ đang đói nên bưng ra một ly sữa lớn.

Cậu bé uống xong, hỏi "Tôi nợ bạn bao nhiêu?".

"Bạn không nợ tôi bao nhiêu cả. Mẹ dạy rằng chúng tôi không bao giờ nhận tiền khi làm một điều tốt."

Cậu bé cám ơn và đi khỏi. Lúc này, Howard Kelly thấy tự tin hơn nhiều, mạnh mẽ hơn nhiều.

Nhiều năm sau, cô gái đó bị căn bệnh hiểm nghèo. Các bác sĩ trong vùng bó tay và chuyển cô lên bệnh viện trung tâm thành phố để các chuyên gia chữa trị. Tiến sĩ Howard Kelly được mời khám. Khi nghe tên địa chỉ của bệnh nhân, một tia sáng loé lên trong mắt ông. Ông đứng bật dậy và đi đến phòng bệnh nhân và nhận ra cô bé ngày nào ngay lập tức. Ông đã gắng sức cứu được cô gái này. Sau thời gian dài, căn bệnh của cô gái cũng qua khỏi. Trước khi tờ hoá đơn thanh toán viện phí được chuyển đến cô gái, ông đã viết gì đó lên bên cạnh.
Cô gái lo sợ không dám mở ra, bởi vì cô chắc chắn rằng cho đến hết đời thì cô cũng khó mà thanh toán hết số tiền này.

Cuối cùng cô can đảm nhìn, và chú ý đến dòng chữ bên cạnh tờ hoá đơn....


"Đã thanh toán đủ bằng một ly sữa."

Ký tên

Tiến sĩ Howard Kelly.


Nước mắt vui mừng cứ thế dâng trào và lời từ trái tim cô gái thốt lên trong nước mắt: "Cảm ơn ông!."

Đây là câu chuyện có thật. Dr. Howard Kelly là một nhà vât lý lỗi lạc, đã sáng lập ra Khoa Ung thư tại trường Đại học John Hopkins năm 1895.
[/FONT]
 

at_mylove

New member
cái gì cũng có cái giá của nó, cho đi và bạn sẽ nhận lại những gì bạn xứng đáng được nhận. Rất hay :)
 

minhphuc

New member
Phiên tòa xử người ăn cắp bánh mì

Một đêm vào năm 1935, thị trưởng thành phố New York đeens dự phiên toà về đêm tại một khu phố rất nghèo nàn. Vụ kiện đầu tiên liên quan đến bà già ăn cắp bánh mì để nuôi mấy đứa cháu bị đói. Đây là vụ kiện nhỏ, ông thị trưởng xin chánh án cho mình ngồi ghế quan toà để xử kiện.

Toà tuyên án: “Tôi phạt bà 10 đô la thay vì 10 ngày tù giam. Bà có khiếu nại gì không?”

Bà lão ngập ngừng suy nghĩ vì không biết lấy đâu ra 10 đô la để đóng phạt.
Vừa lúc đó, ông thị trưởng rút trong túi ra tờ 10 đô la bỏ vào mũ của ông, sau đó chuyền chiếc mũ cho những người có mặt trong phiên toà. Ông nói lớn: “Đồng thời, tôi xin phạt tất cả những người có mặt trong phòng xử, mỗi người 50 xu vì tội đã sống trong một thành phố mà có người già phải đi ăn cắp bánh mì để nuôi cháu.”

Thế là, phiên toà được một trận cười với phán quyết kỳ quặc, nhưng ai nấy cũng đều vui vẻ “đóng phạt” 50 xu. Chiếc mũ được chuyền đi khắp phòng, cuối cùng đến tay người đàn bà có tội. Bà ta lấy 10 đô la đóng phạt còn lại 74 đô la 50 xu được dùng để dành mua bánh mì cho cháu.
 

minhphuc

New member
Bát Mì

Câu chuyện bát mì

Trong cuộc sống ngày nay, xin đừng quên rằng còn tồn tại lòng nhân ái. Đây là một câu chuyện có thật, chúng tôi gọi là "Câu chuyện bát mì". Chuyện xảy ra cách đây năm mươi năm vào ngày 31-12, một ngày cuối năm tại quán mì Bắc Hải Đình, đường Trát Hoảng, Nhật Bản.

Đêm giao thừa, ăn mì sợi đón năm mới là phong tục tập quán của người Nhật, cho nên đến ngày đó công việc làm ăn của quán mì rất phát đạt. Ngày thường, đến chạng vạng tối trên đường phố hãy còn tấp nập ồn ào nhưng vào ngày này mọi người đều lo về nhà sớm hơn một chút để kịp đón năm mới.

Vì vậy đường phố trong phút chốc đã trở nên vắng vẻ. Ông chủ Bắc Hải Đình là một người thật thà chất phác, còn bà chủ là một người nhiệt tình, tiếp đãi khách như người thân. Đêm giao thừa, khi bà chủ định đóng cửa thì cánh cửa bị mở ra nhè nhẹ, một người phụ nữ trung niên dẫn theo hai bé trai bước vào.

Đứa nhỏ khoảng sáu tuổi, đứa lớn khoảng 10 tuổi. Hai đứa mặc đồ thể thao giống nhau, còn người phụ nữ mặc cái áo khoác ngoài lỗi thời.

- Xin mời ngồi!

Nghe bà chủ mời, người phụ nữ rụt rè nói:

- Có thể... cho tôi một… bát mì được không?

Phía sau người phụ nữ, hai đứa bé đang nhìn chăm chú.

- Đương nhiên… đương nhiên là được, mời ngồi vào đây.

Bà chủ dắt họ vào bàn số hai, sau đó quay vào bếp gọi to:

- Cho một bát mì.

Ba mẹ con ngồi ăn chung một bát mì trông rất ngon lành, họ vừa ăn vừa trò chuyện khe khẽ với nhau.

- Ngon quá - thằng anh nói.

- Mẹ, mẹ ăn thử đi - thằng em vừa nói vừa gắp mì đưa vào miệng mẹ.

Sau khi ăn xong, người phụ nữ trả một trăm năm mươi đồng. Ba mẹ con cùng khen: “Thật là ngon! Cám ơn!” rồi cúi chào và bước ra khỏi quán.

- Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ - ông bà chủ cùng nói.

Công việc hàng ngày bận rộn, thế mà đã trôi qua một năm. Lại đến ngày 31-12, ngày chuẩn bị đón năm mới. Công việc của Bắc Hải Đình vẫn phát đạt. So với năm ngoái, năm nay có vẻ bận rộn hơn. Hơn mười giờ, bà chủ toan đóng cửa thì cánh cửa lại bị mở ra nhè nhẹ. Bước vào tiệm là một người phụ nữ dẫn theo hai đứa trẻ. Bà chủ nhìn thấy cái áo khoác lỗi thời liền nhớ lại vị khách hàng cuối cùng năm ngoái.

- Có thể… cho tôi một… bát mì được không?

- Đương nhiên… đương nhiên, mời ngồi!

Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai như năm ngoái, vừa nói vọng vào bếp:

- Cho một bát mì.

Ông chủ nghe xong liền nhanh tay cho thêm củi vào bếp trả lời:

- Vâng, một bát mì!

Bà chủ vào trong nói nhỏ với chồng:

- Này ông, mình nấu cho họ ba bát mì được không?

- Không được đâu, nếu mình làm thế chắc họ sẽ không vừa ý.

Ông chủ trả lời thế nhưng lại bỏ nhiều mì vào nồi nước lèo, ông ta cười cười nhìn vợ và thầm nghĩ: “Trông bà bề ngoài khô khan nhưng lòng dạ cũng không đến nỗi nào!”.

Ông làm một tô mì to thơm phức đưa cho bà vợ bưng ra. Ba mẹ con ngồi quanh bát mì vừa ăn vừa thảo luận. Những lời nói của họ đều lọt vào tai hai vợ chồng ông chủ quán.

- Thơm quá! - Năm nay vẫn được đến Bắc Hải Đình ăn mì thật là may mắn quá! - Sang năm nếu được đến đây nữa thì tốt biết mấy!

Ăn xong, trả một trăm năm mươi đồng, ba mẹ con ra khỏi tiệm Bắc Hải Đình.

- Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ!

Nhìn theo bóng dáng ba mẹ con, hai vợ chồng chủ quán thảo luận với nhau một lúc lâu. Đến ngày 31-12 lần thứ ba, công việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn rất tốt, vợ chồng ông chủ quán bận rộn đến nỗi không có thời gian nói chuyện.

Đến 9g30 tối, cả hai người đều cảm thấy trong lòng có một cảm giác gì đó khó tả. Đến 10 giờ, nhân viên trong tiệm đều đã nhận bao lì xì và ra về. Ông chủ vội vã tháo các tấm bảng trên tường ghi giá tiền của năm nay là “200đ/bát mì” và thay vào đó giá của năm ngoái “150đ/bát mì”. Trên bàn số hai, ba mươi phút trước bà chủ đã đặt một tờ giấy “Đã đặt chỗ”.

Đúng 10g30, ba mẹ con xuất hiện, hình như họ cố chờ khách ra về hết rồi mới đến. Đứa con trai lớn mặc bộ quần áo đồng phục cấp hai, đứa em mặc bộ quần áo của anh, nó hơi rộng một chút, cả hai đứa đều đã lớn rất nhiều.

- Mời vào! Mời vào! - bà chủ nhiệt tình chào đón.

Nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của bà chủ, người mẹ chậm rãi nói:

- Làm ơn nấu cho chúng tôi… hai bát mì được không?

- Được chứ, mời ngồi bên này!

Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai, nhanh tay cất tờ giấy “Đã đặt chỗ” đi, sau đó quay vào trong la to: "Hai bát mì”.

- Vâng, hai bát mì. Có ngay.

Ông chủ vừa nói vừa bỏ ba phần mì vào nồi. Ba mẹ con vừa ăn vừa trò chuyện, dáng vẻ rất phấn khởi. Đứng sau bếp, vợ chồng ông chủ cũng cảm nhận được sự vui mừng của ba mẹ con, trong lòng họ cũng cảm thấy vui lây.

- Tiểu Thuần và anh lớn này, hôm nay mẹ muốn cảm ơn các con!

- Cảm ơn chúng con? Tại sao ạ?

- Chuyện là thế này: vụ tai nạn xe hơi của bố các con đã làm cho tám người bị thương, công ty bảo hiểm chỉ bồi thường một phần, phần còn lại chúng ta phải chịu, vì vậy mấy năm nay mỗi tháng chúng ta đều phải nộp năm mươi ngàn đồng.

- Chuyện đó thì chúng con biết rồi - đứa con lớn trả lời.

Bà chủ đứng bên trong không dám động đậy để lắng nghe.

- Lẽ ra phải đến tháng ba năm sau chúng ta mới nộp hết nhưng năm nay mẹ đã nộp xong cả rồi!

- Hả, mẹ nói thật đấy chứ?

- Ừ, mẹ nói thật. Bởi vì anh lớn nhận trách nhiệm đi đưa báo, còn Tiểu Thuần giúp mẹ đi chợ nấu cơm làm mẹ có thể yên tâm làm việc, công ty đã phát cho mẹ một tháng lương đặc biệt, vì vậy số tiền chúng ta còn thiếu mẹ đã nộp hết rồi.

- Mẹ ơi! Anh ơi! Thật là tốt quá, nhưng sau này mẹ cứ để con tiếp tục nấu cơm nhé.

- Con cũng tiếp tục đi đưa báo. Tiểu Thuần, chúng ta phải cố gắng lên!

- Mẹ cám ơn hai anh em con nhiều!

- Tiểu Thuần và con có một bí mật chưa nói cho mẹ biết. Đó là vào một ngày chủ nhật của tháng mười một, trường của Tiểu Thuần gửi thư mời phụ huynh đến dự một tiết học. Thầy giáo của Tiểu Thuần còn gửi một bức thư đặc biệt cho biết bài văn của Tiểu Thuần đã được chọn làm đại diện cho Bắc Hải đảo đi dự thi văn toàn quốc. Con nghe bạn của Tiểu Thuần nói mới biết nên hôm đó con đã thay mẹ đến dự.

- Có thật thế không? Sau đó ra sao?

- Thầy giáo ra đề bài: “Chí hướng và nguyện vọng của em là gì?”, Tiểu Thuần đã lấy đề tài bát mì để viết và được đọc trước tập thể nữa chứ. Bài văn được viết như sau: “Ba bị tai nạn xe mất đi để lại nhiều gánh nặng. Để gánh vác trách nhiệm này, mẹ phải thức khuya dậy sớm để làm việc”. Đến cả việc hàng ngày con phải đi đưa báo, em cũng viết vào bài nữa. Lại còn: “Vào tối 31-12, ba mẹ con cùng ăn một bát mì rất ngon. Ba người chỉ gọi một tô mì, nhưng hai vợ chồng bác chủ tiệm vẫn cám ơn và còn chúc chúng tôi năm mới vui vẻ nữa. Lời chúc đó đã giúp chúng tôi có dũng khí để sống, khiến cho gánh nặng của ba để lại nhẹ nhàng hơn”. Vì vậy Tiểu Thuần viết rằng nguyện vọng của nó là sau này mở một tiệm mì, trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất ở Nhật Bản, cũng sẽ nói với khách hàng của mình những câu như: “Cố gắng lên! Chúc hạnh phúc! Cám ơn!”.

Đứng sau bếp, hai vợ chồng chủ quán lặng người lắng nghe ba mẹ con nói chuyện mà nước mắt lăn dài.

- Bài văn đọc xong, thầy giáo nói: anh của Tiểu Thuần hôm nay thay mẹ đến dự, mời em lên phát biểu vài lời.

- Thật thế à? Thế lúc đó con nói sao?

- Bởi vì quá bất ngờ nên lúc đầu con không biết phải nói gì cả, con nói: “Cám ơn sự quan tâm và thương yêu của thầy cô đối với Tiểu Thuần. Hàng ngày em con phải đi chợ nấu cơm nên mỗi khi tham gian hoạt động đoàn thể gì đó nó đều phải vội vã về nhà, điều này gây không ít phiền toái cho mọi người. Vừa rồi khi em con đọc bài văn thì trong lòng con cảm thấy sự xấu hổ nhưng đó là sự xấu hổ chân chính. Mấy năm nay mẹ chỉ gọi một bát mì, đó là cả một sự dũng cảm. Anh em chúng con không bao giờ quên được… Anh em con tự hứa sẽ cố gắng hơn nữa, quan tâm chăm sóc mẹ nhiều hơn. Cuối cùng con nhờ các thầy cô quan tâm giúp đỡ cho em con”.

Ba mẹ con nắm tay nhau, vỗ vai động viên nhau, vui vẻ cùng nhau ăn hết tô mì đón năm mới rồi trả 300 đồng, nói câu cám ơn vợ chồng chủ quán, cúi chào và ra về. Nhìn theo ba mẹ con, vợ chồng ông chủ quán nói với theo:

- Cám ơn! Chúc mừng năm mới!

Lại một năm nữa trôi qua. Bắc Hải Đình vào lúc 9g tối, bàn số hai được đặt một tấm giấy “Đã đặt chỗ” nhưng ba mẹ con vẫn không thấy xuất hiện. Năm thứ hai rồi thứ ba, bàn số hai vẫn không có người ngồi. Ba mẹ con vẫn không thấy trở lại. Việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn như mọi năm, toàn bộ đồ đạc trong tiệm được thay đổi, bàn ghế được thay mới nhưng bàn số hai thì được giữ lại y như cũ.

“Việc này có ý nghĩa như thế nào?”. Nhiều người khách cảm thấy ngạc nhiên khi nhìn thấy cảnh này nên đã hỏi. Ông bà chủ liền kể lại câu chuyện bát mì cho mọi người nghe. Cái bàn cũ kia được đặt ngay chính giữa, đó cũng là một sự hy vọng một ngày nào đó ba vị khách kia sẽ quay trở lại, cái bàn này sẽ dùng để tiếp đón họ.

Bàn số hai “cũ” trở thành “cái bàn hạnh phúc”, mọi người đều muốn thử ngồi vào cái bàn này. Rồi rất nhiều lần 31-12 đã đi qua. Lại một ngày 31-12 đến. Các chủ tiệm lân cận Bắc Hải Đình sau khi đóng cửa đều dắt người nhà đến Bắc Hải Đình ăn mì. Họ vừa ăn vừa chờ tiếng chuông giao thừa vang lên. Sau đó, mọi người đi bái thần, đây là thói quen năm, sáu năm nay.

Hơn 9g30 tối, trước tiên vợ chồng ông chủ tiệm cá đem đến một chậu cá còn sống. Tiếp đó, những người khác đem đến nào là rượu, thức ăn, chẳng mấy chốc đã có khoảng ba, bốn chục người. Mọi người rất vui vẻ. Ai cũng biết lai lịch của bàn số hai.

Không ai nói ra nhưng thâm tâm họ đang mong chờ giây phút đón mừng năm mới. Người thì ăn mì, người thì uống rượu, người bận rộn chuẩn bị thức ăn… Mọi người vừa ăn, vừa trò chuyện, từ chuyện trên trời dưới đất đến chuyện nhà bên có thêm một chú nhóc nữa. Chuyện gì cũng tạo thành một chuỗi câu chuyện vui vẻ. Ở đây ai cũng coi nhau như người nhà.

Đến 10g30, cửa tiệm bỗng nhiên mở ra nhè nhẹ, mọi người trong tiệm liền im bặt và nhìn ra cửa. Hai thanh niên mặc veston, tay cầm áo khoác bước vào, mọi người trong quán thở phào và không khí ồn ào náo nhiệt trở lại.

Bà chủ định ra nói lời xin lỗi khách vì quán đã hết chỗ thì đúng lúc đó một người phụ nữ ăn mặc hợp thời trang bước vào, đứng giữa hai thanh niên. Mọi người trong tiệm dường như nín thở khi nghe người phụ nữ ấy nói chầm chậm:

- Làm ơn… làm ơn cho chúng tôi ba bát mì được không?

Gương mặt bà chủ chợt biến sắc. Đã mười mấy năm rồi, hình ảnh bà mẹ trẻ cùng hai đứa con trai chợt hiện về và bây giờ họ đang đứng trước mặt bà đây. Đứng sau bếp, ông chủ như mụ người đi, giơ tay chỉ vào ba người khách, lắp bắp nói:

- Các vị… các vị là…

Một trong hai thanh niên tiếp lời:

- Vâng! Vào ngày cuối năm của mười bốn năm trước đây, ba mẹ con cháu đã gọi một bát mì, nhận được sự khích lệ của bát mì đó, ba mẹ con cháu như có thêm nghị lức để sống. Sau đó, ba mẹ con cháu đã chuyển đến sống ở nhà ông bà ngoại ở Tư Hạ. Năm nay cháu thi đỗ vào trường y, hiện đang thực tập tại khoa nhi của bệnh viện Kinh Đô. Tháng tư năm sau cháu sẽ đến phục vụ tại bệnh viện tổng hợp của Trát Hoảng. Hôm nay, chúng cháu trước là đến chào hỏi bệnh viện, thuận đường ghé thăm mộ của ba chúng cháu. Còn em cháu mơ ước trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất Nhật Bản không thành, hiện đang là nhân viên của Ngân hàng Kinh Đô. Cuối cùng, ý định nung nấy từ bao lâu nay của chúng cháu là hôm nay, ba mẹ con cháu muốn đến chào hỏi hai bác và ăn mì ở Bắc Hải Đình này.

Ông bà chủ quán vừa nghe vừa gật đầu mà nước mắt ướt đẫm mặt. Ông chủ tiệm rau ngồi gần cửa ra vào đang ăn đầy miệng mì, vội vã nhả ra, đứng dậy nói:

- Này, ông bà chủ, sao lại thế này? Không phải là ông bà đã chuẩn bị cả mười năm nay để có ngày gặp mặt này đó sao? Mau tiếp khách đi chứ! Mau lên!

Bà chủ như bừng tỉnh giấc, đập vào vai ông hàng rau, cười nói:

- Ồ phải… Xin mời! Xin mời! Nào bàn số hai cho ba bát mì.

Ông chủ vội vàng lau nước mắt trả lời:

- Có ngay. Ba bát mì.

- o O o -

Thật ra cái mà ông bà chủ tiệm bỏ ra không có gì nhiều lắm, chỉ là vài vắt mì, vài câu nói chân thành mang tính khích lệ, động viên chúc mừng. Với xã hội năng động ngày nay, con người dường như có một chút gì đó lạnh lùng, nhẫn tâm.

Nhưng từ câu chuyện này, tôi đi đến kết luận rằng: chúng ta không nên chịu ảnh hưởng của hoàn cảnh xung quanh, chỉ cần bạn có một chút quan tâm dành cho người khác thì bạn có thể đem đến niềm hạnh phúc cho họ rồi. Chúng ta không nên nhỏ nhoi ích kỷ bởi tôi tin trong mỗi chúng ta đều ẩn chứa một tấm lòng nhân ái. Hãy mở kho tàng ấy ra và thắp sáng nó lên dù chỉ là một chút ánh sáng yếu ớt, nhưng trong đêm đông giá rét thì nó có thể mang lại sự ấm áp cho mọi người.

Câu chuyện này xuất hiện làm xúc động không ít độc giả Nhật Bản. Có người nhận xét rằng: "Đọc xong câu chuyện này không ai không rơi nước mắt". Đây chỉ là lời nhận xét mang tính phóng đại một chút nhưng nó không phải là không thực tế. Quả thật, nhiều người đọc xong câu chuyện đã phải rơi lệ, chính sự quan tâm chân thành và lòng nhân hậu trong câu chuyện đã làm cho họ phải xúc động.
 

minhphuc

New member
The Truth About Santa Claus

I remember my first Christmas adventure with Grandma.
I was just a kid.

I remember tearing across town on my bike to visit her on the day my big sister dropped the bomb: "There is no Santa Claus,"she jeered. "Even dummies know that!"

My Grandma was not the gushy kind, never had been. I fled to her that day because I knew she would be straight with me.

I knew Grandma always told the truth, and I knew that the truth always went down a whole lot easier when swallowed with one of her "world-famous" cinnamon buns. I knew they were world-famous, because Grandma said so. It had to be true.

Grandma was home, and the buns were still warm. Between bites, I told her everything. She was ready for me.

"No Santa Claus?" She snorted... "Ridiculous! Don't believe it. That rumor Has been going around for years, and it makes me mad, plain mad! Now, put On your coat, and let's go."

"Go? Go where, Grandma?" I asked. I hadn't even finished my second world-famous cinnamon bun.

"Where" turned out to be Kerby's General Store, the one store in town that had a little bit of just about everything. As we walked through its doors, Grandma handed me ten dollars. That was a bundle in those days. "Take this money," she said, "and buy something for someone who needs it. I'll wait for you in the car." Then she turned and walked out of Kerby's.

I was only eight years old. I'd often gone shopping with my mother, but never had I shopped for anything all by myself. The store seemed big and crowded, full of people scrambling to finish their Christmas shopping. For a Few moments I just stood there, confused, clutching that ten-dollar bill, wondering what to buy, and who on earth to buy it for.

I thought of everybody I knew: my family, my Friends, my neighbors, the kids at school, and the people who went to my church.

I was just about thought out, when I suddenly thought of Bobby Decker. He was a kid with bad breath and messy hair, and he sat right behind me in Mrs. Pollock's grade-two class.

Bobby Decker didn't have a coat. I knew that because he never went out to recess during the winter. His mother always wrote a note, telling the teacher that he had a cough, but all we kids knew that Bobby Decker didn't have a cough; he didn't have a good coat. I fingered the ten-dollar bill with growing excitement. I would buy Bobby Decker a coat!

I settled on a red corduroy one that had a hood to it. It looked real warm, and he would like that.

"Is this a Christmas present for someone?" the lady behind the counter asked Kindly, as I laid my ten dollars down.

"Yes, ma'am," I replied shyly. "It's for Bobby."

The nice lady smiled at me, as I told her about how Bobby really needed a Good winter coat. I didn't get any change, but she put the coat in a bag, smiled again, and wished me a Merry Christmas.

That evening, Grandma helped me wrap the coat (a little tag fell out of the coat, and Grandma tucked it in her Bible) in Christmas paper and ribbons and wrote, "To Bobby, From Santa Claus" on it. Grandma said that Santa always insisted on secrecy. Then she drove me over to Bobby Decker's house, explaining as we went that I was now and forever officially, one of Santa's Helpers. Grandma parked down the street from Bobby's house, and she and I crept noiselessly and hid in the bushes by his front walk. Then Grandma gave me a nudge. "All right, Santa Claus," she whispered, "get going."

I took a deep breath, dashed for his front door, threw the present down on his step, pounded his door and flew back to the safety of the bushes and Grandma. Together we waited breathlessly in the darkness for the front door to open. Finally it did, and there stood Bobby.

Fifty years haven't dimmed the thrill of those moments spent shivering, beside my Grandma, in Bobby Decker's bushes. That night, I realized that those awful rumors about Santa Claus were just what Grandma said they were: Ridiculous.

Santa was alive and well, and we were on his team. I still have The Bible, with the coat tag tucked inside: $19.95.

(follow http://www.mountainwings.com/past/8354.htm )
 
Sửa lần cuối:

minhphuc

New member
Sự thật về Ông Già Noel

Sự thật về Ông Già Noel

Câu chuyện giáng sinh đầu tiên với bà vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí tôi. Khi ấy tôi chỉ là một đứa trẻ.

Tôi nhớ mình vừa chảy nước mắt vừa đạp xe đến nhà bà sau khi người chị lớn của tôi dõng dạc tuyên bố: "Không có ông già Noel" và chị còn chế giễu tôi "đến những kẻ ngu ngốc nhất cũng biết điều đó đấy!"

Bà tôi không phải là dạng người dễ biểu lộ, không bao giờ bà thể hiện cảm xúc ra bên ngoài. Tôi đến với bà hôm đó vì với tôi, bà luôn nói thật.

Bà tôi đang ở nhà, và những cái bánh vẫn còn nóng. Tôi vừa ăn vừa kể lại với bà mọi chuyện. Bà chăm chú nghe tôi nói.

"Không có ông già Noel à?" Bà nói, "Thật là buồn cười! Cháu đừng tin về điều này. Chuyện đồn đại này xảy ra bao nhiêu năm nay khiến bà bực mình, bực mình thật sự! Nào, bây giờ cháu mặc áo khoác ngoài vào và chúng ta cùng đi."

"Đi? Đi đâu vậy bà?" Tôi hỏi lại. Tôi không kịp ăn xong cái bánh mì quế nổi tiếng thế giới thứ hai.

Nơi mà chúng tôi đến là cửa hàng bách hóa Kerby, một cửa hàng trong khu phố với đủ mọi thứ. Khi chúng tôi đi vừa vào đến cửa, bà tôi đưa tôi 10$. Nó rất giá trị trong thời đó. "Cháu cầm lấy tiền và rồi tự mua món quà cho người cần nó. Bà sẽ đợi cháu ngoài xe.", bà bảo thế với tôi. Rồi bà quay lại và đi ra khỏi tiệm Kerby.

Tôi chỉ là một đứa trẻ 8 tuổi. Tôi thường đi mua sắm với mẹ, và chưa bao giờ tự mình đi mua thứ gì cả. Cửa hàng thì to và đông đúc, rất nhiều người đang bận chọn quà giáng sinh. Tôi tần ngần đứng đó một lúc lâu, bối rối, nắm chặt tờ 10$ mà tự hỏi mua cái gì, và mua nó cho ai bây chừ.

Tôi nghĩ đến tất cả mọi người mà tôi quen biết: gia đình, bạn bè, hàng xóm, bạn học ở trường, thậm chí cả những người đến nhà thờ.

Đến lúc tôi không còn nghĩ ra ai nữa thì tôi đột nhiên nhớ đến Bobby Decker. Cậu bạn cùng lớp bị bệnh răng miệng và đầu tóc lúc nào cũng rối bù, và cậu ấy đã ngồi đằng sau bên phải của tôi khi học lớp 2 của cô Pollock.

Boddy Decker không có lấy một cái áo ấm. Tôi biết điều đó bởi vì cậu ấy không đi ra ngoài vào giờ giải lao trong suốt mùa đông. Mẹ của cậu ấy thường viết đơn báo với giáo viên rằng cậu ấy bị ho, nhưng tất cả bạn cùng lớp với tôi đều biết rằng Boddy Decker không hề bị ho mà chỉ vì không có áo ấm; Cậu ấy không có một cái áo ấm đẹp. Tôi vuốt tờ tiền 10$ và cảm thấy thật phấn chấn. Tôi sẽ mua cho Boddy Decker một cái áo khoác.

Tôi chọn được một cái áo nhung đỏ có chiếc mũ. Trong nó rất ấm và cậu ấy sẽ thích nó.

"Đây là món quà giáng sinh mà cháu sẽ dành tặng cho ai đó à?", cô đứng sau quầy tính tiền hỏi thân thiện khi tôi đặt tờ tiền 10$ xuống.

"dạ, vâng. Nó là món quà cháu dành cho Bobby.", tôi trả lời bẽn lẽn.

Cô bán hàng mỉm cười với tôi khi tôi kể với cô về bạn Boddy không có áo ấm vào mùa đông. Tôi không nhận được tiền thối lại, cô ấy đặt chiếc áo vào một cái túi nhỏ, mỉm cười lần nửa và chúc tôi giáng sinh vui vẻ.

Tối đó, bà giúp tôi gói chiếc áo trong giấy gói quà Giáng Sinh (một tờ giấy nhỏ rơi ra khỏi khoác, và bà tôi lượm đặt tờ giấy vào cuốn kinh Thánh), chiếc nơ buộc trên gói quà và viết trên đó đòng chữ "Tặng Boddy, Ông già Noel". Bà khẳng định với tôi Ông già Noel tặng quà thường bí mật. Và bà đưa tôi đến nhà của Bobby Decker, vừa đi bà vừa bảo rằng kể từ giờ phút này trở đi tôi chính thức là một trợ lý của Ông già Noel. Bà dừng xe trước con đường dẫn vào nhà của Bobby, bà cùng tôi rốn rén tiến đến nhà Bobby và núp sau bụi cây trước nhà của cậu ấy. Bà vỗ nhẹ vào tôi và thì thầm "Nào, tất cả đã sẵn sàng, ông già Noel bé bỏng, hãy tặng quà cho bạn đi cháu."

Tôi hít một hơi thở thật sâu, chạy nhanh đến trước nhà, đặt món quà xuống ngay cửa ra vào, đập mạnh vào cánh cửa nhà cậu và phóng như bay về chỗ bụi rậm bà núp. Hai bà cháu cùng hồi hộp chờ đợi trong bóng tối và hướng đôi mắt về phía cánh cửa. Cuối cùng, cánh cửa mở ra và Bobby đang đứng đó.

Năm mươi năm đã trôi qua, tôi vẫn nhớ cái cảm giác của giây phút hồi hội bên cạnh bà sau bụi rậm trước nhà Bobby. Tối hôm ấy, tôi nhận ra những điều đồn đại tệ hại về ông già Noel giống y như bà tôi bảo, chúng thật là buồn cười.

Ông già Noel đã sống mạnh khỏe, và chúng ta đều là những sứ giả của Ông. Tôi vẫn còn giữ cuốn Kinh Thánh, bên trong có tờ giấy đề giá tiền của chiếc áo khoác: 19.95$.
 

minhphuc

New member
Đã dịch xong truyện trên, Phúc suy nghĩ, suy nghĩ và suy nghĩ ... vẫn không đoán ra ai là là người đã trả thêm số tiền 19,95$ - 10$ cho chiếc áo khoác, người bà hay cô gái bán hàng?

Phúc nghĩ là người bà nhưng vẫn thấy thắc mắc ... Có ai tặng cho Phúc món quà Noel này không, hỡi những sứ giả của ông già Noel?
 

minhphuc

New member
Bài học làm cô giáo

Cô giáo tiểu học Thompson, trong ngày đầu tiên của năm học mới, trước các học sinh lớp năm yêu quý của mình, đã nói dối. Cô nhìn đám học trò thân thương và nói rằng cô yêu tất cả, ai cũng như ai. Nhưng điều đó không đúng.

Bởi ở hàng ghế ngay trước mặt cô, có cậu bé đang ngồi thụp trong chỗ của mình. Cậu ấy là Teddy Stoddard.

Cô Thompson để mắt đến Teddy từ năm học trước, và biết rằng cậu bé không hoà đồng, quần áo thì lôi thôi, nhếch nhác, luôn làm người khác khó chịu. Cũng vì lẽ đó, mỗi khi chấm bài của Teddy, cô rất thích dùng bút đỏ nét to, gạch vào đó dấu “X” thật đậm và cho điểm F to tướng lên đầu bài.

Theo quy định nhà trường, các giáo viên khi nhận lớp mới đều phải xem lại học bạ của học sinh từ những năm trước. Cô Thompson “ém” học bạ của Teddy xuống cuối cùng. Nhưng rồi cô đã rất ngạc nhiên khi đọc đến nó.

Cô giáo lớp vỡ lòng của cậu bé nhận xét trong học bạ: “Teddy rất sáng dạ, hay cười. Em gọn gàng, ngăn nắp trong học tập và lao động, có đạo đức tốt, rất hòa đồng với bạn”.

Cô giáo lớp hai viết: “Teddy là một học sinh xuất sắc, được các bạn yêu quý, nhưng hoàn cảnh em rất khó khăn vì mẹ mắc bệnh nặng có thể không qua khỏi”.

Cô giáo lớp ba: “Cái chết của mẹ là nỗi đau lớn của Teddy. Em đã cố gắng học tốt nhưng không được bố quan tâm. Mọi việc nếu tiếp diễn theo chiều hướng này có thể ảnh hưởng đến cuộc đời em”.

Cô giáo lớp bốn: “Teddy không chan hòa với mọi người, không quan tâm đến việc học, còn ngủ gật trong lớp và không có nhiều bạn”.

Đến giờ, cô Thompson đã hiểu ra vấn đề và tự trách bản thân. Cô buồn hơn khi Giáng sinh đến, các học sinh mang tặng cô những món quà gói cẩn thận trong giấy sáng màu, quấn ruy băng rất đẹp, riêng Teddy gói quà rất vụng về trong miếng giấy màu nâu, thô và dày mà cậu bé lấy được từ một bao hàng ở cửa hàng tạp hóa.

Cô Thompson xót xa mở món quà đó giữa những món quà khác. Một số học sinh ồ lên cười khi thấy chiếc vòng đeo tay bằng kim cương giả đã khuyết mất vài hạt và lọ nước hoa chỉ còn một phần tư trong gói quà của Teddy. Nhưng tiếng cười của bọn trẻ vụt tắt khi cô Thompson trầm trồ khen chiếc vòng đẹp, đeo nó vào, và chấm nhẹ chút nước hoa lên cổ tay của mình.

Ngày hôm đó, Teddy Stoddard cố nán lại sau giờ học, chỉ để nói: “Cô Thompson, hôm nay mùi thơm của cô rất giống mùi thơm của mẹ em hồi trước”.

Sau khi cậu bé ra về, cô đã khóc ít nhất khoảng một tiếng đồng hồ. Kể từ ngày hôm đó, cô Thompson không còn đơn thuần dạy đọc, dạy viết, dạy làm toán. Thay vào đó, cô dạy dỗ bọn trẻ.

Cô dành sự chú ý đặc biệt đến Teddy. Khi cô làm việc với cậu bé, trí óc em dường như sống lại. Cô càng động viên, khích lệ bao nhiêu, cậu bé càng tiếp thu và phản ứng nhanh bấy nhiêu.


Đến cuối năm học, Teddy đã trở thành một trong những học sinh thông minh nhất lớp. Và bất chấp lời nói dối của mình rằng cô yêu tất cả các học sinh đều như nhau, Teddy trở thành một trong những “học trò cưng” của cô.


Một năm sau, cô nhận được một bức thư ở dưới cửa nhà, thư củaTeddy. Trong thư em nói rằng cô là cô giáo tuyệt vời nhất em từng được học.


Sáu năm trôi qua, cô lại nhận được một bức thư khác từ Teddy. Cậu đã tốt nghiệp trung học, đứng thứ ba trong lớp, và cô vẫn là cô giáo tuyệt vời nhất của cậu trong suốt cuộc đời.


Bốn năm sau, cô nhận được một lá thư nữa, nói rằng mặc dù gặp nhiều khó khăn nhưng cậu vẫn tiếp tục học, phấn đấu hết mình và sẽ sớm tốt nghiệp đại học với số điểm cao nhất. Cậu đảm bảo với cô Thompson rằng cô vẫn là cô giáo tuyệt vời và đáng quý nhất cậu từng có trong cả đời mình.


Bốn năm nữa lại trôi qua, một lá thư khác được gửi đến. Lần này Teddy báo tin cho cô giáo biết sau khi lấy bằng cử nhân, anh đã quyết định học cao lên chút nữa. Lá thư cũng cho biết cô vẫn là cô giáo tuyệt vời và đáng kính nhất.


Câu chuyện chưa dừng ở đó. Mùa xuân ấy lại mang đến một lá thư. Teddy thông báo anh đã gặp một cô gái và chuẩn bị kết hôn. Cha Teddy đã qua đời cách đó hai năm và anh băn khoăn liệu cô Thompson có thể nhận lời đến dự đám cưới, ở vị trí mẹ chú rể được không.


Tất nhiên cô Thompson đồng ý. Cô đeo chiếc vòng tay khuyết hạt và dùng nước hoa mà Teddy nhớ là mẹ cậu đã dùng trong Giáng sinh cuối cùng họ được ở bên nhau.


Họ ôm chầm lấy nhau, Tiến sĩ Stoddard thì thầm bên tai cô giáo: “Cảm ơn cô đã tin tưởng vào em. Cảm ơn cô rất nhiều vì đã thêm nghị lực cho em và chỉ cho em thấy em có thể thay đổi”.


Cô Thompson, với đôi mắt tràn lệ, đáp lời: “Teddy, em nói sai rồi. Chính em là người đã dạy cô rằng cô có thể làm được những việc có ý nghĩa. Cô đã không biết dạy dỗ học sinh như thế nào cho đến khi gặp được em đấy”.
 

minhphuc

New member
Về Nhà

Về nhà


Hồi nhỏ, anh trai tôi được ba mẹ gởi đi học trên thị trấn cách nhà đến 30km, đi bằng xe buýt cũng mất vài hào. Thế nhưng, đến cuối tuần, bọn trẻ con chúng tôi lại đứng trước cửa chờ anh tôi về, vì thế nào hôm đó cả nhà tôi sẽ có bữa ăn tối thịnh soạn hơn mọi ngày.

Thời gian trôi qua, chúng tôi lớn dần lên. Bỗng một hôm cha ngập ngừng dặn anh tôi: “ Con trai ạ, sau này nếu không phải là ngày lễ tết thì con đừng về”. Anh tôi im lặng nhìn xuống đất. Anh biết lương mỗi tháng của cha là 76 đồng mà mẹ thì không có việc làm. Tiền đi về mỗi tuần là 1 hào 6 xu, một món tiền khá lớn so với lương cha tôi và cả gia đình gần chục người của chúng tôi. Vả lại, lũ em cũng đã lớn, sắp phải đi học xa như anh tôi. Vì vậy, liên tục hai tuần liền sau đó, anh trai tôi không về nhà.

Lại một ngày kia, mẹ suy nghĩ rất lâu và nói với anh tôi: “ Như vậy không được đâu con. Con nhìn giày con xem. Lúc trước nữa năm một đôi, bây giờ hai tháng đã rách…”. Anh trai tôi không nói gì. Mẹ tôi tuy nói thế nhưng cuối tuần nào, bà cũng ngóng đợi ai đó nhưng anh tôi không về thăm nhà.

Lại một ngày thứ bảy nữa, trời đã tối, gió thổi rất lớn, anh trai tôi đột nhiên xuất hiện. Cha mẹ đều ngạc nhiên và hơi giận. Anh tôi hổn hển nói: “ Con không ngồi xe, con tự về”. Cha mẹ im lặng. Mẹ vội vàng dọn cơm cho anh trai tôi, hấp nóng vài cái bánh, nấu một nồi cháo bắp, hạnh phúc nhìn con ăn ngon lành.
Bất ngờ anh trai tôi hiện ra trước cửa. Bữa đó trời mùa đông rất lạnh. Qua khe cửa bếp, mẹ tôi là người đầu tiên nhìn thấy anh tôi đi chân không, tay cầm đôi giầy. Cha mẹ tôi đứng ngây người. Anh tôi luống cuống: “ Con không mang giày, con đi chân không chạy về nhà mà!”. Mẹ tôi vén vạt áo lau nước mắt, cha thì quay lưng bước ra sân và đứng im lặng giữa gió đông.

Chuyện đó xảy ra từ nhiều năm trước. Bây giờ anh tôi đã ở tuổi trung niên, là một cảnh sát. Mỗi cuối tuàn, nhà cha mẹ tôi ồn ào náo nhiệt, già trẻ ba đời mười mấy người quây quần lấy một cái bàn lớn, tràn ngập tình thân, niềm vui. Nhưng anh trai tôi rất ít khi về nhà, chỉ có vợ anh ấy dẫn các cháu về thăm ông bà. Nhiều lúc, mẹ chịu không nổi nữa, nói với cha: “ Ngày xưa, trời lạnh thế mà nó cũng chạy chân không từ xa về nhà, sao bây giờ cuộc sống đã khá hơn nó không chịu về nhà chứ?”. Cha vỗ về mẹ: “ Ơ kìa, bà biết nó còn bận công việc, chứ nó có phải nó không muốn về đâu”.

Thế rồi một lần, trong khi làm nhiệm vụ, anh trai tôi bị thương nặng. Trên xe cấp cứu tới bệnh viện, anh gượng nắm bàn tay của một người đồng nghiệp ngồi bên cáng, mấp máy môi: “ Tôi muốn về nhà, thăm cha mẹ…. đã hơn ba tháng tôi không về nhà rồi…” nói xong anh bất tỉnh.

Anh trai tôi đã không còn cơ hội trở về nhà nữa, nhưng mẹ nói: “ Không, con trai mẹ mãi mãi trở về nhà, không đi nữa”. Mẹ tôi ôm chặt lấy di ảnh của anh trai tôi, nước mắt lã chã.

(St)
 

minhphuc

New member
Vòng Lặp

[FONT=Tahoma, sans-serif]Joe trở về nhà sau một ngày vất vả tìm việc làm mới. Anh chú ý đến một thiếu phụ đứng bên vệ đường cạnh chiếc Mercedes của bà. Anh liền tiến tới: “Tôi có thể giúp gì cho bà?”. Joe bắt tay sửa xe và người phụ nữ đã có thể tiếp tục cuộc hành trình sau đó. [/FONT]

[FONT=Tahoma, sans-serif]Chiếc xe người phụ nữ ghé vào một quán ăn nhỏ. Khi người nữ phục vụ bước đến, trên tay cô ta đã có sẵn một khăn lau: “Bà có thể dùng nó để lau tóc, tóc bà ướt quá”. Người thiếu phụ ngẫm nghĩ: “Sao cái thị trấn nhỏ bé này có những con người đáng yêu đến thế. Đầu tiên là anh chàng Joe, và giờ cô phục vụ này. Cô ta hẳn đang có thai...”. [/FONT]

[FONT=Tahoma, sans-serif]Kết thúc bữa ăn, khi cô phục vụ đang chuẩn bị tiền thừa khá lớn trả lại thì bà ta lặng lẽ ra xe, để lại tờ giấy: “Đừng bao giờ để lòng tốt nơi cô cạn kiệt nếu cô thật sự muốn trả ơn tôi”.[/FONT]

[FONT=Tahoma, sans-serif]Khi trở về nhà, cô phục vụ thầm nghĩ: “Làm sao bà ta biết được số tiền mình đang cần nhỉ? Anh Joe đang rất lo khi con sắp chào đời nhưng giờ thì ổn rồi”. Khẽ hôn nhẹ vào má người chồng đang thiếp ngủ, lòng cô rộn lên: “Mọi việc ổn rồi. Em yêu anh lắm, Joe”. [/FONT](st)
 

minhphuc

New member
Người Mẹ Vĩ Đại

[FONT=Arial,Helvetica][SIZE=-1]Đây là câu chuyện chân thật về gia đình nghèo khổ,khi đứa con vừa bắt đầu đi học thì người cha qua đời,hai mẹ con cùng nhau dìu dắt nhau đi và dùng đống đất đỏ nhè nhẹ phủ lên để tiễn biệt người cha.[/SIZE][/FONT]

[FONT=Arial,Helvetica][SIZE=-1]Người mẹ không đi thêm bước nữa mà ở vậy nuôi dưỡng con thơ. Lúc đó trong thôn chưa có điện ,mỗi tối thằng bé thắp ngọn đèn dầu bé tí đọc sách, vẽ tranh. Người mẹ thì từng mũi kim sợi chỉ may vá đan áo cho con. Ngày tiếp ngày, năm kế năm những tấm bằng khen cứ đắp lên vách tường đất loang lổ của họ. Đứa con cứ như ngọn trúc xanh của mùa xuân vụt lên phơi phới ,nhìn đứa con cao nhanh hẳn thì đuôi mắt mẹ cũng xuất hiện nhiều nếp nhăn mỗi lần cười khi nhìn thấy con nhận phần thưởng.[/SIZE][/FONT]

[FONT=Arial,Helvetica][SIZE=-1]Nhưng dường như trời không thương mẹ con họ,khi đứa con vừa thi vào trường trung học của huyện thì mẹ bị bệnh phong thấp nặng.Việc đồng áng làm không nỗi,có khi cơm ngày hai bữa cũng không đủ ăn.Lúc đó học sinh ở trường trung học ỗi tháng phải nộp 30kg gạo. Đứa con biết mẹ không có khã năng nên nói với mẹ: “mẹ,con sẽ nghĩ học để giúp mẹ làm ruộng”. Mẹ vò đầu con , âu yếm nói: “con có lòng thương mẹ như vậy ,mẹ rất vui,nhưng không đi học không thể được,yên tâm.Mẹ sanh con mẹ sẽ có cách nuôi con.Con đến trường ghi danh đi,mẹ sẽ mang gạo lên sau. Đứa con ngang bướng cãi lại, không chịu lên trường ,người mẹ bực mình tát mạnh lên mặt con, đó là lần đầu tiên 16 tuổi trong đời bị mẹ đánh như vậy.[/SIZE][/FONT]

[FONT=Arial,Helvetica][SIZE=-1]Đứa con cuối cùng cũng cắp sánh đến trường,nhìn sau lưng con cứ xa xa dần theo con đường mòn ,người mẹ vò tráng suy nghĩ.Không lâu, bếp của trường cũng nhận được gạo của người mẹ bệnh tật mang đến ,Bà khập khễnh bước vào cổng, với hơi thở hổn hểnh từ trên vai thả xuống một bao gạo nặng trĩu.Người phụ trách nhà bếp mở gạo ra xem , hốt một vóc lên xem lập tức cột chặt miệng bao lại nói: “ bậc phụ huynh các người thích làm những việc có lợi cho mình.Bà xem gạo nè,có thóc có sạn có hạt cỏ…làm sao mà ăn”.Người mẹ ngượng ngùng đỏ cả mặt,nói lời xin lỗi.người phụ trách nhà bếp không nói gì thêm mang gạo vào nhà.Người mẹ lại móc trong túi gở ra mấy lớp vãi lấy ra 5 tệ nói với người phụ trách : “đây là tiền phí sinh hoạt của con tôi tháng này làm phiền ông chuyển đến dùm. Ông đùa nói: “thế nào bà nhặt được trên đường đó à” bà mắc cở đỏ mặt nói cám ơn rồi quay lưng đi.[/SIZE][/FONT]

[FONT=Arial,Helvetica][SIZE=-1]Rồi lại đến một tháng ,bà nhọc nhằn vác bao gạo đến nhà bếp,người phụ trách nhà bếp vừa nhìn gạo xong thì cột chặt lại,cũng là thứ gạo đủ màu sắc. Ông nghĩ, có lẻ lần trước do không dặn người này rõ ràng, ông nhẹ nhàng từng chữ nói với bà: “bất cứ thứ gạo gì chúng tôi đều nhận,nhưng làm ơn để rịêng ra,cho dù thế nào cũng không được để chung,như vậy chúng tôi không thể nào nấu được,nấu ra thì cơm sẽ bị sượng.Nếu lần sau còn như vậy tôi sẽ không nhận”. Bà hốt hoảng thành khẩn nói: “Thưa ông! gạo nhà tôi đều như vậy cả ,phải làm thế nào” ? Người phụ trách đùng đùng nói : “ một sào ruộng nhà bà mà có thể trồng được cả trăm giống lúa như vậy à? thật buồn cười”.Bị la như thế bà không dám nói năng gì,lặng lẻ cúi đầu,người phụ trách cũng làm lơ để bà đi.[/SIZE][/FONT]

[FONT=Arial,Helvetica][SIZE=-1]Đến tháng thứ ba,bà lại vất vã vác đến một bao gạo,vừa nhìn thấy người đàn ông la bà lần trước ,trên mặt bà lại hiện lên nụ cười còn tội hơn là khóc. Ông ta vừa nhìn thấy gạo bỗng giận dữ quát lớn nói: “tôi nói vậy mà bà vẫn cứ như vậy không đổi.sao mà ngoan cố,cũng thứ gạo tạp nhạp này,bà xem đi.Lần này mang đến thế nào thì mang về vậy![/SIZE][/FONT]

[FONT=Arial,Helvetica][SIZE=-1]Hình như bà đã dự đoán trước được điều đó,bà liền quỳ xuống trước mặt người phụ trách,hai dòng lệ trào ra trên khóe mắt, buồn bã nói: “ tôi nói thật với ông,gạo này là …tôi đi xin đấy, ông giật bén người ,hai mắt tròn xoe nói không nên lời[/SIZE][/FONT]

[FONT=Arial,Helvetica][SIZE=-1]Bà ngồi phịch xuống đất ,lộ ra đôi chân biến dạng,sưng húp… rơi lệ nói: “tôi bị bệnh phong thấp đi lại rất khó, không thể làm ruộng được.Con tôi đòi bỏ học giúp tôi,bị tôi đánh nên trở lại trường học.[/SIZE][/FONT]

[FONT=Arial,Helvetica][SIZE=-1]Bà cầu xin người phụ trách làm thế nào vừa dấu bà con hàng xóm lại càng sợ đứa con biết được sẽ tổn thương lòng tự trọng của nó.Mỗi ngày trời còn chưa sáng bà len lén cầm cái bao chống gậy đi cách thôn khoảng 10 dặm để van xin lòng thưong của những người khác ,rồi đợi trời thật tối bà một mình âm thầm về.Gạo bà xin được đều để chung vào.Tháng kế tiếp vừa mang gạo đến trường bà nhìn người phụ trách ,chưa nói mà nước mắt lưng tròng. Ông đở bà dậy nói: “thật là ngừơi mẹ tốt,tôi sẽ lập tức đi trình với hiệu trưởng, để trường miễn học phí cho con bà” .Bà vừa nghe xong hốt hoảng lắt đầu nói : “đừng…đừng…nếu con tôi mà biết tôi đi xin để nuôi nó đi học sẽ làm nó tổn thương và như thế ảnh hưởng đến sự học của nó. Ông hiểu ý bà nói: “à ,thì ra bà muốn tôi dấu kín điều này, được rồi ,tôi nhớ”. Bà khập khểnh như người què quay lưng đi.[/SIZE][/FONT]

[FONT=Arial,Helvetica][SIZE=-1]Cuối cùng thì hiệu trưởng cũng biết được sự việc với nét mặt hiền hoà nói : “vì gia đình bà quá nghèo ,trường sẽ miễn học phí và tiền sinh hoạt 3 năm.Ba năm sau , đứa con đã thi đậu vào trường đại học Thanh Hoa.Ngày tốt nghiệp ,chiêng trống vang trời,hiệu trưởng đặc biệt chú ý người học sinh có hoàn cảnh khó khăn này và mời cậu ta lên lễ đài .Cậu ta khó chịu nói: “thi đạt điểm cao có rất nhiều ,vì sao bảo em lên lễ đài?Lại càng làm mọi ngừời ngạc nhiên hơn là trên lễ đài đỗ liên tiếp ba hồi trống vang dội.Lúc đó người phụ trách nhà bếp cầm ba cái bao đựng gạo của người mẹ lên lễ đài kể câu chuyện Người mẹ đi xin gạo để nuôi con ăn học.Dưới lễ đài mọi người im bặt, Hiệu trưởng nhìn ba cái bao giọng hùng hồn nói: “Đây là câu chuyện ba cái bao của người mẹ đi xin,trên đời này đem vàng cũng không mua được những hạt gạo này,sau đây sẽ mời người mẹ vĩ đại đó lên lễ đài.[/SIZE][/FONT]

[FONT=Arial,Helvetica][SIZE=-1]Đứa con trong lòng nghi nghi ,nhìn lại phía sau xem,thấy ngừời phụ trách dìu mẹ từng bước từng bước tiến lên lễ đài.Lúc đó chúng ta không biết đứa con trong lòng nghĩ gì? Tin tưởng rằng sẽ làm cho cậu ta rung động nhưng không hãi hùng lo sợ.Thế là tuồng kịch tình mẫu tử ấm áp nhất đã được diễn ra.Hai mẹ con nhìn nhau,từ ánh mắt lấp lánh tình yêu thương của người mẹ,vài sợi tóc trắng bay bay trước trán. Đứa con bước đến trước, ôm chầm lấy mẹ và bật khóc , “mẹ…mẹ của con…”trãi qua bao nhiêu năm tháng câu chuyện của mẹ vẫn còn sáng mãi trong truyền thuyết. (st)
[/SIZE]
[/FONT]
 
Sửa lần cuối:

binho243

New member
Bát mì của người lạ!

Tối hôm đó Sue cãi nhau với mẹ, rồi không mang gì theo cô đùng đùng ra khỏi nhà. Trong lúc đang trên đường, cô mới nhớ ra rằng mình chẳng có đồng bạc nào trong túi, thậm chí không có đủ mấy xu để gọi điện về nhà.

Cùng lúc đó cô đi qua một quán mì, mùi thơm bốc lên ngào ngạt làm cô chợt cảm thấy đói ngấu. Cô thèm một tô mì lắm nhưng lại không có tiền!

Người bán mì thấy cô đứng tần ngần trước quấy hàng bèn hỏi:

- Này cô bé, cô có muốn ăn một tô không?

- Nhưng... nhưng cháu không mang theo tiền... - cô thẹn thùng trả lời.

- Ðược rồi, tôi sẽ đãi cô - người bán nói - Vào đây, tôi nấu cho cô một tô mì.

Mấy phút sau ông chủ quán bưng tới cho cô một tô mì bốc khói. Ngồi ăn được mấy miếng, Sue lại bật khóc

- Có chuyện gì vậy? - ông ta hỏi

- Không có gì. Tại cháu cảm động quá! - Sue vừa nói vừa lấy tay quẹt nước mắt.
- Thậm chí một người không quen ngoài đường còn cho cháu một tô mì, còn mẹ cháu, sau khi cự cãi đã đuổi cháu ra khỏi nhà. Chú là người lạ mà còn tỏ ra quan tâm đến cháu, còn mẹ cháu.... "bả" ác độc quá!!" - cô bé nói với người bán mì...

Nghe Sue nói, ông chủ quán thở dài:

- Này cô bé, sao lại nghĩ như vậy? Hãy suy nghĩ lại đi, tôi mới chỉ đãi cô một tô mì mà cô cảm động như vậy, còn mẹ cô đã nuôi cô từ khi cô còn nhỏ xíu, sao cô không biết ơn mà lại còn dám cãi lời mẹ nữa?

Sue giật mình ngạc nhiên khi nghe điều đó.

"Tại sao mình lại không nghĩ ra nhỉ? Một tô mì của người lạ mà mình cảm thấy mang ơn, còn mẹ mình đã nuôi mình hàng bao năm qua mà thậm chí mình chưa bao giờ tỏ ra quan tâm đến mẹ dù chỉ một chút. Mà chỉ vì chuyện nhỏ mình lại cự cãi với mẹ???"

Trên đường về, cô thầm nghĩ trong đầu những điều cô sẽ nói với mẹ:" Mẹ ơi, con xin lỗi. Con biết đó là lỗi của con, xin mẹ tha thứ cho con..."

Khi bước lên thềm, cô nhìn thấy mẹ đang lo lắng và mệt mỏi vì đã tìm kiếm cô khắp nơi. Nhìn thấy Sue, mẹ cô nói:" Sue, vào nhà đi con. Chắc con đói bụng lắm rồi phải không? Cơm nước mẹ nấu xong rồi, vào nhà ăn ngay cho nóng..."
Không thể kiềm giữ được nữa, Sue òa khóc trong tay mẹ.

Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta dễ cảm kích với những hành động nhỏ mà một số người chung quanh làm cho chúng ta, nhưng đối với những người thân thuộc, nhất là cha mẹ, chúng ta lại xem sự hi sinh của họ như chuyện đương nhiên...
Tình yêu và sự quan tâm lo lắng của cha mẹ là món quá quý giá nhất mà chúng ta được tặng từ khi mới chào đời.

Cha mẹ không mong đợi chúng ta trả công nuôi dưỡng nhưng......
Liệu có bao giờ chúng ta quý trọng sự hy sinh vô điều kiện này của cha mẹ chúng ta?.....

http://lang.xitrum.net
 

minhphuc

New member
Người Mỹ dạy bài học 'Cô bé lọ lem' như thế nào?

Giờ học văn bắt đầu. Hôm nay thầy giảng bài Chuyện Cô bé Lọ Lem.
Trước tiên thầy gọi một học sinh lên kể chuyện Cô bé Lọ lem. Em học sinh kể xong, thầy cảm ơn rồi bắt đầu hỏi.

Thầy: Các em thích và không thích nhân vật nào trong câu chuyện vừa rồi?
Học sinh: Em thích Cô bé Lọ Lem Cinderella ạ, và cả Hoàng tử nữa nhưng không thích bà mẹ kế và chị con riêng bà ấy. Cinderella tốt bụng, đáng yêu, lại xinh đẹp. Bà mẹ kế và cô chị kia đối xử tồi với Cinderella.

Thầy: Nếu vào đúng 12 giờ đêm mà Cinderella chưa kịp nhảy lên cỗ xe quả bí thì sẽ xảy ra chuyện gì?
HS: Thì Cinderella sẽ trở lại có hình dạng lọ lem bẩn thỉu như ban đầu, lại mặc bộ quần áo cũ rách rưới tồi tàn. Eo ôi, trông kinh lắm.

Thầy: Bởi vậy, các em nhất thiết phải là những người đúng giờ, nếu không thì sẽ tự gây rắc rối cho mình. Ngoài ra, các em tự nhìn lại mình mà xem, em nào cũng mặc quần áo đẹp cả. Hãy nhớ rằng chớ bao giờ ăn mặc luộm thuộm mà xuất hiện trước mặt người khác. Các em gái nghe đây: các em lại càng phải chú ý chuyện này hơn. Sau này khi lớn lên, mỗi lần hẹn gặp bạn trai mà em lại mặc luộm thuộm thì người ta có thể ngất lịm đấy (Thầy làm bộ ngất lịm, cả lớp cười ồ). Bây giờ thầy hỏi một câu khác. Nếu em là bà mẹ kế kia thì em có tìm cách ngăn cản Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử hay không? Các em phải trả lời hoàn toàn thật lòng đấy.
HS: (im lặng, lát sau có em giơ tay xin nói) Nếu là bà mẹ kế ấy, em cũng sẽ ngăn cản Cinderella đi dự vũ hội.

Thầy: Vì sao thế?
HS: Vì... vì em yêu con gái mình hơn, em muốn con mình trở thành hoàng hậu.

Thầy: Đúng. Vì thế chúng ta thường cho rằng các bà mẹ kế dường như đều chẳng phải là người tốt. Thật ra họ chỉ không tốt với người khác thôi, chứ lại rất tốt với con mình. Các em hiểu chưa? Họ không phải là người xấu đâu, chỉ có điều họ chưa thể yêu con người khác như con mình mà thôi.
Bây giờ thầy hỏi một câu khác: Bà mẹ kế không cho Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử, thậm chí khóa cửa nhốt cô bé trong nhà. Thế tại sao Cinderella vẫn có thể đi được và lại trở thành cô gái xinh đẹp nhất trong vũ hội?
HS: Vì có cô tiên giúp ạ. Cô cho Cinderella mặc quần áo đẹp, lại còn biến quả bí thành cỗ xe ngựa, biến chó và chuột thành người hầu của Cinderella.

Thầy: Đúng, các em nói rất đúng. Các em thử nghĩ xem, nếu không có cô tiên đến giúp thì Cinderella không thể đi dự vũ hội được, phải không?
HS: Đúng ạ.

Thầy: Nếu chó và chuột không giúp thì cuối cùng Cinderella có thể về nhà được không?
HS: Không ạ.

Thầy: Chỉ có cô tiên giúp thôi thì chưa đủ. Cho nên các em cần chú ý: Dù ở bất cứ hoàn cảnh nào, chúng ta đều cần có sự giúp đỡ của bạn bè. Bạn của ta không nhất định là tiên là bụt, nhưng ta vẫn cần đến họ. Thầy mong các em có càng nhiều bạn càng tốt. Bây giờ, đề nghị các em thử nghĩ xem, nếu vì mẹ kế không muốn cho mình đi dự vũ hội mà Cinderella bỏ qua cơ hội ấy thì cô bé có thể trở thành vợ của hoàng tử được không?
HS: Không ạ! Nếu bỏ qua cơ hội ấy thì Cinderella sẽ không gặp hoàng tử, không được hoàng tử biết và yêu.

Thầy: Đúng quá rồi! Nếu Cinderella không muốn đi dự vũ hội thì cho dù bà mẹ kế không ngăn cản đi nữa, thậm chí bà ấy còn ủng hộ Cinderella đi nữa, rốt cuộc cô bé cũng chẳng được lợi gì cả. Thế ai đã quyết định Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử?
HS: Chính là Cinderella ạ.

Thầy: Cho nên các em ạ, dù Cinderella không còn mẹ đẻ để được yêu thương, dù bà mẹ kế không yêu cô bé, những điều ấy cũng chẳng thể làm cho Cinderella biết tự thương yêu chính mình. Chính vì biết tự yêu lấy mình nên cô bé mới có thể tự đi tìm cái mình muốn giành được. Giả thử có em nào cảm thấy mình chẳng được ai yêu thương cả, hoặc lại có bà mẹ kế không yêu con chồng như trường hợp của Cinderella, thì các em sẽ làm thế nào?
HS: Phải biết yêu chính mình ạ.

Thầy: Đúng lắm! Chẳng ai có thể ngăn cản các em yêu chính bản thân mình. Nếu cảm thấy người khác không yêu mình thì em càng phải tự yêu mình gấp bội. Nếu người khác không tạo cơ hội cho em thì em cần tự tạo ra thật nhiều cơ hội. Nếu biết thực sự yêu bản thân thì các em sẽ tự tìm được cho mình mọi thứ em muốn có. Ngoài Cinderella ra, chẳng ai có thể ngăn trở cô bé đi dự vũ hội của hoàng tử, chẳng ai có thể ngăn cản cô bé trở thành hoàng hậu, đúng không?
HS: Đúng ạ, đúng ạ!

Thầy: Bây giờ đến vấn đề cuối cùng. Câu chuyện này có chỗ nào chưa hợp lý không?
HS: (im lặng một lát) Sau 12 giờ đêm, mọi thứ đều trở lại nguyên dạng như cũ, thế nhưng đôi giày thủy tinh của Cinderella lại không trở về chỗ cũ.

Thầy: Trời ơi! Các em thật giỏi quá! Các em thấy chưa, ngay cả nhà văn vĩ đại (nhà văn Pháp Charles Perrault, tác giả truyện Cô Bé Lọ Lem - chú thích của người dịch) mà cũng có lúc sai sót đấy chứ. Cho nên sai chẳng có gì đáng sợ cả. Thầy có thể cam đoan là nếu sau này có ai trong số các em muốn trở thành nhà văn thì nhất định em đó sẽ có tác phẩm hay hơn tác giả của câu chuyện Cô bé Lọ lem! Các em có tin như thế không?

Tất cả học sinh hồ hởi vỗ tay reo hò.

(st)
 

minhphuc

New member
Mời các bạn xem clip này nhé!

Một câu chuyện thật cảm động.

DNG Video
Lỗi: Bạn không xem được video này vì bạn chưa cài đặt Flash hoặc file đã bị xóa.



Thân mến!
 

develope

New member
Những bài viết rất hay :-c mình thấy topic nói câu này rất đúng nè " cái gì cũng có cái giá của nó, cho đi và bạn sẽ nhận lại những gì bạn xứng đáng được nhận" :-??
 

Facebook Comment

Similar threads
Thread starter Tiêu đề Diễn đàn Trả lời Ngày
T Bí quyết bài trí bàn học theo phong thủy để giúp con học tập tốt Du lịch - Mua sắm 0
C [Giáo dục] Có nên 'Không xử lý học sinh chép bài thi tốt nghiệp' Tin tức 24h 0
C [Xã hội] 5 bài học đau đớn vì sự "vô tâm" trong quy hoạch giao thông Tin tức 24h 0
C [Xã hội] Bài học dân gian cho những cây cầu tuổi thọ ngắn Tin tức 24h 0
C [Thương hiệu] 5 bài học từ thương hiệu trăm tuổi IBM Xây dựng thương hiệu 0
BNN [Marketing] Bài học về ứng dụng mobile marketing ở Việt Nam Quảng bá thương hiệu 0
BNN [Thương hiệu] Bài học khi đặt tên thương hiệu Chiến lược thương hiệu 0
BNN [Thương hiệu] Định vị thương hiệu - Bài học từ 7up Chiến lược thương hiệu 0
BNN [Thương hiệu] 4 bài học về truyền thông xã hội năm 2011 Tổng quát thương hiệu 0
BNN [Thương hiệu] 9 bài học digital marketing từ những thương hiệu xã hội hàng đầu Xây dựng thương hiệu 0
Viết Sang [Bài tập Java] Class học sinh kế thừa Class người Java 8
BNN [Tùy bút] Nguyễn Bá Thanh trong bài văn thi đại học như thế nào? Viết về Đà Nẵng 0
rcp [Thương hiệu] Bán thương hiệu cho nước ngoài: những bài học đắt giá KINH DOANH & ĐẦU TƯ 0
C Những bài học không bao giờ được quên trong quảng cáo Thủ thuật - Mẹo vặt 0
C Những bài học không bao giờ được quên trong quảng cáo Marketing 1
van_tram Bài học làm người Bài học cuôc sống 1
H Bài học từ người bán bánh mì... Bài học cuôc sống 0
bachsa Những bài học từ người mẹ Bài học cuôc sống 0
Y Quy hoạch đô thị: Bài học kinh nghiệm từ Đà Nẵng Tin tức 24h 0
degiocuondi [Ý tưởng] Một bài học về việc bán hàng Thư viện - Sổ tay 0
binho243 [Sổ tay] Bài học mua sắm: 'Con kiến' kiện 'chay' Thư viện - Sổ tay 0
samurai Những bài học không bao giờ cũ cho Doanh Nhân trẻ Khởi Nghiệp 0
samurai Phương Pháp Giải Bài Tập Hóa Học Hữu Cơ Kiến thức phổ thông 0
bimappk Nội quy CLB tin học-Xin vui lòng đọc kỹ trước khi post bài Thủ thuật - Mẹo vặt 0
bimappk Nội quy CLB tin học-Xin vui lòng đọc kỹ trước khi post bài Software 0
J Bài Học Của Chú Rùa! Kho download khác 0
X Mình sẽ đăng bài tin mới hàng ngày, mong các bạn ủng hộ Kiến thức kinh doanh 1
T [Tin tức] Sòng bài W88 online đỉnh cao 2020 KINH DOANH & ĐẦU TƯ 0
Q Những bài hát hay về Đà Nẵng Văn nghệ Đà Nẵng 0
K Hướng dẫn cách viết bài trên wikipedia Thủ thuật - Mẹo vặt 2
Q Cư dân mạng "sục sôi" với bài thơ "Thực trạng sinh viên ra trường" Tin tức 24h 0
N 7 Bí quyết chinh phục bài thi TOEIC Lời Khuyên Chung 0
C [Xã hội] Silver Shores Đà Nẵng xin thêm bàn chia bài Tin tức 24h 0
P Tìm bài hát Đà Nẵng xuân về Văn nghệ Đà Nẵng 2
C [Sức khỏe] 10 bài thuốc từ mứt Tết truyền thống có tác dụng trị bệnh Tin tức 24h 0
BNN "Lò" SHB Đà Nẵng - Bài bản trên đôi chân vững vàng Tin Thể thao 24h 0
M Bài tây nhựa royal cao cấp và siêu cao cấp - 100% plastic Du lịch - Mua sắm 7
rcp [Sự kiện] Bị mất trộm cả ngàn USD trên chuyến bay Vietnam Airlines Hongkong-Nội Bài Tin tức 24h 0
saxagifts Bài hát Shadow Of The Day (Linkin Park Piano Acoustic Cover) Nhạc ngoại 0
W Download hàng triệu bài hát MP3 chất lượng cao miễn phí Thủ thuật - Mẹo vặt 1
T Họ có thể giết chết tôi vì bài báo đó! Âm nhạc 4
C Đức vs Hà Lan: Bài ca định mệnh Tin Thể thao 24h 0
K Co 5 bài viết moi đc up hinh Ảnh sáng tác của TV 1
Viết Sang Bài Kiểm Tra nhớ đời.. Bài học cuôc sống 0
D Share 50.000 bài viết của www.thuvientinhoc.vn Graphic - Design 0
M Bài tập ngữ pháp và ôn thi TOEIC Online CLB Tiếng Anh 0
H Giúp bài tập pascal cần rất gấp Pascal 6
N Giúp mình viết bài luận này với,cần gấp lắm CLB Tiếng Anh 2
K Giúp chèn flash vào bài viêt Phần cứng 1
I [Nhà Đất] Phần mềm đăng tin up tin (post bài) tự động tốt nhất ! - 02/08/2011 QUẢNG CÁO - RAO VẶT 0

Similar threads

Top