phantu1962
New member
Cho dù có đi nơi đâu , ở một phương trời nào , chúng ta cũng không quên ký ức trong tuổi học trò, một kỷ niệm đẹp của thời áo trắng ai cũng trãi qua .Giờ đây mỗi khi thấy các em các cháu lần bước đến trường , chúng ta không thể không tiếc nhớ cái đẹp hồn nhiên thư sinh . Càng suy nghĩ càng nhớ nhiều , nhớ đến con đường thân quen , nhớ chiếc lá bàn rơi trên ghế đá ,nhớ cả tiếng nói Thầy Cô , kể sao cho xiếc nỗi nhớ vô bờ mà hình ảnh đó không bao giờ quay lại nơi chúng ta .
Vào một buổi chiều nọ , tôi lang thang trên mạng , bỗng dưng thấy một bài thơ trên Việt báo , như đã nhắc lại tôi : bạn còn nhớ tuổi học trò không ?, bài thơ như thế này:
Đọc xong, tôi dừng tay click chuột , dành vài phút suy nghĩ , và tôi cũng xin mạo muội post lên bài : Con đường đến trường của Phạm Đăng Khương , anh là người con nơi xứ Quảng đã chia xẽ với chúng ta kỷ niệm của thời áo trắng , mời các bạn cùng tôi lắng nghe nhạc phẩm qua giọng ca của Đàm Vĩnh Hưng thể hiện :
-Sáng tác : Phạm Đăng Khương
-Trình bày : Đàm Vĩnh Hưng
Vào một buổi chiều nọ , tôi lang thang trên mạng , bỗng dưng thấy một bài thơ trên Việt báo , như đã nhắc lại tôi : bạn còn nhớ tuổi học trò không ?, bài thơ như thế này:
Một thời áo trắng yêu hoa cúc
Câu thơ em viết chỉ riêng mình
Và riêng ai đó thôi.... được đọc
Tiếng chim tròn như giọt mực xanh
Câu thơ em viết chỉ riêng mình
Và riêng ai đó thôi.... được đọc
Tiếng chim tròn như giọt mực xanh
Một thời áo trắng tay cầm hoa
Một thời mới đó thôi mà xa
Ai ném thư hồng qua cửa sổ
Gió đưa hương ý tứ qua nhà.
Một thời mới đó thôi mà xa
Ai ném thư hồng qua cửa sổ
Gió đưa hương ý tứ qua nhà.
Hồn nhiên em cứ như chim ấy
Lá chanh thơm, thêm nước gội đầu
Người đứng bên đường như cây vậy
Mặc ngoài trời lắc thắc mưa ngâu.
Lá chanh thơm, thêm nước gội đầu
Người đứng bên đường như cây vậy
Mặc ngoài trời lắc thắc mưa ngâu.
Rồi một ngày kia thương thật thương
Rồi một ngày kia không bình thường
Ngước mắt một trời hoa đỏ lắm
Nhặt tiếng ve rón rén cổng trường.
Rồi một ngày kia không bình thường
Ngước mắt một trời hoa đỏ lắm
Nhặt tiếng ve rón rén cổng trường.
Áo trắng ngây thơ... giờ kỉ niệm
Tiếng ve xưa ấy ngủ trên cây
Hoa cúc có nhờ hoa phượng đếm
Mỗi ngày thương nhớ lật thêm trang
Tiếng ve xưa ấy ngủ trên cây
Hoa cúc có nhờ hoa phượng đếm
Mỗi ngày thương nhớ lật thêm trang
(Sưu tầm) Việt báo
Đọc xong, tôi dừng tay click chuột , dành vài phút suy nghĩ , và tôi cũng xin mạo muội post lên bài : Con đường đến trường của Phạm Đăng Khương , anh là người con nơi xứ Quảng đã chia xẽ với chúng ta kỷ niệm của thời áo trắng , mời các bạn cùng tôi lắng nghe nhạc phẩm qua giọng ca của Đàm Vĩnh Hưng thể hiện :
-Sáng tác : Phạm Đăng Khương
-Trình bày : Đàm Vĩnh Hưng
Sửa lần cuối: