Marlboro
New member
Xin lỗi con
Bữa cơm tối lạnh tanh.
Bố xin lỗi hai con vì thái độ của bố hôm nay, im lặng, hằn học, nóng nảy, cáu gắt, gầm gừ… hai con như bị khủng bố tinh thần, im lặng ăn, im lặng học, im lặng ngủ, im lặng đi… một dòng không khí đặc quánh trĩu nặng đông cứng trong nhà mình tưởng chừng như có thể xắn ra được từng khối.
Bố thương hai con quá, lại phải chịu đựng tính khí bất thường của bố, lại phải gánh vác sự mệt mỏi của bố.
Vào phòng hai con, buồn quá, hai khuôn mặt ngủ bình yên như một sự tha thứ, bố ngồi vân vê từng ngón tay con gái, vuốt má con, luồn tay vào mớ tóc dày cứng của con trai. Bố muốn nói lên bằng lời, xin lỗi con, bố sẽ điều chỉnh. Bố biết các con sẽ cười và nhẹ nhàng cho qua, nhưng trong bố, chẳng có gì nhẹ nhàng cho qua.
Chưa bao giờ con gái bị đánh đòn thực sự, một lần duy nhất bị phát vào mông bằng tờ báo cuộn lại, tiếng kêu to làm con gái giật mình khóc sưng cả mắt. Con trai vẫn bị bố bắt nằm sấp quất roi vào mông. Chưa bao giờ bố đánh đòn con vì sự tức giận của bố, bố phải đánh đòn con bằng lỗi của con, bố vẫn nhớ cảm giác vừa buồn vừa xấu hổ khi vào chợ mua roi mây để đánh đòn con !!!
Có hai điều bố tuyệt đối không làm, không bao giờ làm, đó là đánh con trong lúc con ăn và trong khi con ngủ.
Ngày xưa, bố ở nhà một mình, bố ngủ say trong cơn mưa đêm rầm rì gõ mái tôn, bố không nghe tiếng ông nội con gọi cửa. có lẽ ông nội con gọi cửa rất lâu, lâu đến nỗi phải dùng thanh sắt cạy cửa để vào, và dùng đúng thay sắt đó đánh thẳng vào người bố, trong lúc bố ngủ, một giấc ngủ trẻ con. Bố thức dậy trong sự la hét gầm rú, đòn roi tới tấp, mắt vẫn ngơ ngác chưa hoàn hồn, bàn tay hộ pháp quất tới tấp vào mặt, vào đầu, vào vai, bố ngã từ giường xuống đất, bố không hiểu để khóc, bố chưa tỉnh để biết đau. Trời ơi, sao bố ghét cái tuổi thơ của bố quá vậy, sao nó ám ảnh bố hoài vậy, sao nó không chịu buông tha bố, sao bố phải nhớ những gì không nên nhớ…
Bố xin lỗi con, cả ngày hai đứa đi học, chỉ có buổi cơm tối bên nhau, bố đã để cảm xúc cuộc đời len vào hai con, để hai con sợ hãi, xa lánh, né tránh, bố càng thêm đau.
Đêm, lại mất ngủ, lại phải uống thuốc, lại phải kiềm chế những cơn điên chợt đến chợt đi, đè nén những cơn đau chợt ẩn chợt hiện
Sự ngu xuẩn của người lớn là đặt nỗi buồn không đúng chỗ.
Con ơi, bố có thể là con thú đối với cuộc đời, nhưng bố luôn luôn và mãi mãi là bố của các con, luôn yêu thương và chăm sóc con vô điều kiện, không cần lý do, không cần suy nghĩ.
Xin lỗi hai thiên thần của bố.
Bữa cơm tối lạnh tanh.
Bố xin lỗi hai con vì thái độ của bố hôm nay, im lặng, hằn học, nóng nảy, cáu gắt, gầm gừ… hai con như bị khủng bố tinh thần, im lặng ăn, im lặng học, im lặng ngủ, im lặng đi… một dòng không khí đặc quánh trĩu nặng đông cứng trong nhà mình tưởng chừng như có thể xắn ra được từng khối.
Bố thương hai con quá, lại phải chịu đựng tính khí bất thường của bố, lại phải gánh vác sự mệt mỏi của bố.
Vào phòng hai con, buồn quá, hai khuôn mặt ngủ bình yên như một sự tha thứ, bố ngồi vân vê từng ngón tay con gái, vuốt má con, luồn tay vào mớ tóc dày cứng của con trai. Bố muốn nói lên bằng lời, xin lỗi con, bố sẽ điều chỉnh. Bố biết các con sẽ cười và nhẹ nhàng cho qua, nhưng trong bố, chẳng có gì nhẹ nhàng cho qua.
Chưa bao giờ con gái bị đánh đòn thực sự, một lần duy nhất bị phát vào mông bằng tờ báo cuộn lại, tiếng kêu to làm con gái giật mình khóc sưng cả mắt. Con trai vẫn bị bố bắt nằm sấp quất roi vào mông. Chưa bao giờ bố đánh đòn con vì sự tức giận của bố, bố phải đánh đòn con bằng lỗi của con, bố vẫn nhớ cảm giác vừa buồn vừa xấu hổ khi vào chợ mua roi mây để đánh đòn con !!!
Có hai điều bố tuyệt đối không làm, không bao giờ làm, đó là đánh con trong lúc con ăn và trong khi con ngủ.
Ngày xưa, bố ở nhà một mình, bố ngủ say trong cơn mưa đêm rầm rì gõ mái tôn, bố không nghe tiếng ông nội con gọi cửa. có lẽ ông nội con gọi cửa rất lâu, lâu đến nỗi phải dùng thanh sắt cạy cửa để vào, và dùng đúng thay sắt đó đánh thẳng vào người bố, trong lúc bố ngủ, một giấc ngủ trẻ con. Bố thức dậy trong sự la hét gầm rú, đòn roi tới tấp, mắt vẫn ngơ ngác chưa hoàn hồn, bàn tay hộ pháp quất tới tấp vào mặt, vào đầu, vào vai, bố ngã từ giường xuống đất, bố không hiểu để khóc, bố chưa tỉnh để biết đau. Trời ơi, sao bố ghét cái tuổi thơ của bố quá vậy, sao nó ám ảnh bố hoài vậy, sao nó không chịu buông tha bố, sao bố phải nhớ những gì không nên nhớ…
Bố xin lỗi con, cả ngày hai đứa đi học, chỉ có buổi cơm tối bên nhau, bố đã để cảm xúc cuộc đời len vào hai con, để hai con sợ hãi, xa lánh, né tránh, bố càng thêm đau.
Đêm, lại mất ngủ, lại phải uống thuốc, lại phải kiềm chế những cơn điên chợt đến chợt đi, đè nén những cơn đau chợt ẩn chợt hiện
Sự ngu xuẩn của người lớn là đặt nỗi buồn không đúng chỗ.
Con ơi, bố có thể là con thú đối với cuộc đời, nhưng bố luôn luôn và mãi mãi là bố của các con, luôn yêu thương và chăm sóc con vô điều kiện, không cần lý do, không cần suy nghĩ.
Xin lỗi hai thiên thần của bố.