nhocty
New member
Hắn đối với tớ luôn là một cái gì đó rất đặc biệt . Một cái gì đó khó định nghĩa và không thể gọi tên, ở đâu đó giữa tình bạn thân giữa một đứa con gái đầu gấu với một thằng con trai lém lỉnh và một điều gì đó hơn thế .
Những ngày ôn thi Đại học, bọn bạn gồm bốn năm đứa thường rủ nhau đến ôn bài ở nhà tớ . Hôm đó trời mưa to, những đứa khác trốn hết, mỗi mình hắn vẫn lọ mọ đội mưa đến . Hai đứa vẫn truy bài cho nhau theo đúng tiến độ, sắp thi đến nơi rồi !
Lúc nghỉ giải lao, tớ lấy trộm bộ tú của thằng em, rủ hắn chơi phỏm sai vặt . Ván thứ nhất hắn thắng . Tớ phải đi rót nước dâng tận miệng hắn . Ván thứ hai, tớ vẫn thua . Phải nhổ cho hắn mười cái tóc sâu . Ván thứ ba, trời có mắt, tớ ù rồi . Tớ bảo :
- Này, cho cậu hôn tớ !
- Ơ hơ...
- Hôn vào... mắt...
- U... la...la
Thản nhiên chỉ:
- Hôn vào mắt... cá chân nè!
Mặt như cái bị rách, hắn túm bàn chân tớ lên, hôn vào... mắt cá chân . Quân tử nhất ngôn mà! He he!
Thừa thắng xông lên, tớ hung hăng chơi tiếp . Ván thứ tư, oạch! Tớ thua đứt đuôi con nòng nọc rồi . Phạch! Hắn đứng dậy phủi đít quần, đắc chí:
- Hôn vào... mông .
- Oái! Không! Mất lịch sự!
Tớ lăn đùng ra ăn vạ, nhìn nước mắt tớ lăn lộc cộc, mặt hắn xanh lè:
- Ấy ấy, thôi thôi, xin lỗi bà . Nín đi nào!
- Cậu không biết tôn trọng phụ nữ!
- Thôi bà nín rồi tôi dẫn đi ăn chè!
- Không thèm ăn chè!
- Thế sữa chua nhé!
- Không thèm sữa chua!
- Thế thì cả chè và sữa chua thì bà có chịu không?!
- Chịu!
Thi Đại học xong, hắn không đi xe máy xuyên Việt như dự định mà xung phong đi tình nguyện . Hắn bảo:"Cũng là một thử thách, mà lại có ích cho người khác". Ngày tiễn hắn ở đoàn tớ thấy nao nao, còn hắn thì cười toe toét .
Hắn đi được một tuần thì tớ nhận được thư . Hắn kể là hắn đang sống trong một ngôi nhà tranh, lợp mái cọ, muỗi đông như quân Nguyên... Công việc khá vất vả nhưng cũng vui... Đọc thư, tớ bỗng thấy mình đang dấm dứt khóc vì nhớ thằng bạn thân .
Sáng hôm sau tớ quyết định dẹp tất cả kế hoạch nghỉ mát cùng lũ bạn sang một bên, đi bốn trăm cây số lên thăm hắn
Mười tiếng nằm trên tàu, thêm 30 cây số đi ô tô, sau đó là đi bộ . Trước mặt tớ là những dãy núi cao ngất mà tớ chỉ nhìn thấy trong phim . Nhìn thấy hắn, tớ quên cả mệt, chạy ào tới, túm tay mà lắc . Hắn đỏ mặt:"Người ta nhìn kìa, bà chằn". Ờ nhỉ, tớ quên mất !
Bốn ngày tình nguyện cùng bọn hắn trôi qua rất nhanh, và da tớ đã kịp bắt nắng đỏ như cua luộc, và các ngón tay đã bắt chai sưng phồng. Và hắn lại tiễn tớ ra chỗ đón xe. Và khi chiếc xe khách hiện ra từ khúc ngoặt, rất nhanh, hắn bỗng hôn nhẹ một cái lên... mắt tớ.
Đó chưa phải là một nụ hôn của tình yêu, nhưng cũng hok còn là một nụ hôn của tình bạn. Một nụ hôn của những cảm xúc chưa kịp gọi tên, của một người bạn đang lớn, đang khao khát hướng về một cuộc sống đẹp và sáng chói như Mặt Trời.
Những ngày ôn thi Đại học, bọn bạn gồm bốn năm đứa thường rủ nhau đến ôn bài ở nhà tớ . Hôm đó trời mưa to, những đứa khác trốn hết, mỗi mình hắn vẫn lọ mọ đội mưa đến . Hai đứa vẫn truy bài cho nhau theo đúng tiến độ, sắp thi đến nơi rồi !
Lúc nghỉ giải lao, tớ lấy trộm bộ tú của thằng em, rủ hắn chơi phỏm sai vặt . Ván thứ nhất hắn thắng . Tớ phải đi rót nước dâng tận miệng hắn . Ván thứ hai, tớ vẫn thua . Phải nhổ cho hắn mười cái tóc sâu . Ván thứ ba, trời có mắt, tớ ù rồi . Tớ bảo :
- Này, cho cậu hôn tớ !
- Ơ hơ...
- Hôn vào... mắt...
- U... la...la
Thản nhiên chỉ:
- Hôn vào mắt... cá chân nè!
Mặt như cái bị rách, hắn túm bàn chân tớ lên, hôn vào... mắt cá chân . Quân tử nhất ngôn mà! He he!
Thừa thắng xông lên, tớ hung hăng chơi tiếp . Ván thứ tư, oạch! Tớ thua đứt đuôi con nòng nọc rồi . Phạch! Hắn đứng dậy phủi đít quần, đắc chí:
- Hôn vào... mông .
- Oái! Không! Mất lịch sự!
Tớ lăn đùng ra ăn vạ, nhìn nước mắt tớ lăn lộc cộc, mặt hắn xanh lè:
- Ấy ấy, thôi thôi, xin lỗi bà . Nín đi nào!
- Cậu không biết tôn trọng phụ nữ!
- Thôi bà nín rồi tôi dẫn đi ăn chè!
- Không thèm ăn chè!
- Thế sữa chua nhé!
- Không thèm sữa chua!
- Thế thì cả chè và sữa chua thì bà có chịu không?!
- Chịu!
Thi Đại học xong, hắn không đi xe máy xuyên Việt như dự định mà xung phong đi tình nguyện . Hắn bảo:"Cũng là một thử thách, mà lại có ích cho người khác". Ngày tiễn hắn ở đoàn tớ thấy nao nao, còn hắn thì cười toe toét .
Hắn đi được một tuần thì tớ nhận được thư . Hắn kể là hắn đang sống trong một ngôi nhà tranh, lợp mái cọ, muỗi đông như quân Nguyên... Công việc khá vất vả nhưng cũng vui... Đọc thư, tớ bỗng thấy mình đang dấm dứt khóc vì nhớ thằng bạn thân .
Sáng hôm sau tớ quyết định dẹp tất cả kế hoạch nghỉ mát cùng lũ bạn sang một bên, đi bốn trăm cây số lên thăm hắn
Mười tiếng nằm trên tàu, thêm 30 cây số đi ô tô, sau đó là đi bộ . Trước mặt tớ là những dãy núi cao ngất mà tớ chỉ nhìn thấy trong phim . Nhìn thấy hắn, tớ quên cả mệt, chạy ào tới, túm tay mà lắc . Hắn đỏ mặt:"Người ta nhìn kìa, bà chằn". Ờ nhỉ, tớ quên mất !
Bốn ngày tình nguyện cùng bọn hắn trôi qua rất nhanh, và da tớ đã kịp bắt nắng đỏ như cua luộc, và các ngón tay đã bắt chai sưng phồng. Và hắn lại tiễn tớ ra chỗ đón xe. Và khi chiếc xe khách hiện ra từ khúc ngoặt, rất nhanh, hắn bỗng hôn nhẹ một cái lên... mắt tớ.
Đó chưa phải là một nụ hôn của tình yêu, nhưng cũng hok còn là một nụ hôn của tình bạn. Một nụ hôn của những cảm xúc chưa kịp gọi tên, của một người bạn đang lớn, đang khao khát hướng về một cuộc sống đẹp và sáng chói như Mặt Trời.
(sưu tầm)