Hãy bế em ra khỏi cuộc đời anh!

minhphuc

New member
Vào ngày cưới của tôi, tôi đã ôm vợ trên đôi tay của mình. Xe đưa dâu dừng tại trước tổ uyên ương của chúng tôi. Đám bạn thân của tôi nhất quyết bắt tôi phải đưa nàng ra khỏi xe trên đôi tay của mình.

Do vậy, tôi đã bế nàng vào nhà. Lúc đó, nàng là một cô dâu tròn trĩnh và e thẹn, còn tôi là một chú rể rất sung sức và tràn trề hạnh phúc.

Nhưng đó là cảnh của mười năm trước. Những chuỗi ngày sau đó cũng giản dị như một cốc nước tinh khiết: chúng tôi có con, tôi bước vào thương trường và cố gắng kiếm thật nhiều tiền. Khi của cải trong gia đình chúng tôi mỗi lúc một nhiều hơn cũng là lúc tình cảm giữa hai chúng tôi suy giảm dần.

Vợ tôi là một công chức nhà nước. Mỗi sáng chúng tôi cùng ra khỏi nhà với nhau và hầu như về nhà cùng một lúc. Con chúng tôi thì học tại một trường nội trú. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi nhìn bề ngoài hạnh phúc đến nỗi nhiều người phải ganh tị. Nhưng thật ra cuộc sống yên ấm đó gần như bị xáo trộn bởi những đổi thay không ngờ...

Dew đã bước vào cuộc đời tôi.

Đó là một ngày đầy nắng. Tôi đứng trước một ban công rộng lớn. Dew ôm vòng sau lưng tôi. Con tim tôi, một lần nữa, lại đắm chìm trong dòng suối yêu đương cùng nàng. Đây là căn hộ tôi mua cho cô ấy.

Dew nói: “Anh là mẫu đàn ông có sức cuốn hút với đàn bà nhiều nhất”. Câu nói của Dew đột nhiên nhắc tôi nhớ đến vợ mình. Hồi chúng tôi mới cưới, nàng nói: "Mẫu đàn ông như anh, khi thành đạt sẽ rất quyến rũ với phụ nữ". Nghĩ đến lời nói đó của vợ mình, tôi thoáng do dự. Tôi hiểu mình đang phản bội lại nàng. Nhưng tôi đã không thể cưỡng lại chính mình.

Kéo tay Dew sang một bên, tôi nói: “Em đi mua mấy món đồ nội thất nhé? Anh có vài việc phải làm ở công ty”. Hiển nhiên là nàng thất vọng rồi bởi vì tôi đã hứa sẽ cùng đi với nàng. Ngay lúc ấy, ý nghĩ phải ly hôn xuất hiện trong tâm trí tôi mặc dù trước đây ly hôn là một điều tưởng chừng không thể.

Nhưng tôi nhận ra khó mà mở lời với vợ về chuyện này. Cho dù tôi có đề cập nó một cách nhẹ nhàng đến đâu chăng nữa, cô ấy chắc chắn sẽ bị tổn thương sâu sắc.

Công bằng mà nói, cô ấy là một người vợ tốt. Tối nào, cô ấy cũng bận rộn chuẩn bị bữa ăn tối, trong khi tôi ngồi phía trước màn ảnh TV. Bữa ăn tối thường xong sớm. Sau đó, chúng tôi cùng xem TV. Không thì, tôi lại thơ thẩn bên máy tính, mường tượng thân thể của Dew. Đó là cách tôi thư giãn.

Một ngày nọ, tôi nửa đùa nửa thật nói với vợ tôi, “Giả dụ chúng ta phải ly hôn, em sẽ làm gì?”. Cô ấy nhìn chằm chặp tôi phải đến vài giây mà không nói lời nào. Hiển nhiên cô ấy tin rằng ly hôn là một cái gì rất xa vời với cô ấy. Tôi không hình dung được vợ tôi sẽ phản ứng thế nào một khi biết rằng tôi đang nói nghiêm túc về chuyện đó.

Lúc vợ tôi bước vào phòng làm việc của tôi ở công ty thì Dew cũng vừa bước ra. Hầu như tất cả nhân viên ở văn phòng tôi đều nhìn vợ tôi với ánh mắt ra chiều thông cảm và cố giấu giếm chút gì đó khi nói chuyện với nàng. Vợ tôi dường như có nghe phong phanh vài lời bóng gió. Cô ấy chỉ mỉm cười dịu dàng với đám nhân viên, nhưng tôi đọc được nỗi đau trong đôi mắt ấy.

Một lần nữa, Dew lại nói với tôi: "Ninh, anh ly dị cô ấy đi? Rồi chúng mình sẽ cùng chung sống với nhau”. Tôi gật đầu. Tôi biết mình không thể chần chừ thêm được nữa.

Khi vợ tôi dọn ra bàn chiếc dĩa cuối cùng, tôi nắm lấy tay cô áy. “Anh có điều này muốn nói với em”, tôi nói. Cô ấy ngồi xuống, lặng lẽ ăn.

Tôi lại nhìn thấy nỗi đau trong đôi mắt nàng. Đột nhiên, tôi không biết phải mở miệng như thế nào. Nhưng tôi phải nói cho cô ấy biết những gì tôi đang suy nghĩ thôi. “Anh muốn ly hôn”. Cuối cùng thì tôi cũng đặt vấn đề hết sức nặng nề này một cách thật nhẹ nhàng.

Cô ấy tỏ ra không khó chịu lắm với lời tôi nói mà chỉ hỏi nhỏ “Tại sao?”. “Anh nói thật đấy”, tôi tránh trả lời câu hỏi của cô ấy. Cái gọi là câu trả lời của tôi đã khiến cô ta giận dữ. Cô ấy ném đôi đũa đi và hét vào mặt tôi “Anh không phải là đàn ông!”.

Đêm đó, chúng tôi không nói chuyện với nhau. Cô ấy khóc lóc. Tôi hiểu cô ấy muốn biết chuyện gì đã xảy ra với cuộc hôn nhân của chúng tôi. Nhưng tôi khó đưa ra được câu trả lời thỏa đáng bởi vì trái tim tôi đã nghiêng về Dew.

Trong tâm trạng tội lỗi tột cùng, tôi thảo đơn ly hôn ghi rõ cô ấy sẽ sở hữu căn nhà, chiếc xe hơi và 30% cổ phần trong công ty tôi. Nhìn lướt qua tờ đơn, cô ấy xé nó ra từng mảnh. Tôi cảm thấy tim mình đau nhói. Người phụ nữ chung sống với tôi suốt mười năm nay bỗng trở nên xa lạ chỉ trong một ngày. Nhưng, tôi không thể rút lại những lời đã nói.

Cuối cùng, điều tôi mong đợi đã đến. Cô ấy òa khóc trước mặt tôi. Tiếng khóc của cô ấy thực sự là liều thuốc an thần cho tôi. Ý định ly hôn dằn vặt tôi suốt nhiều tuần qua giờ đây dường như càng trở nên rõ rệt và mạnh mẽ.

Trời khuya, tôi về nhà sau tiệc chiêu đãi khách hàng. Tôi nhìn thấy vợ tôi đang cắm cúi viết tại bàn làm việc. Tôi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Nửa đêm, tỉnh giấc, tôi thấy cô ấy vẫn ngồi viết. Tôi trở mình và ngủ tiếp.

Vợ tôi đưa ra điều kiện ly hôn: Cô ấy không cần bất cứ thứ gì của tôi, nhưng tôi phải cho cô ấy thời gian một tháng trước khi chính thức ly hôn; và trong thời gian một tháng đó, chúng tôi phải sống với nhau một cuộc sống bình thường. Lý do chỉ đơn giản vì: tháng sau con trai của chúng tôi sẽ kết thúc kỳ nghỉ hè và cô ấy không muốn nó phải chứng kiến cuộc hôn nhân của chúng tôi đổ vỡ.

Cô ấy đưa cho tôi thư thỏa thuận cô ấy soạn sẵn và hỏi: “Anh còn nhớ em đã vào phòng cô dâu trong ngày cưới như thế nào không?”. Câu hỏi này chợt làm sống tại trong tôi tất cả những kỷ niệm tuyệt vời ngày ấy. Tôi gật đầu và nói: “Anh còn nhớ”.

“Lúc đó, anh đã bế em trên đôi tay của anh”, cô ấy tiếp tục, “do vậy, em có một yêu cầu là anh phải bế em ra vào ngày chúng ta ly hôn. Từ giờ đến hết tháng này, anh phải bế em từ giường ngủ đến cửa nhà mình vào mỗi sáng”. Tôi mỉm cười đồng ý. Tôi biết cô ấy đang nhớ lại những chuỗi ngày ngọt ngào hạnh phúc và muốn cuộc hôn nhân của mình kết thúc lãng mạn.

Tôi kể cho Dew nghe về điều kiện ly hôn của vợ mình. Cô ấy cười to và cho rằng đó là một yêu cầu ngu xuẩn. “Cho dù cô ta có đưa ra mánh khóe gì chăng nữa, thì vẫn phải đối mặt với kết cục ly hôn mà thôi”, cô ấy nói một cách khinh bỉ. Lời nói đó của Dew ít nhiều khiến tôi cảm thấy khó chịu.

Vợ tôi và tôi đã không đụng chạm gì về thể xác kể từ khi tôi có ý định ly hôn. Chúng tôi đối xử với nhau như hai người xa lạ. Vì vậy ngày đầu tiên tôi bế cô ấy, cả hai chúng tôi tỏ ra khá lóng ngóng, vụng về. Đứa con trai vỗ tay theo sau chúng tôi: “Cha đang ôm mẹ trên tay”. Lời nói của con trẻ làm tim tôi đau nhói. Từ phòng ngủ đến phòng khách, sau đó mới đến cửa ra vào, tôi đã đi bộ trên mười mét với cô ấy trên tay. Cô ấy nhắm mắt và nói nhẹ nhàng, "Chúng ta sẽ bắt đầu từ hôm nay đừng nói gì cho con hay”. Tôi gật đầu và cảm thấy chút gì đổ vỡ. Tôi đặt cô ấy xuống ở cửa ra vào. Cô ấy đứng đó chờ xe buýt, còn tôi lái xe đến công ty.

Vào ngày thứ hai, chúng tôi “diễn” dễ dàng hơn. Cô ấy dựa vào ngực tôi. Chúng tôi quá gần nhau đến nỗi tôi có thể ngửi được mùi hương từ áo khoác của nàng. Tôi nhận ra rằng đã lâu lắm rồi tôi không nhìn kỹ người phụ nữ thân yêu của mình. Tôi nhận ra vợ tôi không còn trẻ nữa. Đã xuất hiện một vài nếp nhăn trên gương mặt của nàng.

Ngày thứ ba, cô ấy thì thầm vào tai tôi: "Vườn ngoài kia đang bị xói mòn đấy. Anh cẩn thận khi đi qua đó nghe". Ngày thứ tư khi tôi nâng cô ấy lên, tôi có cảm giác chúng tôi vẫn còn là một đôi uyên ương khăng khít và tôi đang ôm người yêu trong vòng tay âu yếm của mình. Những tơ tưởng về Dew trở nên mờ nhạt dần.

Đến ngày thứ năm và thứ sáu, cô ấy tiếp tục dặn dò tôi vài thứ, nào là cô ấy để chiếc áo sơ mi vừa ủi ở đâu, nào là tôi phải cẩn thận hơn trong lúc nấu nướng. Tôi đã gật đầu. Cảm giác thân thiết, gần gũi lại trở nên mạnh mẽ nhiều hơn.

Nhưng tôi không nói với Dew về điều này. Tôi cảm thấy bế cô ấy dễ dàng hơn. Có lẽ mỗi ngày đều luyện tập như vậy đã làm tôi mạnh mẽ hơn. Tôi nói với cô ấy: “Có vẻ bế em không còn khó nữa”.

Vợ tôi đang chọn váy đi làm. Tôi thì đứng đợi để bế cô ấy. Cô ấy loay hoay một lúc nhưng vẫn không tìm ra chiếc váy nào vừa vặn cả. Rồi, cô ấy thở dài, “Mấy cái váy của em đều bị rộng ra cả rồi”. Tôi mỉm cười. Nhưng đột nhiên tôi hiểu rằng thì ra cô ấy đã ốm đi nên tôi mới bế cô ấy dễ dàng, chứ không phải vì tôi mạnh khỏe hơn trước. Tôi biết vợ mình đã chôn giấu tất cả niềm cay đắng trong tim. Tôi lại cảm thấy đau đớn. Theo phản xạ tự nhiên, tôi đưa tay chạm vào đầu cô ấy.

Đúng lúc đó, thằng con chúng tôi chạy đến "Cha à, đến giờ bế mẹ ra rồi" - nó nói. Đối với nó, hình như nhìn thấy cha bế mẹ ra đã là một phần tất yếu trong cuộc sống của nó rồi. Vợ tôi ra hiệu cho nó lại gần và ôm nó thật chặt. Tôi quay mặt đi vì sợ rằng mình sẽ thay đổi quyết định vào phút chót.

Tôi ôm cô ấy trong vòng tay, bước từ phòng ngủ qua phòng khách, qua hành lang. Tay cô ấy vòng qua cổ tôi một cách nhẹ nhàng và tự nhiên. Tôi ôm cô ấy thật chặt, tưởng tượng như chúng tôi đang trở về ngày tân hôn. Nhưng tôi thật sự buồn vì vợ tôi đã gầy hơn xưa rất nhiều.

Vào ngày cuối cùng, tôi thấy khó có thể cất bước khi ôm cô ấy trong vòng tay. Con trai chúng tôi đã lên trường. Vợ tôi bảo: “Thực ra, em mong anh sẽ ôm em trong tay đến khi nào chúng ta già". Tôi ôm cô ấy thật chặt và nói: "Cả em và anh đã không nhận ra rằng cuộc sống của chúng mình từ lâu đã thiếu vắng quá nhiều những thân mật, gần gũi".

Tôi phóng ra khỏi xe thật nhanh mà không cần khóa cả cửa xe. Tôi sợ bất cứ sự chậm trễ nào của mình sẽ khiến tôi đổi ý. Tôi bước lên tàu. Dew ra mở cửa. Tôi nói với cô ấy: “Xin lỗi, Dew, anh không thể ly hôn. Anh nói thật đấy”.

Cô ấy kinh ngạc nhìn tôi. Sau đó, Dew sờ trán tôi. “Anh không bị sốt chứ”, cô ấy hỏi. Tôi gỡ tay cô ấy ra. “Dew, anh xin lỗi”, tôi nói. “Anh chỉ có thể xin lỗi em. Anh sẽ không ly dị. Cuộc sống hôn nhân của anh có lẽ tẻ nhạt vì cô ấy và anh không nhận ra giá trị của những điều bé nhỏ trong cuộc sống lứa đôi, chứ không phải bởi vì anh và cô ấy không còn yêu nhau nữa. Bây giờ, anh hiểu rằng bởi anh đưa cô ấy về nhà, bởi cô ấy đã sinh cho anh một đứa con, nên anh phải giữ cô ấy đến suốt đời. Vì vậy anh phải nói xin lỗi với em”.

Dew như choàng tỉnh. Cô ta cho tôi một cái tát như trời giáng rồi đóng sầm cửa lại và khóc nức nở. Tôi xuống cầu thang và lái xe đến thẳng công ty. Khi đi ngang tiệm hoa bên đường, tôi đặt một lẵng hoa mà vợ tôi yêu thích. Cô bán hàng hỏi tôi muốn viết lời chúc gì vào tấm thiệp. Tôi mỉm cười và viết “Anh sẽ bế em ra, vào mỗi sáng cho đến khi chúng ta già”.
 

binho243

New member
"Hãy hâm nóng tình cảm bất cứ lúc nào có thể. Bởi vì điều mỏng manh ấy có thể chợt bay đi nếu ai không biết gìn giữ" Chậc, đúng quá rồi còn gì. hihi. Cảm ơn bạn minhphuc. Đọc để chợt giật mình. Giật mình rồi tỉnh ra, tỉnh ra xong lại giật mình. hic.
 

minhphuc

New member
Binho243, giật mình nhiều quá không tốt cho qua "tim" mô, phải tìm cách làm cho nó nhịp đều đặn lại. :D

Một câu chuyện nữa:

"Con xin cho họ được mạnh khỏe và hạnh phúc từng ngày."
---------

Mùng Một Tết, sau khi hương khói xong, chú tiểu quỳ trước bàn Phật lâm râm khấn nguyện:
- "Con cầu xin Phật tổ từ bi phù hộ những người thân cùng bạn hữu của con mãi mãi được khỏe mạnh và hạnh phúc."
Cảm động trước tấm lòng của chú tiểu và muốn dạy bảo thêm nên Phật cảm ứng nói:
- "Con học đạo bấy lâu ắt biết đời là "Vô Thường", vì vậy không thể nào có "mãi mãi" được, nên Ta chỉ có thể cho con chọn 4 ngày thôi."
Chú Tiểu mừng lắm, ngẫm nghĩ:
- "Thế thì xin Phật cho họ được khỏe mạnh và hạnh phúc trong những ngày mùa xuân, những ngày mùa hè, những ngày mùa thu, và những ngày mùa đông".
Phật mĩm cười: "Nếu vậy thì chỉ cho 3 ngày thôi."
Chú Tiểu: "Nếu chỉ được 3 ngày thì con xin họ được khỏe mạnh và hạnh phúc trong ngày hôm qua, ngày hôm nay và ngày mai."
Thích thú trước sự thông minh của chú tiểu, Phật thử thêm: "Chỉ cho 2 ngày thôi."
Chú Tiểu: "Như vậy con xin cho họ được khỏe mạnh và hạnh phúc trọn ngày hôm nay và ngày mai."
Phật nói: "Nếu Ta chỉ cho 1 ngày thôi?"
Chú Tiểu: "Vâng, cũng được."
Phật thắc mắc hỏi: "Như vậy là ngày nào?"
Chú Tiểu lém lỉnh đáp: "Con xin cho họ được mạnh khỏe và hạnh phúc từng ngày."
Phật từ bi mĩm cười: "Tốt lắm. Những người thân và bạn hữu của con bao gồm những người nào nhận được câu chuyện này sẽ được khỏe mạnh và hạnh phúc mỗi ngày".

-----------------------
Chúc tất cả những người thân yêu, người bạn của tôi luôn khỏe mạnh và hạnh phúc mỗi ngày
 

nami.taira8290

New member
"Hãy bế em ra khỏi cuộc đời anh!" Câu chuyện cảm động quá khiến tớ không thể không nghĩ đến nó. Có lúc tớ tưởng như mình đang đứng ngay đó chứng kiến cuộc đời của đôi vợ chồng đố vậy. Có lẽ Ninh không nhận ra rằng mình đang bị "say nắng"...
 

binho243

New member
Có lẽ Ninh không nhận ra rằng mình đang bị "say nắng"...
Binho nghĩ từ "say nắng" được dùng để chống chế cho những người không đủ bản lĩnh chống lại sự cám dỗ. Nếu đã yêu ai thật lòng, bạn phải vun đắp cho hạnh phúc lứa đôi, bất kể ở lứa tuổi nào, bạn cũng đều phải nghĩ đến hạnh phúc của người bạn đời của bạn. Nhất là người phụ nữ, một khi đã trao trọn trái tim cho ai, nhất là sau khi đã lấy chồng, ít khi có những tư tưởng như vậy. Còn người đàn ông, nếu ai không làm được điều đó thì không xứng đáng được hưởng hạnh phúc bởi vì điều đó chứng tỏ họ chỉ nghĩ đến bản thân họ mà thôi.
 

Facebook Comment

Similar threads
Thread starter Tiêu đề Diễn đàn Trả lời Ngày
T Hãy Xem Bài Viết Này Trước Khi Đi Đà Lạt Tin tức 24h 0
P [Website] Cắt mí mắt có nguy hiểm không? Hãy cùng bác sĩ cắt mí mắt tìm hiểu? Website - Blog 0
C [Xã hội] Học giả Trung Quốc: Hãy đánh chiếm biển Đông khi cần Tin tức 24h 0
C [Đà Nẵng] Nguyễn Bá Thanh – Đừng nói nhiều, hãy làm đi Tin tức 24h 0
BNN [Marketing] Hãy thận trọng với những kẻ được tán dương như “bậc thầy về tiếp thị” Lĩnh vực Tổng quát thương hiệu 0
BNN [Điều hành] Hãy "sa thải" khách hàng để phát triển dài hạn Tổng quát thương hiệu 0
BNN [Thương hiệu] Muốn bán được hàng? Hãy xác định đúng sứ mệnh doanh nghiệp Xây dựng thương hiệu 0
T [Nhà Đất] OLYMPIC 2012 - Hãy Chọn Cá Độ Trên Mạng Hợp Lệ 100%, rút tiền sau 8h QUẢNG CÁO - RAO VẶT 44
BNN [Tin tức] Nguyễn Bá Thanh: 'nghèo khó, hãy gặp tôi' ? Dự án Đà Nẵng 0
kendyphong Muốn Neymar, hãy chờ 60 năm nữa Tin Thể thao 24h 2
dulieuvieclam2 [Nhà Đất] Chọn việc hay hãy click chuột ngay Giáo dục - Việc làm 0
T [GẤP] Xin hãy cứu lấy bạn tôi! Địa chỉ cần giúp 9
B 28/03 01:45 APOEL - Real Madrid: Hãy cẩn thận... Tin Thể thao 24h 2
Viết Sang Hãy giúp đỡ cháu bé bị nhiễm trùng máu thoát cơn hiểm nghèo Địa chỉ cần giúp 1
N [Kinh nghiệm] Cảnh báo : Xin hãy cẩn thận khi giao lưu NSNA Ngô Thanh Bình CLB NHIẾP ẢNH ĐÀ NẴNG 2
Hoàng Việt [Tài chính] Hãy sống thật giản dị và không ngừng đầu tư cho cuộc đời mình Kiến thức kinh doanh 0
D Xin hãy giúp đỡ cháu Nguyễn Thành Đạt CLB Fireclub 2
P Hãy gọi tôi Nghệ thuật sống 4
binho243 Hãy hỗ trợ cho kế hoạch "Bánh Trung thu - Đèn lồng cho trẻ em nghèo" Trung thu 2010 25
bachsa Hãy khêu gợi ở người cái ý tự muốn làm công việc mà chính ta đề nghị với họ Bài học cuôc sống 0
m2kq Hãy Đến Bên Anh - Lê Hiếu Quà tặng Âm nhạc 0
T Đừng Hành Xử Như Người Bán Hãy Suy Nghĩ Tựa Người Mua Kinh tế 0
bachsa [Điều hành] Hãy biết cách nghỉ ngơi Quản lý - Điều hành 0
bachsa Hãy sẵn sàng nói "tôi đồng ý" Quản lý - Điều hành 2
bachsa [Điều hành] Hãy nhạy bén với những mâu thuẫn Quản lý - Điều hành 0
bachsa [Điều hành] Hãy ca ngợi Quản lý - Điều hành 0
bachsa [Điều hành] Hãy biết nhận trách nhiệm Quản lý - Điều hành 0
bachsa [Điều hành] Hãy biết khôn khéo để tìm được người phù hợp Quản lý - Điều hành 1
bachsa [Điều hành] Hãy sẵn sàng sa thải Quản lý - Điều hành 0
tulip6193 [Video] Hãy nghe xem giới trẻ Đà Nẵng nói gì? Hình ảnh Đà Nẵng 0
S Hãy Làm như thế "Trung Quốc: lại phát hiện sữa nhiễm melamine" Tin tức 24h 0
bachsa Hãy cứu lấy trái đất Tin tức 24h 0
[N]ấm Phim:Teen Girl nổi loạn- Hãy là chính mình Video chọn lọc 0
bachsa Xin hãy nhẹ lòng để cảm thông và yêu thương CLB Fireclub 5
binho243 Hãy tha thứ - câu chuyện về những củ khoai tây Bài học cuôc sống 3
naughtyboy77621 THKK tại Nghệ An: “Lạy trời hãy cho tôi chết trước” Địa chỉ cần giúp 1
naughtyboy77621 Hãy giúp đỡ con tôi để cháu được sống CLB Fireclub 0
bimappk Hãy giúp một gia đình quá thảm thương Địa chỉ cần giúp 2
b3bu_kut3 Hãy yêu nhau đi Nhạc trữ tình 1
Kakalot Hãy trung thực-nguyên tắc quan trọng khi xin việc ! Khởi Nghiệp 0
V Hãy cùng nhau bình luận về Ngôn Thừa Húc nèo.... Tin tức 24h 0
O [Thơ văn] Hãy ngủ yên Đà Nẵng của tôi ơi! Văn nghệ Đà Nẵng 2
songbien1506 Hãy nhận biết lỗi cơ bản cua máy tính để tìm hường sữa chữa! Thủ thuật - Mẹo vặt 0
T Cổ tích bây giờ - Hãy hát đi, Ve con! - Hạnh Nguyễn Tủ sách văn học 0
T Mầm ươm - Hãy mở lòng nhé! Tủ sách văn học 0
degiocuondi Lễ bế mạc Festival Huế 2010 Huế của một thời 2
dakhoadaitin Bệnh mày đay có lây lan hay không và có tự khỏi được không? QUẢNG CÁO - RAO VẶT 0
dakhoadaitin [Dịch Vụ] Khó chịu phía trong cô bé nguyên nhân do đâu? Làm thế nào khỏi? QUẢNG CÁO - RAO VẶT 0
mulove Đà Nẵng loại Mỹ Tâm khỏi chương trình pháo hoa vì cát-sê cao? Tin tức 24h 3
C [Xã hội] Chuyển khỏi lực lượng 6 cảnh sát giao thông Đà Nẵng Tin tức 24h 0

Similar threads

Top